CHƯƠNG 15: SỐNG DỞ CHẾT DỞ GIỮA HOÀNG CUNG PHẾ TÍCH
Mùa đông năm nay kéo dài lê thê tưởng như không có hồi kết, gieo rắc cái lạnh tàn khốc xuống một góc hoang phế của hoàng cung. Nơi này vốn là một tòa cung điện bị lãng quên từ lâu, các vách tường gạch xám đã bong tróc nứt nẻ, mái ngói xô lệch để mặc cho gió tuyết tự do lùa vào từng khe hở. Không gian đậm đặc mùi gỗ mục, mùi ẩm mốc của những tấm rèm lụa rách nát và cái lạnh tê tái của những vũng nước đóng băng ngay trên nền gạch đá xám xịt. Không có đèn hoa rực rỡ, không có hơi ấm của lò sưởi long đàn, chỉ có tiếng gió bấc gầm rít qua khung cửa sổ trống hoác, nghe thê lương, tang tóc như tiếng gọi hồn từ cõi u minh vang vọng về.
Giữa căn phòng đổ nát ấy, một bóng người đang t.h.ả.m hại co quắp trên chiếc giường gỗ mọt rỗng. Đó chính là Tiêu Cảnh Hoài. Kẻ từng là vị Chiến thần kiêu ngạo nắm giữ binh quyền vạn người mê muội, kẻ từng đứng trên đài cao vinh quang nhìn xuống trần thế, giờ đây chỉ còn là một phế nhân bị tước đoạt toàn bộ tước vị, giáng làm thứ dân hèn mọn. Bộ trường bào thêu chỉ vàng lộng lẫy ngày xưa đã biến mất, thay vào đó là một bộ y phục bằng vải thô rách rưới, bạc màu và bám đầy những vệt bẩn thỉu của bùn đất.
Hắn nằm im lìm, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng yếu ớt theo từng hơi thở đứt quãng. Sau khi bị Ngự lâm quân thô bạo kéo lên khỏi dòng nước lũ đen ngỏm của hồ băng ngoại ô vào ngày đại hàn năm ấy, cái lạnh thấu xương của cõi c.h.ế.t đã triệt để hủy hoại cơ thể phàm trần của hắn. Đôi mắt phượng hẹp dài từng sắc bén vô song giờ đây trống rỗng, chao đảo giữa ranh giới của sự tỉnh táo và cơn điên loạn thầm lặng. Hắn nhìn chăm chú vào những giọt nước đóng băng đang chầm chậm nhỏ xuống từ trần nhà, lòng tự tôn cao ngạo ngày cũ đã hoàn toàn vỡ vụn thành vũng bùn ô nhục, ép hắn phải sống dở c.h.ế.t dở trong sự bất lực tột cùng của kiếp nhân sinh.
Tiêu Cảnh Hoài cố gắng dùng hai bàn tay gầy gộc, da thịt nứt nẻ vì giá lạnh để chống cơ thể ngồi dậy, nhưng ngay khi hắn vừa cử động, một cơn đau buốt tận tâm can từ thắt lưng trở xuống lập tức dội về. Hai chân hắn buông thõng, mềm nhũn và hoàn toàn vô lực trên mặt nệm rơm ẩm ướt. Hắn đã bị liệt chân. Di chứng tàn khốc từ dòng nước đá lũ của hồ băng vạn trượng đã triệt để phế đi đôi chân từng giúp hắn chinh chiến sa trường, lập nên bao chiến công hiển hách.
Hắn dùng chút tàn lực cuối cùng, điên cuồng đ.ấ.m mạnh vào đôi chân bất động của chính mình. Tiếng động thịch, thịch khô khốc vang lên giữa căn phòng hoang phế trống trải, nhưng hắn không hề cảm nhận được một chút đau đớn nào về thể xác từ hai chi dưới. Sự vả mặt trong tĩnh lặng của số phận đạt đến mức tàn nhẫn cực điểm. Kẻ ích kỷ như hắn luôn dùng hai chữ “đại cục” để c.h.ặ.t đứt con đường sống của Tô gia, nay lại bị chính cái đại cục vương quyền ấy c.h.ặ.t đứt đi đôi chân, biến hắn thành một con kiến hôi bò lết giữa đống đổ nát của hoàng cung.
