Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 803



Nhưng khi cô bước qua, con côn trùng kia đã chạy mất, Bạch Du cũng không có để trong lòng, nhưng tới buổi tối, cô lại thấy con côn trùng trên da đầu Niệm Niệm lần nữa, vả lại còn là hai con.

Cô còn phát hiện một chuyện, đó là Niệm Niệm thường xuyên gãi đầu, Minh Thư cũng vậy, tần suất hai chị em gãi đầu nhiều đến mức dọa người.

Bạch Du nghĩ đến một khả năng, vội vàng kéo Minh Thư qua, tháo b.í.m tóc rồi đẩy tóc của cô bé ra, ngay sau đó, suýt chút nữa cô đã kêu ra tiếng.

Mẹ ơi, trong tóc rậm rạp trứng côn trùng màu trắng, còn có không ít con rận nhanh chóng bò qua bò lại trên da đầu nữa.

"..."

Nếu không phải sợ mình sẽ dọa hai đứa nhỏ, chắc chắn là cô sẽ thét chói tai, cả người cô nổi đầy da gà.

Ngay sau đó, Minh Thư giãy dụa: "Mẹ ơi, da đầu của con ngứa quá, mẹ có thể gãi giúp con được không?"

"..."

Đương nhiên đáp án là không được!

Bạch Du từ chối không chút nghĩ ngợi, sau đó nhanh chóng chạy đi kiếm bà nội.

Thật ra là có rất nhiều người ở thời đại này bị rận, cô nhớ khi mình còn nhỏ cũng đã từng bị một lần, nhưng đã nhiều năm cô chưa thấy nữa, vả lại ngày thường cô rất chú ý tới vấn đề vệ sinh của hai cô bé, cô chưa bao giờ nghĩ tới việc hai chị em sẽ bị rận.

Bà Bạch nghe Bạch Du nói trên tóc của Minh Thư và Niệm Niệm có con rận, bà còn không tin: "Sao lại có rận được chứ, hai đứa nhỏ đáng yêu rất sạch sẽ, thời tiết ở đây nóng, gần như các con bé gội đầu mỗi ngày, gội đầu mỗi ngày thì không thể nào có rận được."

Bạch Du nghĩ đến cảnh con rận bò tới bò lui trên đầu con gái, cô cảm thấy da đầu của mình cũng bắt đầu ngứa: "Bà nội, nếu bà không tin thì tự mình xem đi."

Công việc của cô khá bận, ngày thường là do bà nội giám sát chuyện tắm rửa gội đầu của đôi chị em, chải đầu cũng là do bà nội chải cho các cô bé, có thể là do hai chị em còn nhỏ, gội đầu không sạch sẽ, còn bà nội đã lớn tuổi, mắt mờ, cho nên khi giúp các cô bé chải đầu không chú ý tới con rận, giờ mới khiến trên đầu hai chị em thành môi trường sống thích hợp cho đôi chị em.

Bà Bạch nghe vậy thì lấy kính lão ngày thường rất ít sử dụng ra.

Kết quả vừa nhìn, quả thật là con rận, vả lại trên đầu hai chị em đều có.

Nhưng bà Bạch đã có kinh nghiệm, khi thấy con rận cũng không ngạc nhiên như Bạch Du, bà bình tĩnh nói: "Cháu đi đun một nồi nước nóng, sau đó đến Cung Tiêu Xã mua cái lược dày và một lọ giấm trắng, nếu trạm thịt có túi mật của lợn thì cũng mua luôn."

Lược dày và một lọ giấm trắng thì Bạch Du có thể hiểu, nhưng túi mật của lợn?

Bạch Du không hiểu, nhưng có vị quân sư là bà nội ở đây, cô quyết định nghe mọi thứ mà bà nội nói.

Vận may của cô không tồi, trạm thịt thật sự có túi mật của lợn, vả lại nghe người bán thịt nói, túi mật của lợn là cách tốt nhất để diệt con rận, ngày nào cũng có người tới chỗ ông ấy để mua, Bạch Du nghe vậy thì mua luôn túi mật của lợn còn lại.

Lúc này Minh Thư và Niệm Niệm đã biết chuyện trong tóc của mình có con rận, Niệm Niệm khóc lóc thảm thiết, tưởng tượng đến cảnh trong tóc của mình có nhiều côn trùng như vậy, cô bé đã sợ đến mức chảy nước mắt.

Đối lập rõ rệt với Niệm Niệm, Minh Thư không chỉ không sợ, còn đẩy tóc chị ra giúp bắt con rận, vừa thấy mẹ về, còn nói với vẻ mặt phấn khích: "Mẹ, mẹ xem, con giúp chị bắt được rất nhiều con rận!"

Bạch Du nhìn theo phương hướng cô bé chỉ thì thấy bên cạnh có một đống xác con rận, cô vừa nhìn thấy, da gà lại nổi khắp cơ thể lần nữa.

Hay lắm!

Bạch Du không biết rốt cuộc cô nhóc giống ai, các cô bé khác sợ côn trùng sợ con gián, cô bé lại không sợ chút nào, trên đảo thường xuyên có nam sinh bắt con gián dọa các nữ sinh, các nữ sinh khác bị dọa đến mức khóc lớn, tới lượt Minh Thư thì đều là cô bé bắt ếch xanh sâu lông đuổi theo sau nam sinh, muốn nhét sâu và ếch xanh vào trong miệng bọn họ.

Bên kia nước nóng đã đun xong, Bạch Du dựa theo lời bà nội, làm ướt tóc của Minh Thư, sau đó cắt túi mật lợn ra, bôi túi mật lợn màu vàng lên tóc và da đầu, sau đó dùng một cái khăn lông khô bọc toàn bộ tóc lại.

