Ông vừa nhìn thấy một tấm biểu ngữ mừng Thế vận hội Olympic ngay cửa ra vào, phòng gác cổng cũng treo cờ đỏ và treo một con búp bê gấu trúc Phán Phán, sao đi vào lại vắng vẻ thế này?
Giang Lâm nhìn quanh, trong lòng rất nghi ngờ.
Ông tiếp tục đi tới trước, lúc đi ngang qua rừng hoa quế thì chợt giật mình.
Ông còn nhớ mấy năm trước khi hết mùa hoa quế thì rừng hoa quế đã bị dời đi khá nhiều cây, sau đó xây dựng thành một khu tập thể dục. Lúc ấy sau khi Bạch Du biết còn cảm thán một phen, cảm thấy ký ức tuổi thơ đã không còn, nơi này trở lại như cũ lúc nào vậy?
Đúng lúc này, trong rừng hoa quế bỗng nhiên truyền đến tiếng xào xạc, gió đêm thổi qua mang theo hương hoa nồng nặc, còn có loáng thoáng tiếng trẻ con khóc.
Giang Lâm sửng sốt, không hiểu sao tiếng khóc này khiến ông cảm thấy rất quen thuộc.
Một lúc sau, ông bước nhanh hơn vào trong rừng hoa quế.
Sâu trong rừng hoa quế, bên cạnh một ngọn núi giả có một cô bé trốn ở đó, hai tay cô bé ôm chân vùi đầu vào đầu gối, nhỏ giọng khóc.
Trái tim của Giang Lâm như bị thứ gì đó bóp mạnh, ông đi qua đó rồi ngừng lại, khẽ hỏi: "Cháu là con nhà ai, sao lại khóc một mình ở đây?”
Cô bé ngẩng đầu lên, tóc thắt thành hai b.í.m nhỏ, một b.í.m tóc bị xõa tung, một cái xộc xệch, khuôn mặt lấm lem, lông mi dài rậm ướt đẫm nước mắt. Cô bé nhìn ông, mím môi không nói lời nào.
Lúc Giang Lâm nhìn thấy dáng vẻ này của cô bé thì ngẩn người.
Trong phút chốc ông còn tưởng rằng mình đã nhìn thấy con gái ngày còn bé, nhưng nhìn kỹ lại cô bé này giống Bạch Du hơn, không chỉ giống mà phải nói là như đúc từ khuôn ra.
Ông nghe thấy mình hỏi: "Cháu tên là gì?”
Cô bé sụt sịt mũi, cơ thể nho nhỏ dịch về phía núi giả: "Cha cháu nói không được nói… Tên cho người lạ.”
TBC
Giang Lâm: "Vậy cha của cháu đâu, sao không đến tìm cháu?”
Nghe vậy, cô bé chớp mắt, sau đó nước mắt tuôn lã chã: “Cha đi tìm anh hai rồi ạ, chị họ cướp bánh quy của cháu, mẹ không mắng chị ấy mà lại đánh cháu, huhuhu…”
Mấy từ anh hai, chị họ, mẹ đặt cùng nhau khiến Giang Lâm không còn nghi ngờ gì nữa: "Cháu tên là Bạch Du đúng không?”
Cô bé đang khóc thì ngẩng người, giật mình mở to mắt nhìn ông: "Sao chú lại biết tên của cháu? Chú biết cháu ạ?”
Ánh mắt của Giang Lâm lóe lên vẻ kinh ngạc, hốt hoảng, vui sướng, cay đắng, cảm xúc lạ lẫm xộc vào não.
Mấy năm trước, một bộ phim truyền hình tên [Tình yêu xuyên qua thời không] rất hot. Kể về câu chuyện một tên trộm văn vật và một nữ cảnh sát cùng nhau xuyên đến thời nhà Minh, ông biết đến bộ phim này là vì Bạch Du rất thích xem. Mỗi lần ông nghỉ ngơi ở nhà là luôn thấy bà ngồi trên ghế sofa, cái bàn trước mặt để đầy đồ ăn vặt, bà vừa ăn vừa xem phim say sưa, thỉnh thoảng còn cảm thán vài câu với ông, bởi vậy mà ông cũng bị động biết được cốt truyện.