Áp lực tâm lý từ sự phế truất và tàn phế đè nặng lên từng nhịp thở dồn dập, nặng nề của vị cựu hoàng t.ử. Hắn cười khổ, thanh âm khàn đặc, vặn vẹo vì tuyệt vọng vang lên phá vỡ sự im lặng c.h.ế.t ch.óc: “Giang sơn… hoàng vị… đại nghiệp vĩ đại của ta… Hóa ra kết cục lại là một đôi chân tàn phế, một thân xác mục nát ở cái xó xỉnh này sao?”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tuyết trắng vẫn đang điên cuồng chao lượn giữa không trung. Không có vương công quý tộc nào đến thăm hỏi, không có binh mã nào trung thành vây quanh, vây cánh bấy lâu nay hắn dày công nuôi dưỡng đã triệt để vứt bỏ hắn khi hắn không còn giá trị sử dụng. Bản chất ích kỷ của hắn bấy lâu nay nay lại được lặp lại một cách hoàn hảo trên chính số phận của hắn: bị thế gian ruồng bỏ một cách tỉnh táo và tàn nhẫn nhất.
Giữa cơn bế tắc và tuyệt vọng tột độ gặm nhấm tâm can, Tiêu Cảnh Hoài dùng hai tay bò lết trên mặt giường, với lấy một vật duy nhất đang được hắn giấu kín dưới gối rơm cũ kỹ. Đó là chiếc áo choàng bằng lông cáo trắng đã ngả màu sờn cũ, rách nát vài mảng do những vết cào cấu cũ — thứ phục sức duy nhất của Tô Nhược Hằng còn sót lại trên thế gian này sau đêm tân hôn hoang phế bên ngọn nến tàn.
Hắn run rẩy vươn tay ôm c.h.ặ.t chiếc áo cũ vào lòng, áp gương mặt hốc hác, nhợt nhạt vào lớp lông cáo đã mất đi hơi ấm từ lâu. Mùi hương Chiêu Hồn thoang thoảng, thanh lãnh của ngày cũ dường như vẫn còn vương vấn trên từng sợi chỉ, kích động mạnh mẽ vào nỗi đau lòng, tiếc nuối khôn nguôi trong tiềm thức của hắn. Hỏa táng tràng tâm lý chính thức bùng nổ, thiêu rụi chút lý trí ít ỏi còn sót lại của vị cựu hoàng t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn ôm chiếc áo cũ khẽ lắc lư thân hình, đôi môi tím tái mấp máy những lời tình tự dối trá mà hắn từng dùng để lừa gạt nàng, nhưng giờ đây mỗi chữ thốt ra lại mang theo sát thương và áp lực tâm lý cực lớn tự đ.â.m vào tim mình: “Nhược Hằng… nàng nhìn ta xem… Ta đã phế truất Tô Nhã Thư rồi, ta đã giam lỏng đích mẫu rồi… Mạng lưới kinh doanh ngầm phía Nam, ta không cần nữa… Giang sơn này, ngai vàng này, ta trả lại hết cho nàng… Nàng từ dưới hồ băng vạn trượng bước lên đi… ôm lấy ta một lần có được không?”
Hắn điên cuồng cầu xin sự tha thứ từ một vong hồn đã vĩnh viễn tiêu tán thành tro bụi, cầu xin một chút ôn nhu từ người con gái mà chính tay hắn đã dùng những lời tuyệt tình để ép c.h.ế.t ngoài biên ải hoang vu. Kẻ thua cuộc đang tự hủy hoại mình trong vũng bùn của sự hối hận muộn màng, nhận ra bản thân bấy lâu nay tự phụ nắm giữ vạn vật, cuối cùng lại trắng tay, mất tất cả trong sự bất lực tột cùng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Càng về khuya, gió bấc càng rít gào mạnh mẽ, sương muối tràn vào phòng đóng thành một lớp băng mỏng trên nền gạch xám. Ánh trăng lạnh lẽo, thê lương từ ô cửa sổ trống hoác hắt lên gương mặt đã hoàn toàn hóa điên của Tiêu Cảnh Hoài. Hắn không còn là một hoàng t.ử, không còn là một chiến thần tỉnh táo, lý trí; hắn lúc này chỉ là một kẻ điên dại, cười cười khóc khóc giữa đống phế tích hoang tàn của hoàng cung.
