“Du Du nói gì cơ? Bây giờ cháu đang ở đảo Quỳnh Châu? Cháu không đến Nam Kinh, mà một mình chạy đi tìm Giang Lâm?”
“Cháu và Giang Lâm đã nộp đơn kết hôn rồi? Bây giờ cháu mới nói cho chúng ta biết, sao cháu không sinh con xong rồi trở về?”
Bạch Du: “…”
Bà Bạch vốn không nỡ giận cháu gái, chỉ là lần này bà thấy Bạch Du thật sự quá to gan, một mình chạy đến nơi xa xôi như đảo Quỳnh Châu, lỡ giữa đường gặp chuyện gì thì sao?
Bà sớm nên nghĩ đến, không đâu lại đi bán công việc, lại còn nói đến Nam Kinh giải sầu, thật ra đều là lấy cớ!
Bạch Du vội vàng trấn an: “Bà đừng giận, không phải một mình cháu đến đảo Quỳnh Châu, ông nội của đồng nghiệp cháu sắp xếp một quân nhân đến đảo Quỳnh Châu báo cáo đi cùng cháu, vị quân nhân đó là một đồng chí rất biết chăm sóc người khác nên suốt đường cháu không gặp nguy hiểm hay phiền phức gì.”
Nghe vậy, cơn giận trong lòng bà Bạch tiêu tan đôi chút nhưng vẫn nghiêm mặt: “Vậy cháu và Giang Lâm thế nào? Đã thực sự nộp đơn kết hôn rồi sao?”
Bạch Du gật đầu: “Vâng, đơn kết hôn đã được chấp thuận, ba bốn ngày nữa chúng cháu sẽ về thủ đô.”
Lần này cô đến không mang theo hộ khẩu, hai người muốn đăng ký kết hôn chỉ có thể về thủ đô đăng ký, hơn nữa chuyện của hai người họ sớm muộn cũng phải để mọi người biết.
Bà Bạch im lặng một lát: “Vậy là cháu đã suy nghĩ kỹ rồi sao?”
Bà biết Giang Lâm là một đứa trẻ rất tốt, chỉ là nghĩ đến sau khi kết hôn Bạch Du sẽ phải theo anh đến đảo Quỳnh Châu, sau này muốn gặp nhau cũng khó nên bà liền không nỡ.
Bạch Du: “Cháu nghĩ kỹ rồi, chẳng phải bà nói anh Giang Lâm rất tốt sao? Sau khi suy nghĩ, cháu cũng thấy anh ấy là một đối tượng kết hôn không tệ, anh ấy không ham mê sắc đẹp, chắc chắn sẽ không giống Giang Khải ba lòng hai ý. Hơn nữa năng lực cá nhân của anh ấy rất tốt, theo anh ấy chắc chắn sẽ không lo ăn mặc, quan trọng hơn là anh ấy rất có trách nhiệm, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, anh ấy chắc chắn có thể bảo vệ cháu.”
Một hơi nói ra nhiều ưu điểm của Giang Lâm như vậy khiến mặt cô càng đỏ hơn, ngay cả vành tai cũng lặng lẽ đỏ lên.
Con gái lớn không giữ được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Bà Bạch thở dài trong lòng: “Đã như vậy, bà cũng không nói gì nữa, đợi mấy ngày nữa cháu về rồi nói tiếp, được rồi, tiền điện thoại đắt.”
Nói xong không đợi Bạch Du trả lời, bà đã “bíp” một tiếng cúp điện thoại.
“…”
Bạch Du thật sự có chút dở khóc dở cười, cô còn chưa kịp nói với bà nội một câu “Cháu nhớ bà” nữa.
Nhưng mà tiền điện thoại thời này đúng là không rẻ, một phút một xu, cô gọi tổng cộng mười lăm phút, tức là một đồng năm hào.
Thịt lợn mới có 0,78 đồng một cân, một đồng năm hào gần như có thể mua được hai cân thịt lợn rồi.
Trên đường về, khi đi qua bờ biển, Bạch Du nhìn thấy Tạ Húc Đông và Tôn Tường Vy đứng cạnh một tảng đá lớn từ xa, không biết đang nói gì, sắc mặt của cả hai có vẻ không được tốt lắm.
Cô vốn định đi dạo ở bờ biển nhưng khi nhìn thấy cảnh này, cô lập tức từ bỏ ý định, quay về ký túc xá, lấy bánh đậu xanh mua hôm qua mang đến tặng chị Lôi.
Còn Giang Lâm lúc này không ở văn phòng, mà đi lòng vòng đến một con hẻm nhỏ.
Cuối con hẻm có một tiệm may nhỏ, trước cửa tiệm trồng mấy chậu hoa giấy và hoa thủy tiên.
Hoa giấy có thời gian nở đặc biệt dài, có thể nở từ tháng tư đến tháng mười một, lúc này hai chậu hoa giấy ở góc đang nở rộ, những bông hoa màu tím đỏ rung rinh trong gió, trong nháy mắt đã tô điểm thêm cho tiệm may nhỏ bé này thêm vài phần sắc màu.
Cửa tiệm may hơi thấp, khi Giang Lâm bước vào phải hơi cúi người, lập tức che mất ánh sáng ở cửa.
Người thợ may già mới phát hiện có người đến, nheo mắt nhìn lại hỏi: “Cậu muốn may gì?”