Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 821



Nhưng Giang Lâm nghe vậy lại lắc đầu: "Tôi không ngủ được."

Vợ anh sống c.h.ế.t chưa biết thì sao anh có thể ngủ được?

Chỉ cần nghĩ đến cảnh cô có thể đang phải chịu đựng gian khổ, trái tim anh như rơi xuống vực thẳm, hơi lạnh trong nháy mắt lan khắp toàn thân.

Nguy Hán Nghị còn muốn khuyên nhủ nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Giang Lâm cắt ngang: "Tôi đi gặp Minh Thư."

Nghe vậy, Nguy Hán Nghị cũng không tiện nói gì thêm.

Chuyện này anh ấy có lỗi với anh em, nếu không phải anh ấy không xử lý tốt chuyện gia đình thì Bạch Du cũng sẽ không xảy ra chuyện, Minh Thư cũng không phải chịu khổ lớn như vậy.

Mấy ngày nay anh ấy đều ở trong cục không về nhà, ngày nào Lý Trân cũng bảo con tới đưa cơm, anh ấy biết trong lòng cô ấy chắc cũng hối hận rồi, chỉ là bây giờ mới hối hận thì có ích gì?

Việc duy nhất họ có thể làm vào hiện tại chính là nhanh chóng cứu Bạch Du trở về bình an, nếu không sau này hai vợ chồng họ sẽ không còn mặt mũi nào đối diện với Giang Lâm!

***

Minh Thư được Cảnh Anh dẫn đi, đúng lúc hôm qua Cảnh Anh xuất viện nên Minh Thư cũng đi theo tới chỡ cô ấy ở.

Trên đường về, Giang Lâm mua một ít hoa quả và đồ ăn vặt, đặc biệt là mua bánh dứa mà con gái thích ăn.

TBC

Anh nhớ lần đầu tiên con gái ăn bánh dứa, một hơi ăn hết năm cái, vì ăn quá nhiều nên không ăn được cơm tối, còn bị Bạch Du mắng, nhớ tới cảnh tượng lúc đó mà lòng anh như d.a.o cắt.

Bánh dứa được làm từ dứa tươi và đường, chua chua ngọt ngọt, vỏ ngoài giòn tan. Cắn một miếng vỏ bánh, nhân bánh và lớp nhân ngọt ngào hòa quyện vào nhau khiến người ta nhớ mãi không quên.

Nếu biết trước sẽ xảy ra chuyện như vậy, chắc chắn anh sẽ không để họ rời khỏi mình nửa bước.

Đến khu nhà ở của Cảnh Anh, sau khi trải qua kiểm tra danh tính thì anh mới được vào.

Vừa bước đến cửa, anh đã nhìn thấy con gái ngồi trên bậc thềm, hai bàn tay nhỏ chống cằm, mắt không biết nhìn về đâu, khuôn mặt thường ngày tươi tắn rạng rỡ giờ đây đầy vẻ buồn rầu khiến anh đau lòng.

Anh ho một tiếng, giọng khàn khàn gọi: "Minh Thư, con đang nhìn gì vậy?"

Minh Thư ngẩng đầu lên thì thấy cha đang đứng ở cửa, cô bé không nhúc nhích mà chỉ chớp hàng mi thật nhanh, một cái, hai cái... Rất nhanh, những giọt nước mắt đã rơi xuống.

Giang Lâm cảm thấy trái tim mình như bị ai đó đ.â.m mạnh: "Bảo bối đừng khóc, cha đến rồi, con ra mở cửa cho cha được không?"

Nhưng Minh Thư lại khóc òa lên: "Cha ơi, không thấy mẹ, đều tại con hại mẹ!"

Giang Lâm đứng ở cửa mà lòng như d.a.o cắt, không đợi người trong nhà ra mở cửa, anh đã trèo lên tường nhảy vào trong, ôm chặt con gái vào lòng rồi nhẹ nhàng an ủi: "Bảo bối đừng khóc, cha chắc chắn sẽ tìm mẹ về, không phải lỗi của con đâu."

