Quân Tẩu Béo Cùng Anh Chồng Băng Lãnh Tu Tiên

Chương 61: Rút Hồn Luyện Phách, Tế Luyện Bách Quỷ Phan Của Ta!



Đêm càng lúc càng sâu, Vân Mộng Thành vừa lên đèn, bên trong tiểu viện của Quy Vân Cư, trận pháp khẽ luân chuyển, cách tuyệt mọi xô bồ và dòm ngó từ thế giới bên ngoài.

Thẩm Thanh Lan tựa mình trên sập mềm, ánh tinh khôi tỏa xuống người cô như thể được dát một lớp lụa mỏng bằng ánh sao. Đề cương bụng bầu hiện lên rõ rệt, cô nhẹ nhàng vuốt ve, các nhóc tì bên trong dường như cảm nhận được tâm trạng tinh vi của mẹ nên cũng khẽ động đậy.

Cô trầm ngâm một lát rồi lên tiếng: "Đối phương ở trong tối, chúng ta ở ngoài sáng. Chúng ta không rõ thủ đoạn và thực lực của chúng, nếu đường đột dò xét rất dễ đ.á.n.h rắn động cỏ, thậm chí rước họa vào thân."

Cố Bắc Thần im lặng lắng nghe, anh đi tới bên cửa sổ, ánh mắt sắc lẹm quét qua con ngõ ngoài tường viện, ngón tay vô thức mơn trớn bậu cửa: "Không phải ngẫu nhiên, mục tiêu xác định rõ ràng là phụ nữ và trẻ em, hành sự lại bí mật, ngay cả phía phủ thành chủ cũng bó tay không làm gì được."

Thẩm Thanh Lan nhìn lên bầu trời đêm hồi lâu, chậm rãi nói: "Nếu thực sự là tà tu tác quái, dùng tiên thiên chi khí của t.h.a.i nhi để tu luyện thì việc nhắm vào phụ nữ và trẻ em là điều dễ hiểu. Sản phụ mang thai, trong người chứa đựng sinh cơ, trẻ sơ sinh vừa chào đời là lúc tiên thiên chi khí dồi dào nhất, đối với một số tà tu mà nói, đó đúng là vật đại bổ."

Các bảo bối của cô hiện giờ đã có thể tự chủ tu luyện, lại còn là vô cấu linh thể bẩm sinh, trong mắt những kẻ này thì đúng là món mồi béo bở không gì bằng!

Thẩm Thanh Lan ngước mắt lên, ánh nhìn hướng ra ngoài cửa sổ lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng người khác: "Chúng ta phải cẩn trọng hơn! Thủ đoạn của đối phương quỷ dị, thực lực chưa rõ, trước khi nắm thóp được chúng tuyệt đối không được manh động."

"Nếu có nắm chắc thì diệt sạch chúng, bằng không thì rời khỏi đây!"

Tóm lại, cô tuyệt đối không để các bảo bối của mình gánh chịu bất kỳ rủi ro nào. Kẻ nào muốn làm hại con cô, đều phải c.h.ế.t!

Những ngày tiếp theo trôi qua dưới lớp ngụy trang bình lặng. Trong quá trình chờ đợi, dây thần kinh của Cố Bắc Thần và Tần Chinh ngày càng căng như dây đàn. Trận pháp trong phòng trọ được Cố Bắc Thần kiểm tra và gia cố liên tục, Tần Chinh cũng giảm số lần ra ngoài xuống mức tối thiểu, mỗi khi trở về đều cực kỳ cảnh giác.

Đêm nay, trăng mờ gió cao, mây đen dày đặc che lấp cả tinh tú, cả Vân Mộng Thành chìm trong một bầu không khí trầm mặc đầy áp lực. Bên trong tiểu viện Quy Vân Cư tĩnh lặng không một tiếng động, chỉ có những d.a.o động linh lực cực nhỏ khi trận pháp vận hành.

Thẩm Thanh Lan nằm trên giường nhưng không ngủ, thần thức của cô như một mạng nhện vô hình, bao trùm cả tiểu viện cho đến khu vực xung quanh ngõ Du Tiền. Cố Bắc Thần nằm bên cạnh cô vẫn mặc nguyên quần áo, hơi thở đều đặn nhưng cơ bắp căng cứng như một con báo săn đang chờ thời cơ. Tần Chinh thì đang ngồi thiền trong phòng mình, linh lực chậm rãi chảy trong kinh mạch, tai lắng nghe tám hướng, lúc nào cũng cảnh giác hộ pháp cho các con nuôi.

Đột nhiên, Thẩm Thanh Lan mở bừng mắt, một tia hàn quang lóe lên.

"Đến rồi!" Cô truyền âm cho Cố Bắc Thần và Tần Chinh.

Gần như cùng lúc, một luồng khói màu hồng nhạt mang theo mùi tanh ngọt lịm, giống như một sinh vật sống, lặng lẽ xuyên qua trận pháp phòng ngự thô sơ bên ngoài quán trọ, len lỏi tiến về phía căn phòng của họ. Luồng khói này hóa ra có tác dụng ăn mòn linh lực và làm ảo giác tâm thần!

"Nín thở! Là Thực Linh Mê Hồn Chướng!" Thẩm Thanh Lan khẽ quát một tiếng, tay áo phất lên, một luồng tinh nguyên linh lực tinh thuần hóa thành làn gió mát, thanh tẩy hoàn toàn làn khói hồng vừa tràn vào phòng.

