Chu Chiêu Chiêu đang nói chuyện với Đào Tân Bảo bỗng giật mình.
"Cậu sao thế?" Đào Tân Bảo hỏi.
Chu Chiêu Chiêu lắc đầu.
Không hiểu sao, đột nhiên cảm thấy tim đập loạn nhịp.
"Dạo này cậu có gặp Dương Duy Lực không?" Chu Chiêu Chiêu hỏi, Đào Tân Bảo lắc đầu, "Anh ấy ít khi về khu tập thể lắm."
Dù có về, cô cũng không dám tìm anh chơi.
Chu Chiêu Chiêu lại nhớ đến cuộc điện thoại của anh, rất mơ hồ, không nói rõ đang làm nhiệm vụ gì.
"Hai người không cãi nhau chứ?" Đào Tân Bảo đột nhiên hỏi.
"Không." Chu Chiêu Chiêu vội lắc đầu, "Không có gì."
...
Đào Tân Bảo thấy vậy cũng không hỏi thêm.
Lần này lên tỉnh, Chu Chính Văn đưa cả Chu Toàn Hải và Hứa Thúy Hoa đi cùng. Xử lý xong việc của Chiêu Chiêu, ông dẫn bố mẹ và hai mẹ con Khấu Cẩm Khê đi chơi vườn thú.
Những người này, ngoài Chu Chính Văn và Chu Chiêu Chiêu thường xuyên ra ngoài, những người còn lại rất ít lên tỉnh.
Đặc biệt là Chu Toàn Hải và vợ, cả đời đi xa nhất có lẽ chỉ đến huyện.
"Hôm nay chúng ta đi vườn thú trước, ngày mai tôi đưa mẹ đến bệnh viện Kinh Tây." Chu Chính Văn nói.
Bệnh viện Kinh Tây là bệnh viện tốt nhất tỉnh, ông muốn kiểm tra toàn diện cho Hứa Thúy Hoa, xem bệnh tình có chữa được không.
Từ khi dọn đến trại gà, có người thân bên cạnh, tâm trạng Hứa Thúy Hoa khá hơn nhiều, dạo này đã nhận rõ người.
Cậu tưởng Chu Chiêu Chiêu chỉ tỉnh ngộ, nhìn rõ bộ mặt thật của Chu Mẫn Mẫn.
Không ngờ chị còn giấu chiêu này.
Chuyện này chắc chắn chị phát hiện từ lâu, nhưng kiên nhẫn đến hôm nay mới bùng nổ.
Nghĩ lại sáng nay trong làng, vẻ mặt đắc ý của Quách Phong Cầm và Chu Mẫn Mẫn.
Quả nhiên không c.h.ế.t không yên, leo càng cao ngã càng đau.
Bị bắt quả tang, xem Quách Phong Cầm còn giãy giụa thế nào.
Phiêu Vũ Miên Miên
Đúng là đã đời!
Hỏi Chu Minh Hiên bây giờ ngưỡng mộ ai nhất, tất nhiên là chị gái Chu Chiêu Chiêu.
"Em còn nhớ thỏa thuận của chúng ta chứ?" Chu Chiêu Chiêu nói, "Giờ chị đã mở tiệm gà rán, học kỳ này em không được trễ hẹn đấy."
"Chuyện nhỏ." Chu Minh Hiên đắc ý, "Em tưởng em rảnh à? Em đã xem qua sách lớp năm rồi."
"Mấy kiến thức đó dễ ẹc, top ba lớp không thành vấn đề."
"Vậy em biết trẻ con tỉnh thành đang học gì không?" Chu Chiêu Chiêu hỏi, "Nếu em chỉ nhìn vào lớp học của mình, thì quá hạn hẹp."
Đúng lúc nói chuyện, một cậu bé tầm tuổi Chu Minh Hiên vác đàn cello đi ngang qua, liếc nhìn cậu rồi tiếp tục bước.
Bên cạnh, mẹ cậu nói: "Học xong cello con tự đi học toán Olympic và thư pháp nhé?"
Chu Minh Hiên há hốc mồm.
"Được ạ." Cậu bé đáp, "Con đã bảo mẹ không cần đưa rồi mà."
Hai mẹ con vừa nói vừa đi.
"Chị, toán Olympic và thư pháp là gì?" Chu Minh Hiên hỏi.
Chu Chiêu Chiêu vỗ vai em trai: "Nếu em hứng thú với toán, có thể nghiên cứu toán Olympic."
"Lát chị tìm mấy cuốn sách liên quan cho em mang về."
Chu Minh Hiên gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đi vườn thú là thứ cậu thích nhất, Hứa Thúy Hoa dường như cũng vui vẻ hơn.
Sau khi tham quan, Chu Chính Văn đưa mọi người đi ăn tối.
Chiều tối, Chu Chiêu Chiêu mới về trường.
Khi nhập học cô đã biết phòng ký túc xá, chỉ là chăn màn còn để ở tiệm gà chưa mang theo.
Tối nay Chu Chính Văn ở khách sạn, cô mang đồ lên ký túc xá.
Vương Diễm Bình muốn đưa đi, nhưng Chu Chiêu Chiêu từ chối.
Chuyện nhỏ này cô tự làm được.
Phòng ký túc sáu người, ngoài giường cô còn một giường trống, bốn người khác đã ổn định. Khi Chu Chiêu Chiêu bước vào, bốn ánh mắt cùng đổ dồn về phía cô.
"Chào mọi người, mình là Chu Chiêu Chiêu." Cô tự giới thiệu, "Lớp ba khoa Văn."
"Chính là Chiêu Chiêu à, tụi mình đợi cậu lâu rồi." Một cô gái mặt tròn ngồi giường dưới gần cửa nói, "Mình là Lưu Tương, phòng mình chắc cùng lớp."
Khoa Văn trường họ mạnh, nữ sinh đông, nên hầu như cùng lớp ở chung phòng.
"Mình là Trương Hồng Quyên." Cô gái ở giường trên Lưu Tương nói.
"Mình là Lý Đình."
"Mình là Phùng Khiêm Khiêm." Phùng Khiêm Khiêm hơi kiêu kỳ bổ sung, "Nhà mình ở tỉnh thành."
Những người khác đều từ nơi khác đến.
Chu Chiêu Chiêu cười chào từng người, giường cô ở ngay trên Phùng Khiêm Khiêm, "Tí nữa mình trải giường, cậu ngồi tạm bên ai đó nhé."