Lúc này ông nghĩ ngay đến hai từ "xuyên không”, ngoài từ này ra, ông không còn cách nào để giải thích cho tình huống trước mặt.
Nhưng mà rất nhanh ông đã bình tĩnh lại: "Chú là họ hàng xa của nhà họ Giang, cháu xem có phải chú rất giống Giang Lâm không?”
Tiểu Bạch Du nghiêng đầu đánh giá ông, sau đó gật đầu như xác nhận: "Chú rất giống anh Giang Lâm nhưng chú già hơn anh Giang Lâm rất nhiều!”
Giang Lâm sửng sốt, sau đó đưa tay lên sờ mái tóc hoa râm rồi mỉm cười gật đầu: "Chú đã là người hơn năm mươi tuổi rồi mà, đương nhiên là già hơn rất nhiều, cháu ăn cơm chưa?”
Nghe nói như thế, Tiểu Bạch Du đưa tay lên sờ chiếc bụng nhỏ lép xẹp của mình, cô bé lắc đầu: "Chưa ạ.”
Như để chứng minh mình không nói dối, vừa dứt lời, bụng của cô bé đã kêu ục ục.
Giang Lâm bật cười, sau đó đặt đồ lên trên bàn đá rồi vẫy tay với cô bé: "Chú có rất nhiều đồ ăn, mau tới đây.”
Những năm gần đây, Giang Hựu Hàm không gây chuyện cho ông nữa, hơn nữa còn giúp ông trông chừng Giang Khải Bang, giúp ông và Bạch Du giảm đi kha khá phiền phức. Năm trước, con gái Ninh Ninh của Giang Hựu Hàm sinh cháu ngoại cho bà ta, được Giang Hựu Hàm xem như bảo bối. Vậy nên lúc nãy trước khi tới đây ông đã ghé qua siêu thị mua vài món ăn mà trẻ con thích, trước khi đi, ông nhìn thấy gấu bông hình con hổ, Giang Lâm chợt nổi hứng nên cũng mua một con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Không ngờ lại gặp Bạch Du lúc nhỏ ở đây, nếu sớm biết sẽ gặp thì chắc chắn ông đã mua nhiều hơn rồi.
Nhưng thật ra là rất nhiều, bởi vì sau khi Tiểu Bạch Du do dự một lúc rồi đến xem, cái miệng nhỏ của cô bé lập tức kinh ngạc há hốc thành hình "O": "Chú ơi, sao chú có nhiều đồ ăn ngon thế?”
Có socola, bánh quy, bánh kẹp đủ mọi màu sắc, còn có rất nhiều thứ mà cô bé không biết tên, toàn bộ đều rất đẹp, là thứ mà trước nay cô bé chưa từng nhìn thấy.
Xem xong cô bé vội vàng đưa tay nhỏ lên bịt miệng, nếu không bịt thì nước bọt sẽ chảy ra mất.
Giang Lâm lấy ra một khối thạch pudding lớn bằng bàn tay màu vàng đưa tới, nói khẽ: “Cái này là pudding, vị xoài, chắc chắn cháu sẽ thích ăn.”
Ông cũng không bất ngờ khi Tiểu Bạch Du gọi mình là chú chứ không phải ông, mặc dù tóc của ông đã bạc nhưng nhờ có thói quen rèn luyện trong thời gian dài, trông ông vẫn trẻ hơn người cùng lứa khá nhiều.
Con gái thường nói với ông rằng nếu như ông nhuộm tóc đen thì nhìn qua nhiều lắm cũng chỉ khoảng ba mươi tuổi nhưng ông không thích, cũng cảm thấy khá phiền, bây giờ xem ra nhuộm một chút cũng không phải chuyện xấu.
