Những ngày tiếp theo, không gian trở thành ngôi nhà tạm thời và căn cứ tu luyện của họ. Cố Bắc Thần và Tần Chinh chính thức bước vào hành trình tu tiên.
Việc dẫn khí nhập thể đối với hai người có ý chí kiên định và đã trải qua tẩy tủy mà nói thì không quá khó khăn. Đặc biệt là dưới sự chỉ dẫn trực tiếp của một tu sĩ Kim Đan như Thẩm Thanh Lan, cộng thêm sự hỗ trợ của không gian với đầy đủ công năng tu tiên, họ tiến bộ nhanh như có thần giúp vậy.
Trong tĩnh thất, Cố Bắc Thần ngồi xếp bằng, ngũ tâm hướng thiên, theo pháp môn của "Cửu Tiêu Lôi Nguyên Quyết" mà thử bắt lấy những đốm sáng linh khí thuộc tính Lôi màu tím đang hoạt động trong không khí. Tâm thần anh tĩnh lặng, ý chí tập trung, rất nhanh đã cảm nhận được luồng năng lượng kỳ lạ xung quanh mang theo những tiếng tí tách nhỏ bé.
Dẫn dắt, hấp thụ... quá trình diễn ra chậm rãi nhưng vững chắc. Không biết qua bao lâu, vị trí đan điền của anh hơi nóng lên, một luồng khí tím cực kỳ yếu ớt nhưng có thực đã sinh ra, bắt đầu tự vận hành chậm rãi theo lộ trình công pháp.
Dẫn khí nhập thể, thành công! Chính thức bước vào Luyện Khí tầng một!
Cố Bắc Thần mở mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng như điện tím, sắc bén bức người. Anh cảm nhận luồng khí yếu ớt nhưng đầy sức bùng nổ trong người, một cảm giác về sức mạnh mới sinh ra tràn ngập tâm trí.
Ở bên kia, tiến độ của Tần Chinh cũng khá thuận lợi. Linh khí thuộc tính Hỏa cuồng bạo và hoạt bát, lại có vài phần tương đồng với tính cách hướng ngoại của anh ta. Tuy không tĩnh lặng được như Cố Bắc Thần, nhưng nhờ cái tính nỗ lực, liều mạng không chịu thua mà anh ta cũng sớm dẫn khí thành công, chính thức trở thành tu sĩ Luyện Khí tầng một.
"Ha ha! Lão Cố! Tôi cũng thành công rồi!" Tần Chinh phấn khích nhảy dựng lên, lòng bàn tay thử ngưng tụ ra một cụm lửa đỏ còn nhỏ hơn cả ngọn lửa bật lửa. Dù yếu ớt nhưng cũng khiến anh ta cười đến mức không thấy mặt trời đâu: "Thấy chưa! Sau này nhà mình nhóm lửa nấu cơm không cần tìm củi nữa rồi!"
Thẩm Thanh Lan đứng bên cạnh nhìn, nhịn không được cười: "Chúc mừng hai vị chính thức bước vào Luyện Khí kỳ. Tuy nhiên, Tần Chinh à, ngọn lửa này của cậu... cứ lo chuyên tâm tu luyện đi đã. Đợi bao giờ khống chế được hỏa lực ổn định hãy tính đến chuyện nấu cơm, tôi không muốn cậu đốt trụi lầu trúc của tôi đâu."
Tần Chinh cười hì hì gãi đầu, vội vàng sà vào bàn: "Chị dâu nói đúng! Em ăn cơm trước đã, ăn cơm! Cháo linh mễ này thơm thật đấy!"
Có Tần Chinh chạy tới chạy lui trong không gian, cuộc sống của họ tràn đầy hơi thở nhân gian và niềm vui tu luyện. Thẩm Thanh Lan dù đang m.a.n.g t.h.a.i nhưng tu vi Kim Đan khiến cô không cần phải nằm nghỉ suốt ngày. Cô thường đi dạo chậm rãi tu luyện trong không gian, thỉnh thoảng chăm sóc d.ư.ợ.c điền và vườn quả, dùng những linh thực cấp thấp nghiên cứu d.ư.ợ.c thiện để bồi bổ cơ thể cho Cố Bắc Thần và Tần Chinh.
Ngoài giờ tu luyện, Cố Bắc Thần gần như thầu hết mọi việc nhà trong khả năng. Anh dần tìm hiểu từng chi tiết nhỏ trong không gian, san sẻ việc quản lý với Thẩm Thanh Lan. Anh sẽ cẩn thận dìu cô đi dạo bên bờ suối, buổi tối kiên trì xoa bóp bắp chân và lưng bị phù nề cho cô, thủ pháp từ chỗ vụng về ban đầu đã trở nên vô cùng thuần thục và dịu dàng.
Thẩm Thanh Lan cũng rất biết cách tận hưởng sự phục vụ của chồng. Một mặt thong thả nhận massage chuyên nghiệp, một mặt lật xem y thư cổ tịch, thỉnh thoảng lại ăn một miếng đồ do Cố Bắc Thần đút cho, tâm trạng không thể nào tốt hơn.
"Mệt thì nghỉ một chút, xem sách lâu quá mỏi mắt đấy." Cố Bắc Thần luôn nhắc nhở kịp thời, ánh mắt nhìn Thẩm Thanh Lan tràn đầy sự xót thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Biết rồi mà, Đoàn trưởng Cố đại nhân của em." Thẩm Thanh Lan cười đáp lại, tận hưởng sự dịu dàng chu đáo của anh.