Niệm Niệm đỏ mắt: "Bà cố, có phải rửa sạch túi mật lợn thì sẽ không còn con rận nữa không ạ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Bà Bạch: "Đúng vậy, cháu bọc lại rồi đừng nhúc nhích, bọc một tiếng mới có thể lấy ra, chốc nữa con rận sẽ bị diệt sạch."

Nghe vậy, lúc này Niệm Niệm mới nín khóc rồi mỉm cười.

Nhưng Minh Thư lại thở dài ra vẻ người lớn: "Diệt sạch rồi, vậy sau này con không thể giúp chị bắt con rận nữa."

Bạch Du: "..."

Không thể không nói, nhà có người già như có bảo bối, phương thuốc của bà Bạch vô cùng có ích, hai tiếng sau, toàn bộ con rận trên đầu hai chị em đã bị diệt sạch.

Bạch Du nhìn da đầu con gái sạch sẽ, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

***

Đơn đặt hàng như bay tới tuyết hoa, trại chăn nuôi ngọc trai đã không đủ dùng, Bạch Du bảo Dư Tiểu Kiệt kiếm một mảnh đất mới.

TBC

Không đợi tới lúc kiếm được mảnh đất mới thì đã có một tin tức tốt truyền tới…

Sau khi lãnh đạo Hội chợ Quảng biết chuyện Bạch Du tặng vua ngọc trai cho viện nghiên cứu, góp năm mươi ngàn đồng để sửa đồng, phá lệ cho nhà máy trang sức Thái Hồng vào danh sách tham gia Hội chợ Quảng vào tháng Tư.

Thời gian chọn lựa ngọc khá lâu, sau khi chuẩn bị xong hàng mẫu thì đã bỏ lỡ thời gian xin tham gia Hội chợ Quảng, Bạch Du vốn định chờ tới tháng Mười rồi xin, không ngờ từ trên trời lại giáng xuống một tin tức tốt.

Đúng là không lãng phí công sức!

Nếu muốn tham gia Hội chợ Quảng, vậy giờ kiểu dáng thiết kế trong tay có chút ít, Bạch Du muốn nhờ mẹ con Triệu Kí Thu thiết kế thêm mấy cái nữa, nghĩ vậy tốc độ đạp xe đạp cũng nhanh theo.

Đúng lúc này, bụi cỏ bên cạnh chợt truyền đến tiếng sột soạt.

Bạch Du lập tức chú ý tới, nhưng cô nghĩ là rắn hoặc là chuột, nhưng ngay sau đó, một bóng người nhảy ra khỏi bụi cây…

Tóc tai người kia bù xù, khuôn mặt lấm lem, bàn tay nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u xe của cô, cầu xin nói: "Bạch Du, cầu xin chị, cầu xin chị giúp tôi với!"

Trong bụi cây bất chợt có một người chạy ra, Bạch Du không có đề phòng nên bị dọa mất mật, sau khi định thần nhìn lại thì mới nhận ra người trước mắt không phải ai khác, mà là Giang Hựu Hàm luôn kiêu căng ngạo mạn.

Nhưng tại sao Giang Hựu Hàm lại có mặt ở đây?

Và tại sao bộ dạng lại thành ra thế này?

Bạch Du sợ hai vợ chồng Giang Hựu Hàm và Lương Thiên Vũ có âm mưu, mặc dù con đường từ đây tới công xã không vắng vẻ, nhưng cũng không có nhiều người, đặc biệt là thời điểm vào buổi sáng, người đi ngang qua rất ít, nếu đôi vợ chồng này muốn làm gì đó với cô ở đây, chưa chắc là cô có thể phản kháng được.

Giang Hựu Hàm không biết suy nghĩ của Bạch Du, lúc này cô ta tựa như một động vật nhỏ bị dọa sợ, đáy mắt lẫn vẻ mặt đều tràn đầy sự khiếp sợ: "Bạch Du, cầu xin chị, tôi cần chị giúp!"

Cô ta vừa dứt câu, trong bụi cỏ chợt vang lên tiếng trẻ con khóc nỉ non, âm thanh rất yếu, giống như mèo con đang kêu.

Giang Hựu Hàm chẳng quan tâm tới việc xin Bạch Du tha thứ, cô ta xoay người trở lại bụi cỏ, một lát sau, cô ta ôm một bé gái bước ra bụi cỏ.

Bạch Du cau mày: "Là con gái của cô?"

Nước mắt của Giang Hựu Hàm lập tức rơi xuống: "Đúng vậy, con bé là con gái của tôi, tên là Ninh Ninh, thằng súc sinh Lương Thiên Vũ kia, anh ta dính vào thuốc phiện đã đành, giờ còn muốn bán mẹ con chúng tôi nữa, Bạch Du, cầu xin cô, cầu xin cô cứu mẹ con chúng tôi!"

Bạch Du nhìn thoáng qua cô bé trong lòng n.g.ự.c cô ta, xác định cô bé trong tã lót là con gái Ninh Ninh của cô ta: "Cô không gọi điện thoại về thủ đô ư?"

Khi cô ở thủ đô có gặp cô bé vài lần, có thể là do sinh non, cô bé trông gầy yếu hơn những đứa trẻ khác, nhưng không thể phủ nhận, Giang Hựu Hàm yêu thương cô con gái này hơn hai đứa con trai ở đời trước, đồ mặc trên người đều là đồ tốt nhất, vả lại khi cô bé tè trong quần, cô ta cũng không để lộ vẻ ghét bỏ và ghê tởm trên khuôn mặt.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com