Cố Bắc Thần và Tần Chinh với phản xạ có điều kiện được rèn luyện nhiều năm, tốc độ phản ứng cực nhanh, lập tức nín thở nội tức, đồng thời vận hành công pháp chống lại luồng khí quỷ dị không chỗ nào không len lỏi kia.

"Hề hề... linh giác nhạy bén thật, linh lực cũng tinh thuần quá! Không hổ là người có đại khí vận vạn năm khó gặp, mang trong người đa thai. Tiên thiên chi khí của ngươi và t.h.a.i nhi trong bụng, ăn vào chắc chắn là đại bổ!" Một giọng nói thê lương ch.ói tai như tiếng giấy nhám cọ xát vang lên ngoài viện, mang theo sự tham lam đến buồn nôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lời chưa dứt, ba bóng đen như quỷ mị đã nhảy qua tường viện, đáp xuống giữa sân. Kẻ cầm đầu là một lão già gầy gò như bộ xương khô, hốc mắt trũng sâu, tay cầm một cán Bạch Cốt Phan tỏa ra huyết sát khí nồng nặc. Hai kẻ còn lại, một tên to con cầm đoản câu (móc câu) tẩm độc, kẻ kia là một nữ t.ử thân hình hư ảo, mười đầu ngón tay đen sì dài ngoằng, rõ ràng có kịch độc.

Khí tức của cả ba đều âm tà, tu vi thế mà không hề yếu! Lão già kia là Trúc Cơ trung kỳ, hai kẻ còn lại cũng là Trúc Cơ sơ kỳ!

Lavie

"Lũ chuột nhắt giấu đầu hở đuôi không dám lộ mặt thật, mà cũng dám nhắm vào vợ con ta!" Cố Bắc Thần gầm nhẹ một tiếng, thân ảnh như điện, tiên phong lao ra khỏi cửa phòng.

Dù anh mới chỉ Luyện Khí tầng bảy, nhưng sức mạnh sấm sét từ "Cửu Tiêu Lôi Nguyên Quyết" thuộc hàng chí cương chí dương, chính là khắc tinh của tà ma. Cứ một đòn đ.á.n.h ra là sấm chớp đùng đoàng. Chỉ thấy trên nắm đ.ấ.m của anh lôi quang màu tím quấn quýt, một quyền đ.ấ.m thẳng về phía tên tà tu to con cầm móc câu.

"Oành!"

Tiếng sấm nổ vang, tên tà tu to con không ngờ linh lực của Cố Bắc Thần lại bá đạo đến vậy, bị chấn lui hai bước, ánh sáng u ám trên móc câu cũng lu mờ đi vài phần.

"Lôi linh căn?!" Lão già xương khô thoáng hiện tia kinh ngạc, ngay sau đó là sự tham lam sâu sắc hơn, "Tốt, tốt lắm! Bắt được ngươi, rút hồn luyện phách, vừa hay dùng để tế luyện Bách Quỷ Phan của ta!"

"Lôi linh căn này lão phu xin nhận nhé, ha ha ha ha..."

Lão cười cuồng loạn rồi rung lắc Bạch Cốt Phan, tức thì gió âm gào rú, vô số hư ảnh vặn vẹo đau đớn tràn ra từ lá cờ, phát ra những tiếng hú hét thê lương, lao thẳng về phía Cố Bắc Thần và Tần Chinh.

Tần Chinh lúc này cũng lao ra, thấy vậy nổi giận đùng đùng: "Cái đồ già mất nết! Dùng mạng người luyện cờ, thiếu gia đây đốt trụi cái thứ rác rưởi của ông!" Anh hai tay bắt quyết, hỏa linh lực trong người cuộn trào, hóa thành một làn sóng lửa nóng rực nghênh chiến những bóng quỷ.

"Hắc hắc hắc..."

Sóng lửa va chạm với quỷ ảnh, phát ra những tiếng xèo xèo của sự thiêu đốt, quỷ ảnh hét lên rồi tan biến trong ngọn lửa. Phẩm cấp Hỏa linh căn của Tần Chinh không hề thấp, "Phần Thiên Liệt Dương Quyết" lại vô cùng cương mãnh, nhất thời ngăn chặn được phần lớn quỷ ảnh.

Nhưng lão già cầm Bạch Cốt Phan có thực lực mạnh nhất, quỷ ảnh từ lá cờ cứ thế tuôn ra không dứt. Trong lúc đó, nữ tà tu có thân hình hư ảo kia như một con chạch lách qua chiến trận, móng tay đen kịt đ.â.m thẳng về phía Thẩm Thanh Lan đang đứng ở cửa phòng — người trông có vẻ "yếu ớt" nhất!

"Chị dâu cẩn thận!" Tần Chinh kinh hô.

Cố Bắc Thần mắt muốn nứt ra, định quay về cứu viện nhưng lại bị tên tà tu to con và vô số quỷ ảnh quấn c.h.ặ.t không rời.

Đối mặt với trảo độc đang lao tới nhanh như chớp, ánh mắt Thẩm Thanh Lan lạnh băng, không hề có chút hoảng loạn. Cô thậm chí còn chẳng buồn dùng đến Lưu Vân Kiếm, chỉ khẽ đưa tay lên.

Ngay khoảnh khắc trảo độc sắp chạm vào vạt áo cô...

"Keng...!"

Một tiếng kiếm ngân thanh thoát như vọng về từ chín tầng trời! Một đạo kiếm quang rực rỡ như sao băng đi sau mà đến trước, giống như tia chớp x.é to.ạc màn đêm, đ.â.m chính xác đến từng milimet vào mạch cổ tay của nữ tà tu kia!