Nghe xong, Bạch Du lại nghĩ đến chuyện trước đây xảy ra ở thành phố Quảng, sau đó bảo Dư Tiểu Kiệt đi tìm vài con ch.ó săn đã được huấn luyện về, đắt một chút cũng không sao, mua về thì để ở trong công xưởng.
Trước đây mọi người không biết ngọc trai có giá trị như vậy thì không sao, bây giờ biết bán được nhiều tiền như vậy thì chắc chắn sẽ có người vì tiền mà liều mạng, cho nên vẫn phải phòng ngừa trước.
Sau đó, Dư Tiểu Kiệt lại nói thêm vài chuyện về việc bán hàng, hóa ra sau khi cô đi, Tất Nhất Phàm đã tổ chức một hoạt động giúp đỡ lẫn nhau, sau đó chia sẻ vô tư với những nhân viên bán hàng khác về cách giao tiếp với khách hàng, cách tạo dựng tình cảm với khách hàng. Sau đó, ông ấy thỉnh thoảng lại mua đồ ăn mang đến công xưởng cho mọi người ăn.
Có câu nói rằng không đánh người đang cười, lại có câu nói rằng ăn của người ta thì miệng mềm, cầm của người ta thì tay ngắn, sau một hồi vận hành, mấy nhân viên bán hàng cũng không tiện làm trò xa lánh nữa, bầu không khí trong văn phòng cũng trở lại trạng thái thân thiện như trước.
Bạch Du cảm thấy Tất Nhất Phàm là người có thể co duỗi, cũng có thể hy sinh, có hy sinh mới có được.
Tất Nhất Phàm coi như đã vượt qua kỳ sát hạch của cô, cô định tháng sau sẽ thăng chức cho ông ấy, để ông ấy làm tổ trưởng nhóm kinh doanh.
Đối với đơn hàng của Kim Nhất Phu, tổng giá trị đơn hàng của anh ta là năm trăm nghìn đồng, tiền đặt cọc ba mươi phần trăm là một trăm năm mươi đồng, vì người nhà của Kim Nhất Phu đã không còn nên đơn hàng này cũng không còn nữa.
Còn về việc sau này cha của Kim Nhất Phu có đến đòi lại số tiền đặt cọc này hay không thì đợi người của họ đến rồi nói sau, Bạch Du không định chủ động trả lại, dù sao thì tội của cô không thể chịu uổng.
***
TBC
Sau khi Cảnh Anh nghe những lời đó của Bạch Du thì tâm trạng của cô ấy luôn không yên.
Cô ấy muốn thuyết phục mình quên chuyện này, coi như là một trò cười nhưng cô ấy không quên được thì cũng không có cách nào coi như trò đùa.
Tính cách này không giống như cô ấy khi bình thường, cũng ảnh hưởng tới cuộc sống và công việc của cô.
Ngay khi cô ấy định đi tìm Tô Lệnh Sâm nói chuyện thì mẹ của Tô Lệnh Sâm đã tới tìm trước.
Mặc dù cô ấy và Tô Lệnh Sâm đã nói chuyện mấy năm nhưng số lần gặp mặt cha mẹ của đối phương đếm trên đầu ngón tay, đã hai năm kể từ lần cuối gặp mẹ Tô.
Cô ấy không biết lần này mẹ Tô tới là có chuyện gì nhưng vẫn rất lễ phép mời đối phương vào nhà mình, rồi lại dùng trà thượng hạng pha cho bà ấy một tách trà, dĩ nhiên không phải cô ấy muốn lấy lòng đối phương mà là trong nhà chỉ có trà ngon.
Mũi và đôi mắt của Tô Lệnh Sâm rất giống mẹ Tô, nhưng kỳ lạ chính là dù Tô Lệnh Sâm là phái nam lại trông nhã nhặn hơn, ngược lại là mẹ Tô thoạt nhìn có hơi cứng rắn và hà khắc.
Dĩ nhiên, có lẽ là ý thức chủ quan của cô ấy đưa ra, bởi vì cảm thấy bà ấy hà khắc nên dáng dấp của bà ấy trông cứng rắn.
Mẹ Tô ngồi đối diện Cảnh Anh, sau khi thấy Cảnh Anh ngồi xuống mà ánh mắt vẫn không nhìn mình, giống như không coi bà ấy ra gì khiến trong lòng bà ấy lập tức bùng lên một ngọn lửa, nhưng lần này bà ấy tới là có chuyện muốn nhờ đối phương.
Nghĩ tới đây, bà ấy đè nén lửa giận xuống, tằng hắng một cái nói: “Lần này tôi tới đây là có chuyện muốn nhờ cô.”
Cảnh Anh nghe vậy thì hơi nhướng chân mày: “Chuyện gì, mời thím nói.”
Cô ấy biết mẹ Tô có tính cách mạnh mẽ, cho dù có đập vào tường thì bà ấy cũng không bao giờ qay đầu lại, có thể để bà ấy nói ra hai từ “làm ơn” này, chuyện này còn hiếm lạ hơn mặt trời mọc hướng tây.
Cô ấy lại muốn nghe xem bà ấy định nói gì.
Mẹ Tô dời m.ô.n.g trông rất không được tự nhiên: “Tôi biết, tôi không nên tới tìm cô, dù sao thì cũng là do tôi ép Tô Lệnh Sâm chia tay với cô, chỉ là… Tôi thật sự không còn cách nào, thằng bé gạt tôi và cha thằng bé xin tới Châu Phi với đoàn đại sứ Châu Phi, Châu Phi đấy, cái nơi đó vô cùng nghèo nàn, hơn nữa đều là những người không có ăn học…”
“Xoảng” một tiếng.
