“Cuối cùng cũng đến nơi rồi, mấy ngày nay thực sự mệt c.h.ế.t đi được!” Khương Tương Nghi nhịn không được oán trách.
Tần Phong dắt con gái kéo vali: “Đi nhanh lên thôi, cũng không biết lúc này còn xe về huyện không.”
Khương Tương Nghi: “Không có thì nghỉ lại thành phố một đêm, gấp gáp cái gì.”
Tần Phong: “Khó khăn lắm mới về một lần, về sớm một chút cũng có thể ở thêm một ngày.”
Khương Tương Nghi không có tình cảm nhớ quê hương tha thiết như anh.
Đúng như câu nói thù ở cữ không đội trời chung, năm xưa bà mẹ chồng cực phẩm đó hầu hạ cô ở cữ được một nửa thì bỏ mặc cô, bao nhiêu năm nay cô vẫn chưa từng buông bỏ đâu!
Chê bai cô sinh con gái thì cứ nói thẳng!
“Bán trứng luộc nước trà đây, trứng luộc nước trà vừa thơm vừa ngon đây!” Vừa ra ngoài, đã có người bán hàng rong rao bán.
Tần Ninh Ninh: “Bố ơi, con đói rồi.”
“Vậy bố mua cho con mấy quả trứng luộc nước trà nhé?” Tần Phong liền nói.
Tần Ninh Ninh ừ ừ gật đầu, liền theo bố đến mua trứng luộc nước trà, Khương Tương Nghi nhìn thấy liền nhịn không được nói: “Trứng luộc nước trà này của anh có sạch sẽ không đấy?”
“Khách hàng cô cứ yên tâm, điều kiện vệ sinh trứng luộc nước trà này của chúng tôi là tốt nhất đẳng, nếu cô ăn vào có vấn đề gì, tôi đền tiền lại cho cô theo giá.” Người bán hàng rong gói bốn quả trứng luộc nước trà, dẻo miệng nói.
Tần Phong liền bóc một quả cho con gái ăn, Tần Ninh Ninh vừa ăn liền nói: “Thơm quá ạ.”
Tần Phong cũng thực sự hơi đói rồi, bóc một quả cho Khương Tương Nghi.
Khương Tương Nghi: “Em không ăn loại đồ bán ở sạp nhỏ bên ngoài này đâu.”
Tần Phong liền tự mình ăn: “Quả thực rất thơm, em thực sự không ăn một quả sao? Không đói à?”
Khương Tương Nghi thấy anh cũng nói ngon, lúc này mới bán tín bán nghi ăn thử một quả, kết quả quả thực cũng không tồi.
Trong bụng có chút đồ ăn rồi, sắc mặt Khương Tương Nghi mới hơi chuyển biến tốt lên một chút...
Đường Huy mặc âu phục đi giày da xách cặp táp đến bến xe bắt xe chuẩn bị về huyện, sau khi lên xe liền tìm một chỗ ngồi xuống.
Kết quả liền nhìn thấy có một nhà ba người lên xe.
“Chiếc xe này sao lại cũ như vậy? Có an toàn không, sẽ không chạy được một nửa thì nổ tung chứ?” Người phụ nữ ăn mặc tinh xảo thời thượng nhịn không được nói.
Bác tài xế người ta cũng là lần đầu tiên gặp phải câu hỏi như vậy, liền nói: “Chiếc xe này vừa mới thay động cơ đấy, tốt lắm!”
“Vậy sao không thay luôn xe đi? Chỉ thay mỗi cái động cơ, chiếc xe này đã rách nát như vậy rồi.” Khương Tương Nghi nói.
Bác tài xế: “... Cô có biết thay một chiếc xe phải tốn bao nhiêu tiền không? Hơn nữa cũng phải có mới được chứ!”
Tần Phong rất bất đực dĩ: “Chỉ là hơi cũ một chút, không có vấn đề gì khác, rất nhanh sẽ đến nơi thôi.”
Khương Tương Nghi thực sự không muốn ngồi nha, nhưng cũng hết cách, dẫn con gái tìm một chỗ ngồi xuống.
Đường Huy nhìn Tần Phong sửng sốt một chút, sau khi phản ứng lại mới gọi: “Anh Phong?”
Tần Phong nghe thấy có người gọi mình liền quay đầu lại, nhìn thấy Đường Huy xong, cũng kinh ngạc vui mừng: “Đường Huy?”
Đây chính là anh em họ ruột thịt.
“Là em đây, anh Phong năm nay cuối cùng cũng về quê ăn Tết rồi à, mấy năm rồi chưa về nhỉ?” Đường Huy vui vẻ đứng dậy bước tới nói.
“Cũng mấy năm rồi.” Tần Phong ngại ngùng cười cười, cũng nhớ ra rồi, giới thiệu cho cậu ta: “Đây là vợ anh, Khương Tương Nghi, đây là con gái anh, tên là Ninh Ninh. Ninh Ninh, gọi chú họ đi.”
“Cháu chào chú họ.” Tần Ninh Ninh gọi một tiếng.
Đường Huy cười gật đầu: “Ngoan. Năm nay chú họ sẽ mừng tuổi cho cháu một bao lì xì lớn.” Nói xong mới nhìn sang Khương Tương Nghi: “Chào chị dâu ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Tương Nghi trước đây từng theo Tần Phong về một lần, trông như thế nào cũng hơi mơ hồ rồi, chỉ nhớ người em dâu họ này xinh đẹp khỏi chê.
