Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 202



Nhà họ Lương bọn họ và nhà họ Giang không môn đăng hộ đối, với gia thế của nhà họ Giang thì đương nhiên sẽ không coi trọng họ nhưng ai bảo họ lại nuôi một đứa cháu gái không đứng đắn!

Đợi đến khi đứa con gái họ Giang đó mang thai, cho dù họ có coi thường nhà họ Lương thì đến lúc đó cũng phải ngoan ngoãn gả người cho họ.

Nghe nói đời này nhà họ Giang chỉ có hai đứa con gái, đứa con gái đó được cưng chiều trong nhà, đến lúc đó chuẩn bị thêm chút của hồi môn cũng là nên, tốt nhất là cho cô ta một căn nhà lớn, tới khi đó cả nhà sáu người họ chuyển đến ở cùng.

Nhưng Lương Thiên Vũ vẫn còn chút lo lắng: “Nếu không trúng thì sao?”

Bà góa già: “Một lần không được thì làm nhiều lần, loại con gái dâm đãng như vậy chỉ cần nếm thử một lần, sau này không cần con mở miệng cô ta cũng sẽ chủ động quấn lấy con mà đòi.”

Lương Thiên Vũ nghe xong lời này không phản bác, ngược lại còn nhíu mày, vẻ mặt có tâm sự nhưng lại không nói ra.

Bà góa già thấy vậy liền hỏi: “Sao vậy, có gì không ổn sao?”

Lương Thiên Vũ lắc đầu: “Không có gì.”

TBC

“Không có gì thì về chợp mắt một lát, lát nữa trời sáng còn phải đi làm.”

Lương Thiên Vũ gật đầu, quay người về phòng của cậu ta và hai em trai.

Nói là phòng nhưng thực ra chỉ là một không gian nhỏ được ngăn ra bằng ván gỗ trong phòng khách, cậu ta một cái giường, còn hai em trai chen chúc trên một cái giường, vừa chật chội vừa không có không gian riêng tư.

Hơn nữa hai đứa em trai của cậu ta cũng lớn dần, một cái giường nhỏ cho hai đứa căn bản không ngủ được.

Về sau hai đứa em gái cũng lần lượt phải lấy chồng, trong nhà không lấy ra được chút của hồi môn nào, cho nên cậu ta chắc chắn phải cưới Giang Hựu Hàm.

Nghĩ đến đây, chút lương tâm còn sót lại trong lòng cậu ta cũng biến mất.

**

Ngày hôm sau, Bạch Du và Giang Lâm đi xe đến thăm anh cả và chị Ánh Chi của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Không biết có phải vì gần quê nên lòng cô càng hồi hộp hay không, càng đến gần bệnh viện, tim cô đập càng nhanh.

Giang Lâm nhận ra sự khác thường của cô: “Sao vậy?”

Bạch Du lắc đầu: “Không sao, có lẽ lâu quá không gặp anh cả và chị Ánh Chi nên em có hơi căng thẳng.”

Giang Lâm tưởng cô lo lắng không biết giải thích chuyện của hai người với Bạch Gia Dương thế nào, anh dừng lại một chút rồi nói: “Yên tâm, để anh nói với anh cả của em.”

Bạch Du biết anh hiểu lầm nhưng không định giải thích rõ ràng, cô nhếch miệng: “Được.”

Xe buýt đến trạm bệnh viện phía nam, xuống xe, họ lại đi bộ thêm mười mấy phút mới đến bệnh viện.

Lúc nào bệnh viện cũng đông người, vừa bước vào bệnh viện, Bạch Du đã thấy các bác sĩ và y tá vội vã đi lại, như thể đang đánh trận vậy.

Họ muốn tìm người hỏi nhưng không thấy.

Giang Lâm chỉ vào chiếc ghế dài cạnh cửa lớn: “Em ngồi ở đó đợi anh, anh vào tìm người.”

“Được.”

Bạch Du gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đá gần cửa.

Bên ngoài nắng đẹp, trong bụi cây có hai con bướm sặc sỡ đang đuổi nhau, Bạch Du dõi theo chúng một lúc lâu, đến khi hai con bướm bay xa, cô mới thu lại tầm mắt, vừa ngẩng đầu lên cô đã nhìn thấy hai người.

Ở một cửa sổ xa xa, một cô gái trẻ quay lưng về phía cửa sổ, đưa tay ra vỗ mạnh vào tay người đàn ông đứng trước mặt, tay người đàn ông bị hất ra nhưng không nổi giận, ngược lại còn cười hề hề.

Bạch Du còn tưởng là một cặp đôi trẻ nào đó trong bệnh viện đang cãi nhau, định dời mắt đi thì lúc này, cô gái đó quay người lại, mặt đối diện với cửa sổ.

Cô nhìn rõ ngay.

Là chị Ánh Chi!

Mặc dù có chút khác biệt so với chị Ánh Chi trong ấn tượng của cô, cô gái trước mặt này hơi gầy, hai má hóp vào, sắc mặt có vẻ không được tốt lắm nhưng cô rất chắc chắn, đây chính là người yêu của anh cả cô, chị Ánh Chi.


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com