Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 823



Bạch Du: "Tiếp theo anh định làm gì? Giết tôi sao?"

Ngài Kim vẫn không trả lời.

Bạch Du thấy vậy cũng không nói gì nữa, chẳng lẽ người này cứ định nhìn cô như vậy rồi nhìn cô c.h.ế.t sao?

Ngay sau đó, ngài Kim đã hành động.

Anh ta bước tới trước cái hộp gỗ, chỉ nghe thấy một tiếng "cạch", nắp hộp được mở ra, sau đó anh ta lấy ra một thứ màu đen to bằng lòng bàn tay.

Khi anh ta quay người lại thì Bạch Du nhìn thấy, cô lập tức dựng đứng cả tóc gáy.

Biến thái c.h.ế.t tiệt!

Thế mà trong tay anh ta lại cầm một con bọ cạp to bằng lòng bàn tay.

Đuôi của con bọ cạp dựng đứng, cô cảm thấy như bên trong chứa đầy nọc độc khiến toàn thân cô nổi hết cả da gà, da đầu tê dại từng cơn.

Còn anh ta thì đeo một đôi găng tay dày, điều đó đủ để chứng minh rằng nọc độc của con bọ cạp này có thể không kém gì con rắn cạp nong.

Quả nhiên, ngay sau đó lời nói của anh ta đã chứng thực suy đoán của Bạch Du.

"Vừa nãy có phải cô đang tìm Cảnh Dương không?" Ngài Kim nhếch mép, cười một cách rợn người: "Nếu đúng như vậy thì cô không cần tốn công sức nữa, anh ta đã c.h.ế.t rồi, gần đây tôi mới có được một món đồ quý, tôi muốn thử sức mạnh của nó nên đã đặt nó lên người Cảnh Dương, cô đoán xem hiệu quả thế nào?"

Bạch Du: "..."

Ngài Kim mỉm cười nhạt nhẽo: "Hiệu quả rất tốt, chưa đầy vài phút, Cảnh Dương đã không còn thở nữa."

Bạch Du trợn tròn mắt: "..."

Cảnh Dương c.h.ế.t rồi!

Mặc dù cô thấy Cảnh Dương cũng rất m.á.u lạnh nhưng so với tên biến thái trước mặt, cô thà ở bên Cảnh Dương còn hơn.

Ngài Kim nở nụ cười vô vị: "Tiếp theo chúng ta sẽ chơi một trò chơi, tôi sẽ cởi trói chân cô, sau đó để bảo bối nhỏ này bò lên chân cô, cô nói xem, có thú vị không?"

Thú vị cái đầu anh!

Đồ chó chết!

Ngài Kim phớt lờ ánh mắt muốn g.i.ế.c người của Bạch Du, đặt con bọ cạp xuống đất, sau đó bước tới, dùng d.a.o cắt đứt sợi dây trói chân cô.

Con bọ cạp bò về phía Bạch Du.

Bạch Du có thể nghe thấy tiếng sột soạt nhỏ phát ra khi nó bò trên mặt đất.

Cô trợn tròn mắt, tim đập thình thịch.

Thấy Bạch Du sợ hãi, ngài Kim đứng bên cạnh mở to mắt phấn khích, còn phát ra âm thanh khiến người ta buồn nôn.

Dây trói trên chân Bạch Du đã được cởi nhưng cô không đứng dậy được, do cô bị trói quá lâu nên chân đã tê cứng.

Cô chỉ có thể cố gắng di chuyển đôi chân, không để con bọ cạp chạm vào mình.

Thấy Bạch Du như vậy, ngài Kim càng phấn khích hơn, âm thanh phát ra từ cổ họng càng lớn.

Dường như anh ta rất thích nhìn thấy người khác sợ hãi, ở một nơi nào đó còn vì thế mà...

Quả nhiên là có bệnh!

Bạch Du chán ghét đến muốn nôn.