Hắn bắt đầu nhìn thấy những ảo ảnh quỷ mị hiện lên từ những cái bóng vặn vẹo trên vách tường. Hắn thấy thân ảnh huyết y đỏ rực như hoa bỉ ngạn của Phạn Nguyệt đang đứng sau quầy gỗ mun của Quán Trọ Âm Dương, đôi mắt đen kịt, trống rỗng nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t trôi. Hắn thấy hàng trăm hình nhân bằng giấy trắng đang chầm chậm bò ra từ khe nứt hồ băng, tiếng kéo xoẹt, xoẹt lạnh lùng vang lên bên tai như đang phân thây cái vương triều dối trá của hắn.
“Đừng đến đây… Ta làm vậy là vì đại cục mà… Vì tiền đồ của vương triều mà…” Tiêu Cảnh Hoài rên rỉ, thân hình tàn phế run rẩy kịch liệt, hắn càng cố ôm c.h.ặ.t chiếc áo lông cáo trắng vào n.g.ự.c như muốn tìm kiếm một sự che chở hèn mọn, nhưng chiếc áo cũ rách nát chỉ mang lại cái lạnh thấu xương của cõi c.h.ế.t phả thẳng vào lòng bàn tay hắn.
Sự vả mặt trong tĩnh lặng của truyện Zhihu nữ tần đạt đến kết cục t.h.ả.m khốc nhất. Không có binh đao khói lửa, không có sự trả thù bằng bạo lực gào thét, người thắng — Phạn Nguyệt và linh hồn Tô Nhược Hằng — đã vĩnh viễn rời đi ở thế chủ động hoàn toàn sau khi hoàn thành giao dịch khế ước; để lại kẻ thủ ác sống dở c.h.ế.t dở, tự gặm nhấm sự cô độc, tàn phế và điên loạn trong suốt phần đời còn lại của kiếp phàm trần.
Bầu không khí tang tóc, bế tắc vô hạn bao trùm lên toàn bộ cung điện đổ nát, kéo dài một dư âm đau lòng và tiếc nuối khôn nguôi về những món nợ cũ chưa bao giờ được giải quyết toàn bộ một cách trọn vẹn. Cuộc chiến vương quyền ngoài kia vẫn tiếp diễn, một vị hoàng t.ử khác sẽ bước lên ngai vàng, và cái tên Tiêu Cảnh Hoài sẽ vĩnh viễn bị xóa bỏ khỏi sử sách triều đình giống như một vết nhơ dơ bẩn của lịch sử.
Ngọn nến tàn cuối cùng trong phòng phụt tắt, ném vạn vật vào màn đêm u tối, lạnh ngắt như hầm băng sâu vạn trượng. Giữa bóng tối đặc quánh, tiếng cười điên dại của vị cựu chiến thần nhỏ dần, thay vào đó là tiếng nấc nghẹn ngào, khàn đặc của một kẻ đã đ.á.n.h mất đi thứ trân quý nhất đời mình mà không bao giờ có thể tìm lại được.
Hắn kiệt lực, đôi cánh tay gầy guộc, nứt nẻ vì giá lạnh vẫn siết c.h.ặ.t lấy mảng lụa sờn cũ của chiếc áo choàng lông cáo trắng, áp c.h.ặ.t nó vào l.ồ.ng n.g.ự.c không còn chút hơi ấm hoàng tộc. Những giọt nước mắt hối hận muộn màng, nóng hổi chầm chậm tuôn rơi từ đôi mắt phượng trống rỗng, thấm đẫm vào lớp lông cáo ngả màu, lập tức đông cứng lại trước cơn gió bấc tàn nhẫn của ngày đại hàn.
Không còn giang sơn, không còn tiền đồ vĩ đại, không còn những lời đường mật nhân danh đại cục.