Cô nhận ra rằng, sau khi đến thế giới nhỏ chỉ có ba người này, vẻ lạnh lùng cứng nhắc của người quân nhân trên người Cố Bắc Thần dường như đã tan chảy không ít, trở nên tinh tế hơn và cũng giỏi bày tỏ tình cảm hơn. Điều này khiến cô cảm thấy... rất tuyệt. Coi như là khai phá thêm một tầng tính cách khác của Cố Bắc Thần vậy.
Tần Chinh thời gian này cũng không hề nhàn rỗi, anh ta trở thành "cây hài" và "mảnh ruộng thí nghiệm" trong không gian. Anh ta năng lượng dồi dào, tràn đầy tò mò với tu luyện và các loại tiểu pháp thuật. Có khi luyện khống hỏa thuật suýt chút nữa đốt cháy cả lông mày, có khi luyện ngự phong thuật thì ngã chổng vó, nhưng lần nào cũng nhanh ch.óng bò dậy, phủi m.ô.n.g cái rụp rồi bắt đầu thử nghiệm mới.
"Chị dâu! Chị xem hỏa cầu thuật lần này của em có to hơn tí nào không?" "Lão Cố! Hai đứa mình đua xem ai chạy nhanh hơn không? Tôi dùng ngự phong thuật!"
Sự hoạt bát của anh ta đã xua tan vẻ trầm mặc trong không gian, khiến thế giới hai người của Thẩm Thanh Lan và Cố Bắc Thần không đến mức quá yên tĩnh, dù rằng nhiều lúc anh ta là cái "bóng đèn" sáng nhất. Nhưng may thay, Thẩm Thanh Lan và Cố Bắc Thần không quá chê bỏ anh ta, chỉ là cố tình lờ anh ta đi thôi. Hai người cứ thế đường đường chính chính sống cuộc sống ngọt ngào của riêng mình.
Sáng sớm, Cố Bắc Thần sẽ cùng Thẩm Thanh Lan ngồi thiền bên bờ linh tuyền, hơi thở hai người giao hòa, linh lực luân chuyển chậm rãi trong cơ thể, thỉnh thoảng nhìn nhau mỉm cười, sự thấu hiểu không cần nói thành lời.
Buổi chiều, khi Thẩm Thanh Lan chợp mắt, Cố Bắc Thần sẽ ngồi bên giường canh chừng cô, vừa lật xem ngọc giản Tu Chân giới để tích lũy kiến thức chuẩn bị cho tương lai.
Buổi tối, hai người sẽ nắm tay nhau dạo bước trong không gian, thảo luận về tên của các con, tưởng tượng về cảnh tượng náo nhiệt khi năm nhóc tì chạy nhảy khắp nơi.
"Nếu là hai trai ba gái thì tốt quá..." Thẩm Thanh Lan chạm bụng tưởng tượng. "Sao cũng được, chỉ cần là em sinh, đều tốt cả." Ánh mắt Cố Bắc Thần luôn dịu dàng dừng trên người cô. "Miệng dẻo thật đấy." Thẩm Thanh Lan lườm anh một cái, nhưng lòng ngọt như uống mật.
Thỉnh thoảng Thẩm Thanh Lan cũng nổi hứng, dùng linh lực ngưng tụ dòng nước chơi "đại chiến nước" với Cố Bắc Thần, hoặc dùng thuật pháp cấp thấp biến ra những bông hoa đẹp đẽ trêu anh vui. Cố Bắc Thần tuy luôn nghiêm mặt nói cô "nghịch ngợm", nhưng ý cười trong mắt thì không giấu nổi, thỉnh thoảng còn phối hợp để cô "ăn h.i.ế.p" một chút.
Mỗi lúc như vậy, Tần Chinh đều bày ra bộ mặt không nỡ nhìn: "Ui cha, mắt tôi sắp mù vì hai người rồi! Hai người có thể cân nhắc đến cảm nhận của kẻ độc thân này một chút không?"
Và thường thì anh ta sẽ bị một ánh mắt lạnh nhạt của Cố Bắc Thần quét qua, hoặc bị Thẩm Thanh Lan cười dùng một quả linh quả nhét đầy miệng. Thế là anh ta ngoan ngoãn im bặt, ngồi một bên vừa gặm linh quả vừa hào hứng "hít đường" của đôi vợ chồng.
"Chậc chậc... nam thì soái, nữ thì tiên, cái kiểu yêu đương này đúng là nhìn người khác yêu mới thấy thú vị..."
Lavie
Nhìn cảnh họ tựa vai nhau ngắm hoàng hôn, Tần Chinh lần nào cũng cảm thán lão Cố đúng là số hưởng! Đi một chuyến nhiệm vụ đơn giản mà tìm được cho mình một người vợ, lại còn là người vợ lợi hại đến thế!
Số anh ta cũng tốt, đến thế giới xa lạ này, bên cạnh vẫn có anh em chí cốt sát cánh chiến đấu, có người chị dâu thần tiên sở hữu không gian vạn năng, còn có cả năm nhóc tì sắp chào đời nữa. Dù con đường phía trước chưa rõ, ngày về còn mịt mờ, nhưng lúc này anh không hề lạc lõng, trong lòng tràn đầy hy vọng vào tương lai.