Cô dùng sức cắn vào đầu lưỡi, trong khoang miệng bùng nổ mùi m.á.u tanh nồng.

Cú cắn này cũng giúp cô đứng dậy thành công.

Lúc này, con bọ cạp cũng bò đến chân cô, ngay khi con bọ cạp sắp bò lên mu bàn chân cô thì cô nhấc chân trái lên rồi dùng hết sức giẫm mạnh xuống…

Một tiếng "phụt" vang lên.

Con bọ cạp cứ thế bị cô giẫm bẹp!

Bị cô giẫm bẹp.

Bẹp rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Khi lớp vỏ của con bọ cạp bị giẫm vỡ tan tành, chất độc từ đuôi nó phun ra, một phần b.ắ.n xuống đất, một phần b.ắ.n vào đôi giày da đen của Bạch Du.

Tầng hầm im lặng trong vài giây.

Xác con bọ cạp dính vào gót giày, Bạch Du lắc chân hất con bọ cạp bị giẫm bẹp ra ngoài.

Nếu không phải cô chuyên nghiệp, hai ngày nay vẫn luôn có ý thức vận động cơ thể thì lúc này cho dù tên biến thái này đã cởi trói chân cô, cô cũng chẳng thể đứng dậy vì m.á.u không lưu thông khiến thịt bị hoại tử, càng không có sức để giẫm bẹp con bọ cạp này.

Cô cũng phải cảm ơn bản thân vì hôm đó ở nhà khách đã không đổi giày da thành dép lê, có lẽ theo bản năng, cô đã cảm thấy nhà khách không an toàn nên dù đã tắm xong, cô vẫn mặc quần áo chỉnh tề, trong trạng thái sẵn sàng làm một trận với mọi người.

Đôi giày da này là quà sinh nhật mà Giang Lâm tặng cô, gót giày rất cứng, cũng nhờ đôi giày này mà cô mới có thể giẫm vỡ lớp vỏ cứng của con bọ cạp.

Rõ ràng là ngài Kim không ngờ Bạch Du lại có hành động như vậy, cả người anh ta ngẩn ra.

Nhưng ngay sau đó, Bạch Du nhìn thấy đôi mắt anh ta dúng sức mở to rồi lại mở to hơn, một lần nữa ánh lên tia nhìn phấn khích và biến thái: "Quả nhiên cô rất khác biệt, từ bốn năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy cô ở Hội chợ Quảng, tôi đã xác định được điều này."

Bốn năm trước!

Cô còn tưởng rằng tên biến thái này đã nảy sinh suy nghĩ xấu khi nhìn thấy cô đóng phim với Niệm Niệm và Minh Thư, không ngờ anh ta đã gặp cô từ lâu, nói như vậy thì lần đóng phim đó chưa chắc đã là sự trùng hợp, mà là cái bẫy mà đối phương đã giăng sẵn.

Tên biến thái nào lại mất nhiều thời gian như vậy để thiết lập một vòng vây, chỉ để bắt cô.

Bạch Du cảm thấy một luồng hơi lạnh từ lòng bàn chân chạy thẳng lên đỉnh đầu khiến da đầu tê dại.

Nhìn thấy vẻ sợ hãi một lần nữa hiện lên trên khuôn mặt Bạch Du, ánh mắt ngài Kim càng trở nên cuồng nhiệt, đôi môi mỏng nhếch lên một nụ cười: "Xem ra cô cũng rất thích trò chơi này, vậy thì tiếp theo, chúng ta sẽ tăng độ khó."

Nói rồi, anh ta lại lần nữa quay người, chậm rãi bước về phía lồng sắt và cái thùng gỗ.

Đây chính là một con ác quỷ!

Người khác càng sợ hãi càng đau đớn thì anh ta càng phấn khích.

Bạch Du tưởng rằng mình giẫm bẹp con vật cưng của anh ta sẽ khiến anh ta tức giận, không ngờ anh ta chẳng hề quan tâm, giống như anh ta không quan tâm đến mạng người vậy, thậm chí anh ta còn vô cùng thích thú với tất cả những điều này.