Cô bé không giống những đứa trẻ khác, từ khi sinh ra đã không thích khóc, ngay cả khi cơ thể không khỏe phải tiêm thuốc, cô bé cũng chỉ lẩm bẩm vài câu chứ không giống như bây giờ khóc dữ dội thế này, trong trí nhớ của anh đây là lần đầu tiên.

Nước mắt của cô bé rơi lã chã, khóc thật đáng thương.

Tiếng khóc làm kinh động những người trong nhà, Cảnh Anh không quan tâm đến vết thương để chân trần chạy ra ngoài, Lại Mỹ Thanh đang nấu cơm trưa trong bếp thì nghe thấy động tĩnh cũng chạy ra ngoài, tay còn cầm một con d.a.o chặt thịt.

Thấy là Giang Lâm, hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

Cảnh Anh kéo trúng vết thương, sắc mặt tái nhợt, chào Giang Lâm rồi quay về phòng.

Lại Mỹ Thanh đối mặt với Giang Lâm, vừa sợ vừa áy náy.

Cô ấy lo Giang Lâm sẽ mắng mình không chăm sóc tốt cho tổng giám đốc Bạch và Minh Thư nhưng lời trách mắng tưởng tượng không đến, vì Giang Lâm căn bản không để ý đến cô ấy.

Minh Thư đã không khóc lớn nữa, chuyển sang rơi nước mắt thầm lặng.

Giang Lâm vừa giúp cô bé lau nước mắt vừa hỏi: "Con nói cho cha biết, tại sao lúc nãy con lại nói mình đã hại mẹ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Minh Thư hít mũi, khuôn mặt nhỏ khóc đỏ bừng: "Nếu không phải con muốn đi đóng phim thì mẹ đã không bị người ta chụp ảnh, mẹ cũng không bị kẻ xấu bắt đi."

Trong lòng nho nhỏ của cô bé còn tưởng rằng mình đã hại mẹ nên mấy ngày nay cô bé vừa sợ hãi vừa áy náy, thậm chí còn không ăn được mấy miếng cơm.

Giang Lâm nghe vậy thì lại đau lòng: "Chuyện này không phải lỗi của con, cho dù không đi đóng phim thì người đó cũng sẽ ở nơi khác chụp trộm mẹ."

Minh Thư mở to đôi mắt đỏ hoe, nước mắt trên hàng mi vẫn chưa khô, nhìn cha hỏi: "Thật không ạ?"

Giang Lâm gật đầu mạnh: "Tất nhiên là thật, cha đã bao giờ lừa con chưa?"

Minh Thư nghĩ một lúc, đúng là không có: "Vậy là cha chắc chắn sẽ đưa mẹ về, đúng không?"

Giang Lâm lại gật đầu: "Đúng, chắc chắn cha sẽ đưa mẹ về!"

Nghe đợc sự đảm bảo cả cha, rốt cuộc Minh Thư cũng yên tâm.

Mặc dù chú Nguy và cô Anh đều đã nói với cô bé như vậy nhưng hai ngày trôi qua, mẹ vẫn chưa về.

Nhưng cha chưa bao giờ lừa cô bé, cha đã nói sẽ đưa mẹ về thì chắc chắn sẽ làm được.

Đến giờ ăn trưa, Cảnh Phỉ đến.

Cảnh Phỉ đã từng gặp Giang Lâm, chỉ là lần này vừa nhìn thấy Giang Lâm thì trên mặt cô ấ lại lộ ra vẻ hoảng hốt.

Giang Lâm sẽ không nhìn chằm chằm vào một cô gái chưa chồng nhưng với tư cách là chị họ của Cảnh Phỉ, Cảnh Anh đã nhìn thấy biểu hiện của cô ấy.

