Quán Trọ Âm Dương: Hồ Băng Vạn Trượng

Chương 13



CHƯƠNG 13: SỰ THẬT PHƠI BÀY, MẬT THÁM NỘI CUNG ẬP ĐẾN

Gió tuyết trên hồ ngoại ô đột ngột ngừng bạt mạng, để lại một màn sương mù đặc quánh, lạnh lẽo bao trùm lên mặt băng vạn trượng. Dòng nước lũ đen ngỏm vừa nuốt chửng thân ảnh huyết y đỏ rực của Phạn Nguyệt vẫn âm ỉ cuộn chảy phía dưới, phát ra những thanh âm trầm đục như tiếng gầm của vực sâu u minh. Không khí ngày đại hàn đông cứng lại, tang tóc và thê lương vô hạn.

Tiêu Cảnh Hoài đứng lặng người trên bờ đá, đôi bàn tay siết c.h.ặ.t đến mức rướm m.á.u, đôi mắt phượng hẹp dài ngơ ngác nhìn vào khoảng không vô định nơi khối ngọc thạch tiền tài cùng người con gái từng yêu hắn sâu sắc vừa biến mất. Cơn khủng hoảng và sự bế tắc tột độ đè nặng lên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, khiến hắn thở dốc từng hồi, một dự cảm chẳng lành về sự sụp đổ của cái gọi là “đại cục” và “tiền đồ” đang dâng lên gặm nhấm tâm can.

Rầm! Rầm! Rầm!

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tiếng vó ngựa dồn dập, vang dội như sấm đ.á.n.h ngang trời đột ngột phá tan sự im lặng quỷ dị của vùng ngoại ô hoang vắng. Lớp tuyết dày bị dẫm nát tung tóe, sương mù xám ngoét bị rạch toạc ra bởi một đội ngũ võ quan trang nghiêm, thắt đai hổ phù, tay cầm trường thương loang loáng ánh thép lạnh. Đó không phải binh mã vương phủ, mà là lực lượng đáng sợ nhất của thiên t.ử — Ngự lâm quân cùng mật thám nội cung của hoàng đế.

Dẫn đầu đoàn quân là vị Thống lĩnh Ngự lâm quân đại nhân, gương mặt sắt đá không một chút cảm xúc, cưỡi chiến mã dũng mãnh tiến thẳng về phía Tiêu Cảnh Hoài. Sự xuất hiện đột ngột của thiên t.ử binh quyền khiến đám hộ vệ vương phủ hoảng sợ tột độ, trường kiếm trong tay tụt xuống, đồng loạt quỳ sụp xuống mặt băng lạnh giá, không một ai dám ho he phản kháng.

Tiêu Cảnh Hoài giật mình tỉnh mộng, hắn cố thu lại sự hỗn loạn trong tâm trí, lấy lại phong thái cao ngạo của một vị hoàng t.ử nắm giữ binh quyền để áp chế không khí. Hắn gằn giọng, giọng nói trầm thấp chứa đựng sự uy nghiêm giả tạo cuối cùng: “Thống lĩnh đại nhân, ngươi mang theo Ngự lâm quân bao vây nơi này, chẳng lẽ quên mất thân phận Đại hoàng t.ử của ta rồi sao?”

Vị Thống lĩnh không hề lung lay trước áp lực của hắn, ông ta từ trên lưng ngựa nhảy xuống, động tác dứt khoát, lạnh lùng. Ông ta lạnh lùng nhìn Tiêu Cảnh Hoài, từ trong n.g.ự.c áo lấy ra một cuộn giấy lụa màu vàng ròng thêu rồng uốn lượn rực rỡ, tỏa ra uy áp tối cao của thiên t.ử trần thế.

“Đại hoàng t.ử điện hạ, thuộc hạ phụng mệnh hoàng mệnh, đến đây để lật ngửa bàn cờ dối trá của ngài.” Thống lĩnh nâng cao thánh chỉ, giọng nói vang dội như sấm truyền khắp mặt hồ băng, mang theo sát thương tâm lý cực lớn đập thẳng vào lòng tự tôn của Tiêu Cảnh Hoài: “Hoàng đế chiếu viết: Đại hoàng t.ử Tiêu Cảnh Hoài mưu đồ bất chính, tư thông với thế lực ngoại ải, âm thầm tích trữ quân lương, mưu hại trung thần Tô gia nhằm che đậy tội ác cướp đoạt tài sản. Nay bằng chứng phạm tội của ngài đã được mật thám nội cung thu thập đầy đủ từ các hiệu buôn ngầm phía Nam.”