Cái tách trong tay Cảnh Anh rơi xuống đất, nước b.ắ.n tung tóe đầy đất, cái tách đánh vòng cuối cùng mới ngừng lại dưới chân mẹ Tô.
Lời mẹ Tô cứ như vậy bị cắt ngang, bà ấy nhìn cái tách trên đất rồi lại ngẩng đầ nhìn Cảnh Anh.
Mặc dù bà ấy không thích Cảnh Anh làm con dâu của mình nhưng không có nghĩa là bà ấy ghét Cảnh Anh, càng không có nghĩa là bà ấy sẽ từ chối sự ưu tú của Cảnh Anh, có lẽ cũng vì quá ưu tú nên bà ấy mới không thích.
Nhưng liều lĩnh giống như Cảnh Anh thì đây là lần đầu tiên bà ấy thấy.
Sắc mặt Cảnh Anh lập tức trở nên trắng bệnh: “Vừa rồi thím nói Lệnh Sâm chủ động xin đến Châu Phi với đoàn đại sứ ở Châu Phi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Mẹ Tô thấy cô ấy cũng qan tâm con trai mình, trong lòng bà ấy dễ chịu hơn một chút: “Đúng rồi, nhiều quốc gia như vậy thằng bé lại không chọn, hết lần nà tới lầ khác chọn cái nơi như vậy, lần này tôi tới đây chính là muốn nhờ cô giúp khuyên thằng bé, thằng bé luôn nghe lời cô nhất.”
Sinh đứa con trai này còn không bằng sinh thịt xá xíu!
Trước đây thì vì phụ nữ đối nghịch với người làm cha mẹ như họ, bây giờ lại vì phụ nữ mà ngay cả cha mẹ cũng không cần!
Không nói phí Châu Phi đó vừa nghèo vừa không an toàn, xa cách như vậy, một chuyến nhiều năm thế này, họ còn không biết có sống tới cái năm đợi anh trở về không!
Cơ thể hồi còn trẻ đó của bà ấy không được tốt lắm, lúc sinh con trai lại tổn thương thân thể, dẫn đến sau này không thể mang thai được nữa, nếu bà ấy có nhiều con trai thì bà ấy cũng không quan tâm anh ấy muốn kết hôn với người phụ nữa nào!
Nhưng nếu con trai vẫn kiên trì muốn tới Châu Phi, vậy còn không bằng để cho con trai kết hôn với Cảnh Anh, dù gì người vẫn còn ở cạnh mình, muốn thấy lúc nào cũng có thể thấy, một khi tới Châu Phi thì thật sự không thấy được không chạm được, chính là muốn nghe giọng nói cũng không dễ.
Nghĩ tới đây, sự quyết tâm của mẹ Tô bắt đầu lung lay.
Cảnh Anh không biết suy nghĩ của mẹ Tô, cô ấy lấy lại tinh thần rồi lại khôi phục lại sự bình tĩnh trước đây: “Được, tôi sẽ tìm Lệnh Sâm nói chuyện.”
Vốn dĩ cô ấy cho là những lời Bạch Du nói chỉ là chuyện hoang đường, nhưng sau khi nghe được lời mẹ Tô thì cả người cô ấy như thể bị sét đánh trúng.
Chẳng lẽ có tồn tại gì mà du hành xuyên không gian và các chiều không gian khác nhau sao?
Nếu thật sự đúng như Bạch Du nói, một khi Tô Lệnh Sâm tới Châu Phi thì họ sẽ bị chia cắt sống chết.
Nghĩ tới đây, Cảnh Anh không còn cách nào tỉnh táo được nữa.
Vừa tiễn mẹ Tô đi, cô ấy lập tức đi tìm Tô Lệnh Sâm.
***
"Giang Lâm! Bà nội! Mọi người đâu rồi?"
Bạch Du nhìn quanh bốn phía nhưng xung quanh trống rỗng, không có một bóng người.
Đây là đâu?
Tại sao cô lại xuất hiện ở đây?
Cô vỗ đầu nhưng chẳng nhớ ra được gì.
Ngay lúc này, sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng cười rùng rợn, toàn thân cô nổi hết da gà rồi đột ngột quay lại nhìn…
"Kim Nhất Phu, sao lại là anh!"
Tay Kim Nhất Phu cầm một con rắn cạp nong, vai và mặt đầy nhện và bọ cạp, đứng phía sau cô nhìn cô một cách rùng rợn: "Chẳng lẽ cô cho là tôi c.h.ế.t rồi? Họ lừa cô đấy, tôi căn bản không chết."
Cái lạnh như dòng điện lập tức truyền khắp toàn thân, cả người Bạch Du như bị đóng băng, cô muốn chạy trốn nhưng phát hiện chân mình không nhúc nhích được.
Kim Nhất Phu cầm con rắn bước từng bước về phía cô: "Khuôn mặt này của cô giống hệt mẹ tôi quá, nếu cắt nguyên vẹn xuống, có thể làm thành một con búp bê, nào, để các bảo bối của tôi nếm thử mùi vị của cô trước."
Nói rồi anh ta ném con rắn cạp nong vào mặt Bạch Du…
"Đừng, Kim Nhất Phu, anh c.h.ế.t đi!"
Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, Giang Lâm lập tức tỉnh dậy.
Nhưng Bạch Du vẫn chưa tỉnh, cô bị mắc kẹt trong cơn ác mộng, sự tuyệt vọng trong giọng nói của cô như một con d.a.o nhọn đ.â.m vào tim anh, khiến anh cảm thấy đau đớn chưa từng có.
Nhưng trước khi trở về đảo Quỳnh Châu, anh đã tham khảo ý kiến của một giáo sư từ Hồng Kông đến thành phố Quảng để trao đổi, đối phương khuyên rằng một khi bệnh nhân gặp ác mộng thì đừng vội đánh thức họ.