“Chào em họ.” Khương Tương Nghi thấy cậu ta ăn mặc thời thượng, tinh thần rất tốt, cũng cười chào hỏi một tiếng.
Đường Huy liền trò chuyện với Tần Phong.
Tần Phong tò mò sao cậu ta lại lên thành phố?
“Không phải đi làm sao? Xưởng xì dầu cuối năm không phải nên rất bận à?”
“Xưởng xì dầu đó của bọn em tháng trước đã tuyên bố phá sản rồi, cũng may là em chạy sớm, nếu không thực sự chỉ có nước húp gió Tây Bắc thôi!” Đường Huy nói.
Lúc cậu ta bỏ chạy xưởng cũ đó vẫn chưa sập, sau đó cố gắng lay lắt thêm hơn nửa năm, cuối cùng vào tháng trước không thể trụ thêm được nữa mà tiêu tùng rồi.
Đường Huy đừng nói là thấy may mắn đến mức nào!
Tần Phong liền hỏi: “Vậy bây giờ em đang làm ở đâu? Sao lại ăn mặc thế này, không lạnh à?”
Đường Huy cần phong độ không cần nhiệt độ cười híp mắt nói: “Em không lạnh, bên trong em mặc áo len đấy, bên dưới còn mặc quần len. Hơn nữa em bây giờ lớn nhỏ gì cũng là một người quản lý, thỉnh thoảng đều phải chạy đi chạy lại giữa huyện và thành phố, không thể ăn mặc tùy tiện như vậy được.”
Cậu ta còn đang lên kế hoạch, đợi năm nay Y Y về, sẽ bàn bạc với Y Y một chút, cậu ta cảm thấy mình có thể quản lý luôn cả việc kinh doanh trứng luộc nước trà ở tỉnh thành, cậu ta hoàn toàn có thể đảm đương được.
“Hả?” Tần Phong nhất thời vẫn chưa phản ứng lại.
Đường Huy cười nói: “Anh vẫn chưa biết sao? Em bây giờ đang làm việc dưới trướng Y Y, Y Y chính là vợ Tần Liệt.” Sợ Tần Phong không nhớ ra Y Y là ai, còn giải thích cho anh một chút.
Tần Phong biết vợ lão tam tên là gì, gọi điện về cho mẹ anh, mẹ anh mở miệng ra là Y Y, khen người em dâu này lên tận mây xanh.
Điều anh không hiểu là: “Em nói làm việc dưới trướng vợ lão tam? Sao anh nghe không hiểu?”
Đường Huy cũng không giấu giếm, bởi vì bọn họ vừa về sẽ biết ngay thôi, không có lý do gì phải giấu, liền kể lại một lượt chuyện Thẩm Y Y năm nay kinh doanh trứng luộc nước trà, bây giờ việc làm ăn đã mở rộng đến tận tỉnh thành.
Tần Phong đều ngây người: “Thật sao?”
Khương Tương Nghi ngồi ở ghế phía trước nghe rõ mồn một từng lời bọn họ nói, tai đều vểnh lên rồi.
“Em còn có thể lấy những lời này ra lừa anh Phong sao.” Đường Huy cười nói: “Không chỉ em, mẹ em cũng vậy, đang phụ giúp luộc trứng ở xưởng trứng luộc nước trà bên kia, còn có những người khác, Đường Song Tần Lan Triệu Tam Muội bọn họ, đều qua làm thuê dưới trướng Y Y rồi, bao ăn bao ở không nói, một tháng còn trả cho bọn họ bốn mươi tệ tiền lương đấy.”
Tần Phong thực sự là kinh ngạc không thôi: “Chuyện này từ khi nào vậy?” Sao anh không có chút tin tức nào, trong điện thoại mẹ anh cũng chưa từng nói qua.
“Chính là chuyện năm nay đấy, cũng may nhờ có Y Y, nếu không tất cả bọn em đều trở thành kẻ vô công rỗi nghề rồi.” Đường Huy nói.
Nói đi cũng phải nói lại, cậu ta đối với người em dâu họ Thẩm Y Y này không chỉ kính phục, mà còn vô cùng cảm kích.
Không có cô, mình lấy đâu ra thu nhập một tháng gần hơn một trăm tệ chứ?
“Nhưng... sao đang yên đang lành lại đi bán trứng luộc nước trà? Tiền phụ cấp của lão tam không đủ tiêu sao?” Tần Phong vẫn không hiểu.
“Đó đương nhiên là đủ tiêu rồi, nhưng cũng không cản trở cô ấy tự mình kiếm tiền nha, bây giờ mua bán làm lớn như vậy, tiền phụ cấp của Tần Liệt còn không bằng một ngón tay của Y Y kiếm được đâu.” Đường Huy nói.
Tần Phong: “...”
Khương Tương Nghi càng nhịn không được nghĩ, người em dâu bị mua về để xung hỉ đó, lợi hại như vậy sao?
Năm xưa Tần phụ bệnh nguy kịch, cô và Tần Phong cùng nhau về, cũng từng gặp Thẩm Y Y một lần, giống như một cô vợ nhỏ luôn cúi đầu âm thầm làm việc, không có cảm giác tồn tại gì.
Cô chỉ nhớ đối phương trông cũng không tồi, nhưng trên người toát ra một cỗ khí chất tiểu gia t.ử nghèo hèn!
Mấy năm trôi qua, cô thậm chí còn không nhớ nổi đối phương trông như thế nào nữa.
Kết quả mấy năm không gặp, người ta làm ăn lớn như vậy?
Trong cuộc trò chuyện của bọn họ, ô tô rất nhanh đã đến huyện.