Bạch Du cảm thấy phải giải quyết nhanh chóng.

Cô có thể giẫm bẹp con bọ cạp, đó là vì tốc độ phản ứng của bọ cạp tương đối chậm nhưng tốc độ phản ứng của rắn nhanh hơn bọ cạp không biết bao nhiêu lần, cô chỉ sợ vừa nhấc chân lên đã bị cắn, muốn tiếp tục dùng chiêu giẫm bẹp này là không thể.

Nghĩ đến đây, Bạch Du quay người nhìn về bức tường phía sau.

Cách tháo khớp vai để tay bị trật khớp mà Giang Lâm nói, cô đã thử rất nhiều lần làm da tay da chân đã bị trầy xước hết lần này đến lần khác nhưng vai vẫn không nhúc nhích, rõ ràng đây không phải là cách mà bất kỳ ai cũng có thể làm được.

Nhưng bây giờ hai chân cô đã có thể cử động, cô không thể dùng sức của mình để tháo khớp vai nhưng cô có thể mượn lực bên ngoài.

Nghĩ đến đây, cô cắn răng chuẩn bị, không chút do dự, dùng sức đập mạnh vào tường.

"Ầm" một tiếng.

Vai truyền tới cơn đau tê tâm phế liệt, đau đến mức nước mắt cô tự chảy ra.

Ngài Kim nghe thấy tiếng động thì quay đầu liếc nhìn cô nhưng không đến ngăn cản: "Muốn c.h.ế.t sao? Tôi khuyên cô nên tiết kiệm chút sức lực, còn nữa, tôi không thích những thứ khuyết tật, nếu cô tự làm mình tàn tật, tôi sẽ tức giận đấy."

Tại sao anh ta lại g.i.ế.c Cảnh Dương, chính là vì Cảnh Dương dùng d.a.o cắt một đoạn tóc của Bạch Du khiến tóc cô mất đi một đoạn giống như bị chó gặm.

Anh ta ghét tất cả những gì không hoàn hảo.

Cho nên Cảnh Dương phải chết.

TBC

Đây là tự chuốc lấy.

Bạch Du nhìn vào đôi mắt trống rỗng của anh ta, không nói gì.

Ngài Kim tưởng rằng cô chỉ muốn tự kết liễu cuộc đời bằng cách tự làm mình bị thương, thấy lời nói của mình có tác dụng đe dọa nên anh ta không quan tâm nữa, ngồi xổm xuống rồi lại lần nữa mở cái thùng gỗ.

Lần này anh ta đến đây đã mang theo không ít bảo bối.

Đáng tiếc ở đây là nội địa, nếu ở Hồng Kông và Nhật Bản thì an ta có nhiều bảo bối hơn, mỗi món bảo bối chỉ cần cắn nhẹ vào người là có thể khiến người ta co giật hôn mê, đau đớn mà chết.

Nhìn thấy một người nằm trước mặt mình đau đớn co giật, tuyệt vọng giãy giụa, cảm giác đó thật tuyệt vời, loại cảm giác này còn khiến anh ta thỏa mãn hơn cả khi lên giường với phụ nữ.

Mỗi lần anh ta đều có thể đạt đến đỉnh cao của khoái lạc.

Ngay từ bốn năm trước, khi nhìn thấy Bạch Du đứng giữa đám đông, dùng một cây kèn suona chinh phục tất cả mọi người thì anh ta đã chú ý đến cô.

Chỉ là vào mấy năm trước xung quan nội địa đều có thiết quân luật, chính sách đối với thương nhân nước ngoài cũng không được nới lỏng, anh ta muốn đưa cô đến bên mình, rất bất tiện nhưng anh ta đủ kiên nhẫn, đừng nói là bốn năm, cho dù là mười bốn năm thì anh ta cũng có thể chờ được.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com