Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 835



Càng đáng ghét hơn là chú năm này còn cặp kè với chị họ của mẹ, sau khi đuổi mẹ ra ngoài thì một mình mẹ c.h.ế.t trong bệnh viện.

Còn cha cô bé cũng đáng thương không kém, năm 27 tuổi cha mất khi đang làm nhiệm vụ, còn chú cả, thím cả, ông ngoại... Họ đều đã chết.

Còn cô bé thì lại không có trong giấc mơ, cô bé không phải con của mẹ, cũng không phải con của cha... Thật quá đáng sợ!

TBC

Còn chị gái Niệm Niệm của cô bé thì còn thảm hơn, chị gái không được nhà họ Bạch nhận về mà bị đưa vào trại trẻ mồ côi, sau đó được một cặp vợ chồng không sinh được con nhận nuôi.

Nhưng cặp vợ chồng đó chính là cầm thú, người đàn ông đó đã làm nhục chị Niệm Niệm, còn khiến chị gái có thai. Hai vợ chồng sợ bị người khác phát hiện nên đã ném chị Niệm Niệm từ trên lầu xuống.

Đầu chị gái Niệm Niệm hướng xuống đất làm não vỡ tung tóe, thân hình nhỏ bé nằm co quắp trên mặt đất, m.á.u nhuộm đỏ chiếc váy trắng của chị gái.

Cặp vợ chồng súc sinh đó sau khi chị gái Niệm Niệm c.h.ế.t vẫn không tha cho chị gái, còn tung tin đồn chị gái cặp kè với lưu manh rồi làm cho có bầu, không còn mặt mũi gặp người khác nên mới nhảy lầu, mọi người đều khinh bỉ chị gái Niệm Niệm.

Giấc mơ kinh khủng như vậy nhưng Minh Thư lại cảm thấy đó không giống như mơ, bởi vì cô bé có thể cảm nhận được nỗi đau và sự giãy giụa của tất cả mọi người trong đó.

Sau khi máy bay ổn định, Minh Thư cũng vừa tỉnh dậy khỏi giấc mơ.

Cô bé mở mắt, đôi mắt to tròn như nho đen không còn vẻ rạng rỡ như ngày thường, đờ đẫn, trên hàng mi còn đọng lại những giọt nước mắt.

Cảnh Anh nghĩ cô bé bị dọa sợ, vừa nghe tiếp viên thông báo máy bay đã an toàn, cô ấy lập tức tháo dây an toàn rồi ôm cô bé vào lòng: "Thư Thư đừng sợ, mẹ nuôi ở đây."

Nhưng Minh Thư vẫn không nhúc nhích, đôi mắt vẫn đờ đẫn, không chớp mắt khiến Cảnh Anh lo lắng vô cùng.

Cô ấy xin đồng nghiệp lọ tinh dầu gió, mở nắp nhẹ nhàng thoa lên thái dương và dưới mũi cô bé, cũng như sau hai tai, sau đó lại xin tiếp viên một cốc sữa, nhẹ nhàng dỗ cô bé uống: "Ngoan nào, có phải con gặp ác mộng không, hay là vừa nãy bị dọa sợ? Không sao đâu, chúng ta uống sữa đi, có mẹ nuôi ở đây, sẽ không để con xảy ra chuyện gì đâu."

Có lẽ mùi tinh dầu gió kích thích đã có tác dụng, hoặc cũng có thể là lời nói của Cảnh Anh khiến Minh Thư cảm thấy an toàn, đôi mắt đờ đẫn của cô bé chuyển động, cuối cùng cũng tỉnh lại sau "ác mộng", ôm chầm lấy mẹ nuôi: "Mẹ nuôi, con mơ thấy một giấc mơ rất đáng sợ, rất đáng sợ, trong mơ mọi người đều rất thảm, cha mẹ, cụ cố, ông ngoại, còn có chị gái Niệm Niệm nữa, đều rất thảm."

Cảnh Anh nhẹ nhàng dỗ dành: "Không sao đâu, chỉ là mơ thôi mà, với lại mẹ nghe người ta nói, mơ đều ngược lại, mơ càng xấu thì ngoài đời càng tốt, con xem bây giờ cha mẹ con, cụ cố và những người khác không đều rất tốt sao?"

Nhưng Minh Thư lại lắc đầu: "Mẹ nói, trên đời này có thể tồn tại những không gian và chiều không gian khác nhau, giấc mơ vừa nãy quá chân thực, chân thực đến mức con cảm thấy chúng đã thực sự xảy ra, vì vậy con mới buồn như vậy."

Cô bé lo nếu giấc mơ đó là sự thật thì cha mẹ cô bé, còn có những người thân khác của cô bé sẽ rất đáng thương, cô bé cũng rất đáng thương vì cô bé không có cha mẹ, thậm chí cô bé còn không tồn tại trên thế gian này.

Cảnh Anh nghe vậy, lòng khẽ động, cô ấy nhớ lại chuyện Bạch Du kể với cô ấy về Tô Lệnh Sâm cách đây vài năm, vô thức ôm cô bé chặt hơn: "Có lẽ những gì con nói đều đúng nhưng chính vì cuộc sống ở một không gian khác không tốt đẹp nên chúng ta mới phải trân trọng cuộc sống hiện tại."

Đợi đến khi tâm trạng Minh Thư khá hơn một chút, cô ấy mới hỏi Minh Thư về những chuyện trong mơ.

Minh Thư cũng là một cô bé thông minh, cô bé đã sửa lại chuyện mẹ mình lấy chú năm, còn những chuyện khác thì kể lại hết.