Hóa ra, toàn bộ những sổ sách, khế ước giao dịch ngầm mà Phạn Nguyệt thong thả chuyển đổi bấy lâu nay không phải để giữ lại, mà nàng đã sớm ném nó vào tay mật thám nội cung, biến thứ tài lực mà hắn thèm khát thành bản án t.ử hình tàn nhẫn nhất định đoạt số phận của hắn. Kẻ ích kỷ như hắn luôn nhân danh “đại cục” để tổn thương người khác, nay lại bị chính cái “đại cục” của triều đình và hoàng quyền đập cho tan tành trong sự bất lực tột độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cùng lúc đó, từ phía sau đoàn quân, hai vị ma ma thô bạo lôi xếch một nữ t.ử quỳ sụp xuống mặt băng nứt nẻ. Đó là Tô Nhã Thư. Ả vừa mới nhận được danh vị Chính phi dối trá chưa đầy một ngày, nay hỷ phục hồng nhạt trên người đã rách nát, đầu tóc rũ rượi, mặt mũi tái mét không còn một giọt m.á.u. Sau khi danh tiếng thối rữa ở cung yến, ả nghĩ rằng gả vào vương phủ sẽ là con đường lui vinh hoa phú quý, nhưng ả không ngờ cái bẫy thiên la địa võng này lại ập xuống nhanh đến thế.

Ả nhìn thấy Tiêu Cảnh Hoài bị Ngự lâm quân vây khốn, trong mắt bùng lên sự điên dại và tuyệt vọng tột cùng. Ả cào cấu xuống mặt băng đến bật m.á.u, gào thét trong t.h.ả.m hại: “Điện hạ! Cứu ta! Chúng nói Tô gia mưu phản, chúng nói chúng ta ăn chặn hồi môn và tư thông ngoại địch! Việc này là do một tay tỷ tỷ Tô Nhược Hằng làm, không liên quan đến ta! Ta là Chính phi của ngài mà!”

Tiêu Cảnh Hoài sắc mặt trắng bệch, đồng t.ử co rụt lại dữ dội trước lời buộc tội lạnh lùng của Thống lĩnh Ngự lâm quân và tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết của Tô Nhã Thư. Lời nói của khâm sai giống như những nhát d.a.o chí mạng lột trần chiếc mặt nạ ngụy quân t.ử của hắn, khiến toàn bộ vây cánh, tiền đồ và ngai hoàng vị mà hắn trân quý nhất bỗng chốc vỡ vụn như những mảnh ngọc bích dưới đáy hồ băng vạn trượng. Hắn cười khổ, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại vì cơn khủng hoảng chưa từng có, nhận ra bản thân bấy lâu nay tự phụ nắm giữ vạn vật, hóa ra chỉ là một con kiến hôi bị Phạn Nguyệt quay như chong ch.óng trên bàn cờ báo thù.

“Bằng chứng… sao có thể nằm trong tay Ngự sử đài…” Tiêu Cảnh Hoài lắp bắp, giọng nói mất đi sự uy nghiêm bấy lâu, ánh mắt hắn nhìn vào dòng nước lũ đen ngỏm với sự hối hận và tuyệt vọng khôn cùng. Người con gái hắn vừa nhẫn tâm lặp lại lời tuyệt tình để ép c.h.ế.t, đã dùng chính cái c.h.ế.t của mình để kéo hắn xuống địa ngục trần gian.

Sự vả mặt diễn ra trong một sự im lặng đáng sợ của hoàng quyền. Không có tiếng gào thét nổi điên từ người thắng, bởi người giật dây vĩ đại nhất đã chìm sâu vào lòng hồ băng giá, để lại hiện thực tàn khốc tự hủy hoại đối phương. Kẻ thua cuộc đứng đó, ôm lấy cái danh vọng, tiền đồ hoang phế mà tự hủy trong sự bế tắc tột cùng trước sắc diện nghiêm nghị của pháp luật.

Vị Thống lĩnh Ngự lâm quân không một chút khoan nhượng, ông ta phất tay ra hiệu cho hai viên phó tướng tiến lên phía trước. Từ trong ống tay áo giáp, hai chiếc xiềng xích bằng sắt nặng nề, rỉ sét, tỏa ra hơi lạnh hắc ám của ngục tối được đưa ra, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, loảng xoảng vang lên lạnh lẽo, định đoạt kết cục thê t.h.ả.m của những kẻ tham lam.

“Đại hoàng t.ử điện hạ, Tô Chính phi, mời hai vị lên đường về tông nhân phủ sám hối.” Thống lĩnh đại nhân thản nhiên buông một câu, giọng điệu dứt khoát, tuyệt tình vô biên.

Hai viên phó tướng thô bạo nắm lấy cổ tay của Tiêu Cảnh Hoài và Tô Nhã Thư, ấn mạnh hai người quỳ sụp xuống nền tuyết đầy vệt m.á.u đóng băng. Sự kiêu ngạo, vị trí cao sang mẫu nghi thiên hạ dối trá nay biến thành những cái còng sắt lạnh ngắt nện thẳng vào da thịt nứt nẻ vì giá lạnh. Dư âm của sự thân bại danh liệt và bầu không khí đau lòng, tiếc nuối khôn nguôi cho một kiếp người dã tâm vẫn còn đọng lại dữ dội giữa ngự hoa viên ngoại ô hoang vắng, kéo dài câu hỏi thê lương, đẫm m.á.u về vương vị chưa có lời giải đáp hoàn toàn.

Tiếng kim loại va chạm khô khốc khép lại mọi tham vọng dối trá.

Xiềng xích khóa lên tay hai người.