Ở cạnh Cảnh Anh ngây người hai tiếng, Giang Lâm ăn cơm cùng con gái rồi lại ở cạnh con gái ngủ một lúc, sau đó lại quay về cục cảnh sát.

Giang Lâm vừa đi, Cảnh Anh lập tức gọi Cảnh Phỉ vào phòng sách.

Cảnh Phỉ như ngồi trên đống lửa, vừa vào đã đứng ngồi không yên: "Chị, chị gọi em đến đây làm gì?"

Cảnh Anh nhìn cô ấy bằng ánh mắt sắc bén: "Vừa nãy em nhìn thấy cha của Minh Thư, tại sao lại có vẻ hoảng hốt như vậy?"

Cảnh Phỉ không ngờ chị họ lại quan sát tỉ mỉ như vậy, ngay cả một hành động nhỏ cũng không qua mắt được chị họ, trong lòng đập loạn xạ như đánh trống: "Không, không có gì."

Nhưng Cảnh Anh không buông tha cho cô ấy: "Từ nhỏ em đã không biết nói dối, nói dối là lắp bắp, chẳng lẽ em có ý nghĩ gì không nên có với đồng chí Giang?"

"?"

Cảnh Phỉ như bị sét đánh, cô ấy không ngờ chị họ lại hiểu lầm mình nhìn trúng chồng của Bạch Du.

Không sai, đúng là chồng của Bạch Du rất ưu tú, dù là ngoại hình hay gia thế, hay năng lực cá nhân, đều không thể chê vào đâu được nhưng dù tốt đến mấy thì anh cũng là chồng của người phụ nữ khác, trong mắt anh chỉ có một mình Bạch Du, cô ấy lại không bị úng não, sao có thể thích một người đàn ông đã có vợ?

Nhìn vẻ mặt ngây ngốc của Cảnh Phỉ, Cảnh Anh còn tưởng mình đã nói trúng tim đen, hận không thể rèn sắt thành thép: "Em tốt nhất nên dập tắt ngay ý nghĩ này trong lòng, không được để lộ ra một nữa điểm nào, nếu không đừng trách chị không nhận em là em gái!"

Nói xong, phòng bên lại truyền đến tiếng khóc của Minh Thư, từ khi Bạch Du bị bắt đi, Minh Thư thường xuyên gặp ác mộng, thường xuyên khóc thét tỉnh giấc, nghe thấy tiếng khóc, Cảnh Anh cũng không kịp mắng Cảnh Phỉ đã đứng dậy vội chạy sang phòng bên.

Trong lòng Cảnh Phỉ trăm mối ngổn ngang.

Vừa nãy cô ấy nhìn thấy Giang Lâm mới lộ ra vẻ mặt như vậy, không phải vì cô ấy thích anh mà là vì cô ta phát hiện ra một chuyện không thể tin được.

Hôm qua cô ấy đưa thư cho anh hai của mình nên đã tới phòng anh hai nhưng lại nhìn thấy một chiếc mặt nạ kỳ lạ, cô ấy định lấy ra xem, không ngờ anh hai của mình vừa về đến, còn mắng cô ấy một trận khiến trong lòng cô ấy rất không phục, thế là khi anh hai của cô ấy lại ra ngoài thì cô ấy đã lén đi theo sau anh hai.

Anh hai của cô ấy ra ngoài khi trời đã tối hẳn, lúc đó anh hai có vẻ rất thận trọng, còn đi lòng vòng, cô ấy đi theo sau mà trái tim cô ấy đập như sấm.

Anh hai của cô ấy đến một căn nhà hoang mới dừng lại, không lâu sau, lại có một người đàn ông trông giống lưu manh cũng vào căn nhà hoang đó, cô ấy sợ bị anh hai của mình phát hiện nên không dám đến gần.

Chỉ là cô ấy vẫn nghe được một số thứ không thể tin được.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com