Cô bé vô thức ghét chú năm và cô bé cũng biết nếu nói mẹ mình lấy chú năm, sẽ không tốt cho danh tiếng của mẹ, dù người trước mặt là mẹ nuôi mà cô bé rất yêu quý nhưng cô bé cũng không muốn làm hỏng danh tiếng của mẹ.

Cô bé thực sự rất yêu mẹ mình.

Bây giờ cô bé cũng rất nhớ mẹ.

Nghĩ đến mẹ, khóe mắt cô bé lại đỏ hoe, đôi môi nhỏ mím thành một đường thẳng, dáng vẻ đó như muốn nói "nhanh dỗ dành con đi, nếu không con sẽ khóc đấy".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Quả nhiên, Cảnh Anh vừa nhìn thấy dáng vẻ này của cô bé, lại ôm cô bé vào lòng dỗ dành.

Nhưng "giấc mơ" mà Minh Thư vừa kể cũng khiến cô ấy vô cùng chấn động, nếu đó thực sự là chuyện có thật xảy ra ở một chiều không gian khác thì Bạch Du và gia đình Bạch Du thật quá đáng thương.

May là Bạch Du ở chiều không gian này hạnh phúc hơn nhiều, dù gặp phải một số chuyện không tốt nhưng bên cạnh Bạch Du có Giang Lâm, có những người thân và bạn bè khác ủng hộ cô.

Mong rằng họ đều có thể sống tốt.

Nghĩ đến đây, Cảnh Anh không khỏi tự giễu bản thân, không biết từ bao giờ, cô ấy cũng trở nên "đa sầu đa cảm" như vậy.

Gạt bỏ những suy nghĩ không hay trong đầu, lần nữa mở mắt ra, cô lại trở thành Cảnh Anh kiên cường bình tĩnh như trước.

***

Lúc này, nhân vật chính mà hai bên nhắc đến là Bạch Du, hiện tại đang dựa vào ghế, mắt nhắm hờ.

Lại Mỹ Thanh tưởng cô ngủ rồi nên lén quay đầu liếc nhìn cô, đang nghĩ có nên lấy áo khoác đắp cho cô không, mặc dù thời tiết tháng tư không lạnh nhưng gió biển vẫn thổi liên tục, cô ấy lo tổng giám đốc Bạch sẽ bị cảm lạnh.

Đang nghĩ ngợi, Bạch Du cảm nhận được điều gì đó, mắt đột nhiên mở ra, chạm mắt với cô ấy.

Cô mặc một chiếc váy liền màu trắng, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống hòa tan phần thân trên của cô vào trong ánh sáng, hai má cô ửng hồng, đôi mắt như chứa một dòng suối trong vắt, ánh sáng bao phủ, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Cô ấy theo tổng giám đốc Bạch làm trợ lý đã gần bốn năm nhưng vẫn luôn bị vẻ đẹp của cô khuất phục.

Nhưng so với vẻ ngoài xinh đẹp của cô thì cô ấy càng không thể đoán được tâm tư của tổng giám đốc Bạch, vụ bắt cóc và bệnh tật ba năm trước không phá hủy cô mà lại còn khiến cô mạnh mẽ hơn, bây giờ cô làm việc càng thêm bình tĩnh và có chừng mực, dường như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của cô, cũng khiến người ta càng không thể nhìn thấu nội tâm của cô.

Ban đầu Hội chợ Quảng sắp diễn ra, nên lúc này tổng giám đốc Bạch không định trở về đảo Quỳnh Châu nhưng công xưởng lại xảy ra một sự cố nghiêm trọng nên cô không thể không quay về.

Bạch Du thấy cô ấy ngây người nhìn mình, lông mày hơi nhướng lên: "Sao vậy?"

Lúc này Lại Mỹ Thanh lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: "Không có gì, tôi tưởng cô ngủ rồi, đang nghĩ có nên lấy một chiếc áo khoác đắp cho cô không."

Bạch Du nhẹ nhàng lắc đầu: "Không cần."

Hai người không nói chuyện nữa, xung quanh lại yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng còi tàu và tiếng sóng biển đập vào thân tàu.

Bạch Du nhìn những con mòng biển bay lượn trên mặt biển, tâm trí dần trở về ba năm trước.

Ba năm trước vào ngày hôm nay, cô được gia đình đưa vào bệnh viện, cô vốn tưởng mình sẽ sớm được xuất viện nhưng lúc nghiêm trọng nhất, cô bị bệnh đến mức toàn thân co giật và đau đớn không kiểm soát được, phải ngủ trong tủ quần áo mới có cảm giác an toàn, nếu không sẽ sợ đến mức không thở được.

Nhưng kiểm tra sức khỏe thực tế của cô không phát hiện ra vấn đề gì, là cô bị rối loạn ám ảnh, cơ thể bị tinh thần kiểm soát.

Cô chìm đắm trong nỗi sợ hãi và tinh thần của chính mình nhưng cô không phải là người khổ sở nhất, người khổ sở nhất là những người bên cạnh cô, một ngày nọ, khi cô thoát khỏi ý thức thì đột nhiên phát hiện ra, Giang Lâm chưa đầy ba mươi tuổi không biết từ lúc nào đã có tóc bạc.

Khoảnh khắc đó, cô ôm anh khóc không thành tiếng.

Nếu không phải anh kiên định ở bên cô, hết lần này đến lần khác nói với cô rằng anh ở bên cô, có lẽ cô sẽ mãi mãi không khỏi.

Cô nhớ lại kiếp trước, thực ra đã có nhiều lần tỉnh dậy trong tủ quần áo nhưng cô tưởng mình bị mộng du, sau đó không đợi căn bệnh này trở nên nghiêm trọng hơn thì cô đã mất vì ung thư.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com