Tiểu Bạch Du trừng to mắt, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Chú giỏi thật đó, sao chú biết cháu thích ăn xoài?”
Mặc dù cô bé mới chỉ ăn xoài hai lần mà cộng cả hai lần chỉ mới được gần nửa quả nhưng quả xoài mềm mềm, thơm thơm, ăn ngon lắm đấy.
Giang Lâm vuốt mái tóc mềm mại của cô bé: "Đương nhiên là chú biết rồi, chú còn biết cháu thích ăn socola nữa.”
Cái này Tiểu Bạch Du chưa ăn bao giờ nhưng rất nhanh cô bé đã cảm thấy chú tóc bạc trước mặt này rất lợi hại, chuyện cô bé không biết mà chú ấy cũng biết!
Giang Lâm nhìn cô bé ăn hết pudding, ông cầm một túi bánh mì rồi xé ra đưa cho cô bé: "Cháu ăn chút bánh mì đi, có khát không?”
Miệng Tiểu Bạch Du phình lên, giống như một con sóc giấu rất nhiều quả hạch trong miệng, cô bé gật đầu: "Khát ạ.”
Nghe đến đây, Giang Lâm vội vàng mở một thùng sữa bò ra rồi lấy một hộp trong đó, còn cắm ống hút rồi mới đưa cho cô bé: "Đây là sữa bò nguyên chất, không có đường nhưng bọn họ nói thứ này có giá trị dinh dưỡng cao.”
Như lo lắng Tiểu Bạch Du ghét sữa bò không ngọt, ông vội vàng giải thích một tràng dài.
Tiểu Bạch Du nhấp một ngụm từ tay ông, nhíu mày nói: "Không ngọt, cháu thích uống sữa bò ngọt.”
Giang Lâm vội nói: "Lần sau chú sẽ mua cho cháu sữa bò ngọt.”
Nói xong ông cũng ngẩn người, trong lòng ông biết rõ chuyện này sẽ không có lần thứ hai.
Nghĩ đến đây, ông không khỏi hối hận, vừa rồi ông không nên nghe lời nhân viên siêu thị chào hàng mà mua sữa bò có giá trị dinh dưỡng cao!
Mặc dù Tiểu Bạch Du thích uống sữa bò ngọt nhưng cô bé quá khát nước mà sữa bò nguyên chất chú này đưa cũng rất ngon, ban đầu uống không quen nhưng uống nhiều là được.
Giang Lâm nhìn thấy cô bé đã ăn hết bánh mì thì lại cho cô bé một túi bánh quy nhập khẩu từ nước Anh, cô gái nhỏ chăm chú ăn bánh quy, vui vẻ đến mức đôi mắt híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.
Giang Lâm thấy thế thì khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên, thì ra cho người khác ăn là chuyện vui vẻ như thế.
Ông mua khá nhiều đồ, đương nhiên Tiểu Bạch Du ăn không hết nhưng Giang Lâm cũng không có ý định mang đi, ông sắp xếp lại đồ vật, sau đó ngồi xổm xuống nhìn cô bé và nói: "Không còn sớm nữa, chú đưa cháu về nhà nhé.”
"Không, cháu không về nhà đâu, cháu không có nhà!”
Nói rồi đôi mắt của cô gái nhỏ lại đỏ lên, nhưng lại kiên cưỡng không để nước mắt rơi xuống.
Cô bé rất tức giận!
Rõ ràng là chị họ cướp bánh quy của cô bé nhưng mẹ lại không mắng chị họ, còn dùng chổi lông gà đánh vào tay cô bé. Huhu thật sự rất đau.
Tiểu Bạch Du khóc bỏ chạy khỏi nhà, cô bé cứ nghĩ mẹ sẽ chạy theo tìm mình ngay nhưng cô bé ở đây từ sáng đến tối, trong nhà vẫn không có ai đến tìm.
Giang Lâm duỗi tay ra với cô bé: "Chú đưa cháu về, chú đảm bảo với cháu là sau này mẹ cháu sẽ không dám đánh cháu nữa.”