Vị lão tiên sinh trước mặt mặc áo đạo bào, tuổi ngoài năm mươi, ánh mắt trong sáng, dáng người đạo mạo, để một chòm râu nhỏ, toát lên vẻ tiên phong đạo cốt.
Nghe lời Châu Chiêu Chiêu, ông liếc nhìn cô một cái: "Chính là lão phu."
"Lão tiên sinh, quả nhiên là ngài!" Chiêu Chiêu vui mừng reo lên.
Phiêu Vũ Miên Miên
Lại nói: "Trước đây con đã đến hai lần, một lần ngài vào núi, một lần ngài đi thăm bạn."
"Lần này lại gặp ở đây, quả thật có duyên phận."
Cô vui vẻ nói.
Dương Duy Lực đứng phía sau: "..."
Tìm ba lần mới gặp, đây gọi là duyên phận?
Nhưng lời này, anh sẽ không bóc phốt Chiêu Chiêu trước mặt người khác, mà bước lên chào hỏi lão trung y, đồng thời nhận lấy chiếc giỏ tre trên lưng ông.
...
Nào ngờ lão tiên sinh cười từ chối: "Mấy vị thuốc này không nặng, cậu trai lo chăm vợ cho tốt là được."
Một câu khiến Chiêu Chiêu lại đỏ mặt.
Duy Lực thấy ông kiên quyết, cũng không nói thêm gì.
Nhưng không ngờ lúc xuống núi, Chiêu Chiêu như quên mất sự tồn tại của anh, đi sát bên Trương Thu Hoa, lúc hỏi thăm về dược liệu, lúc lại bàn chuyện dưỡng sinh.
Trương Thu Hoa không hề tỏ ra khó chịu, ngược lại rất kiên nhẫn trả lời từng thắc mắc của Chiêu Chiêu.
Dương Duy Lực đứng phía sau, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, phải thừa nhận vị lão tiên sinh này học thức uyên thâm, bất kể Chiêu Chiêu hỏi gì đều có thể đáp lại.
Duy Lực: "..."
Anh phát hiện ra, vợ mình có vẻ rất ưa chuộng những lão đầu có thực học tuổi tác cao.
Lão già nhà anh là vậy, vị tiên sinh trước mặt cũng vậy.
Anh bĩu môi.
Khi ba người xuống tới chân núi, trời đã xẩm tối, Trương Thu Hoa nói chuyện vui vẻ với Chiêu Chiêu, liền mời họ về nhà dùng bữa.
Ăn cơm xong, trời đã tối hẳn.
"Ngày mai nếu có thời gian, có thể đến một chuyến." Lão tiên sinh nói.
Nếu là người khác, có lẽ ông đã không đồng ý.
Nhưng đối diện ánh mắt thành khẩn đầy hi vọng của Chiêu Chiêu, cộng thêm hai người nói chuyện rất hợp, Trương Thu Hoa không nỡ từ chối.