Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày

Chương 180



Nhưng mẹ Tôn không nói lời này với con gái, bà ta chỉ cần an ủi con gái là được, sau này, khi cô ta đã trải nghiệm đủ nhiều, đương nhiên sẽ từ từ hiểu ra, cũng sẽ quên đoạn tình cảm nhỏ nhoi này đi.

Không có chuyện gì to tác cả.

***

Giang Lâm nộp báo cáo xong trở về, từ xa, anh đã nhìn thấy Bạch Du mặc váy đỏ đứng trước cổng đang nói chuyện với chị Lôi.

Gió biển thổi vào khiến những sợi tóc trên trán cô tung bay, tóc đen váy đỏ cùng bay lên đã kích thích đôi mắt của người nhìn.

Chị Lôi nhìn thấy Giang Lâm trước, chị ấy cười trêu ghẹo: “Vốn dĩ tôi định gọi Tiểu Du sang chỗ tôi ăn bánh uống trà, nhưng Tiểu Du nói cần đi chụp ảnh kết hôn với cậu, chẳng trách lại ăn mặc đẹp như thế.”

Mặt Bạch Du trở nên nóng bừng, cô nhỏ giọng giải thích: “Đâu có ạ, chị đừng khen như vậy, hơn nữa lúc trước em từng mặc cái váy này rồi mà.”

Chị Lôi chỉ cho rằng cô đang xấu hổ, chị ấy không có ý định cứ thể tha cho hai người, vì vậy đã hỏi Giang Lâm: “Tiểu Giang, cậu xem tôi nói có đúng không, hôm nay, Tiểu Du rất xinh đẹp, đúng chứ?”

Không ngờ Giang Lâm còn nghiêm túc nhìn cô, sau đó chân thành nói: “Đúng là rất xinh đẹp.”

“...”

Bạch Du da mỏng lập tức đỏ bừng mặt, chẳng khác gì quả đào chín mọng nước.

TBC

Chị Lôi thấy vậy thì lập tức cười nghiêng ngả, tiếng cười thu hút những người xung quanh tới, chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người biết chuyện hôm nay hai người Bạch Du và Giang Lâm sẽ đi chụp hình cưới.

Chị Lôi cười tươi đến mức cứng đờ mặt, chị ấy xoa má nói: “Được rồi, không trì hoãn các em nữa, hai đứa mau đi chụp ảnh đi, thật là ghen tị với mấy người trẻ các em mà, nhớ năm đó lúc chị kết hôn, nghèo tới nỗi đến cái chậu rửa mặt cũng không mua nổi, nào có tiền đi chụp ảnh chứ.”

Bây giờ, kinh tế tốt hơn lúc đó rất nhiều nhưng hai vợ chồng đã già rồi, ai cũng không nhắc tới hình cưới nữa.

Huống hồ mấy năm nay, chụp ảnh lại không hề rẻ, chụp một tấm toàn thân hoặc nửa người phải cần ba, bốn đồng, mà vé xem phim chỉ có hai đồng một tấm, có thể thấy chụp ảnh là chuyện đắt đỏ hơn cả xem phim. Nhà chị ấy còn có năm đứa bé, đều là mấy thằng nhóc choai choai ăn nhiều, bọn họ vốn không thừa tiền để đi chụp ảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Bạch Du không biết chị Lôi đang ghen tị với hai người họ, cô đang sóng vai đi cùng Giang Lâm tới quán chụp ảnh.

Quán chụp ảnh không xa, đi đường chỉ mất hai mươi phút

Như suy nghĩ của chị Lôi, quán chụp ảnh ở thời đại này chính là một nơi rất xa xỉ, người thường không có chuyện gì thì sẽ không đến nơi này, bởi vậy khi hai người Bạch Du và Giang Lâm tới quán chụp ảnh, trong này không có một vị khách nào.

Chỉ có thợ chụp ảnh, cũng là chủ quán đang cảm chổi lông gà đuổi ruồi, xem ra rất chán nản, khi nhìn thật hai người Bạch Du và Giang Lâm đi vào, chủ quán lập tức ném chiếc chổi lông gà trong tay đi rồi nói: “Hai vị đồng chí tới đây để chụp ảnh sao?”

Chủ quán nhảy dựng lên nhưng cũng chỉ nhảy lên một chút, khi đứng lên cũng không quá cao, thậm chí còn thấp hơn Bạch Du nửa cái đầu.

Bạch Du gật đầu: “Chúng tôi tới chụp ảnh.”

Giang Lâm bổ sung: “Chụp ảnh cưới.”

Chủ quán cười toe toét: “Không thành vấn đề, mời hai người vào trong, trong trăm dặm này, tôi là người có kỹ thuật chụp ảnh tốt nhất, hai người cứ yên tâm, chắc chắn sẽ chụp hai người thật đẹp.”

Bạch Du: “...”

Trong trăm dặm, không đúng, khắp đảo Quỳnh Châu này chỉ có mỗi một tiệm chụp ảnh, đúng là có kỷ thuật chụp tốt nhất mà.

Chủ quán không biết lời oán thầm trong lòng Bạch Dương mà tiếp từ mời chào rất nhiệt tình: “Hai người muốn chụp mấy tấm.”

Bạch Du: “Một tấm.”

Giang Lâm: “Hai tấm.”

Hai người đồng thời đáp lại.

Chủ quán nhìn Bạch Du, rồi lại nhìn Giang Lâm: “Rốt cuộc là một tấm hay hai tấm, không thì hai người cùng thương lượng với nhau đi nhé?”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com