Đột nhiên phần n.g.ự.c Phùng Chiêu Đệ hơi nhói lên, như có ai cầm búa đập vào vậy. Lòng mềm nhũn, hai chân cũng mềm nhũn.
Giang Lâm di chuyển bước chân, không nghiêng không lệch mà cản tầm nhìn của Phùng Chiêu Đệ, sau đó quay qua nói với Bạch Du: “Đi thôi, ở đây không còn phòng nữa.”
Bạch Du ngẩn ra: “Thế… Giờ tôi ở đâu?”
Giang Lâm nhìn cô nói: “Ở chỗ của tôi.”
Bạch Du: “!”
Bạch Du suýt chút nữa là sặc nước miếng của chính mình.
Tuy rằng cô tới đây cốt để hỏi anh có muốn yêu đương với mình không, nhưng giờ lại chung phòng như thế này.
Cái này… Có phải nhanh quá không vậy?
Chẳng qua giờ đang ở bên ngoài, sau lưng anh cũng còn có người khác nên cô ngại không muốn hỏi thêm, đành quay người đi ra khỏi nhà khách.
Giang Lâm nhìn cô chạy như trối c.h.ế.t thì khẽ cười rồi bước đi theo cô ra ngoài.
Chờ bóng dáng của hai người biến mất khỏi bên ngoài nhà khách, Phùng Chiêu Đệ mới hậu tri hậu giác phục hồi tinh thần khỏi sự hoảng hốt mới nhận thấy.
Á á á á á, ban nãy đồng chí nữ xinh đẹp kia cười với cô ấy kìa, cô cười lên trông xinh ghê. Cô ấy lớn từng này rồi mà chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp như thế này.
Cô là tiên nữ hả? Không thì tại sao cười lên lại xinh đẹp như thế?
Phó đoàn Giang đáng ghét ghê, mắc cái gì lại cao lớn như thế. Vừa rồi anh đứng ngay đó vừa hay chắn tầm mắt của cô ấy làm cho cô ấy mất mấy giây được nhìn thấy tiên nữ xinh đẹp rồi.
Cơ mà khoan đã… Hình như có gì đó không đúng.
Á á á á á mới nãy phó đoàn Giang nói cái gì cơ? Anh bảo đồng chí nữ xinh đẹp kia ở chỗ của anh đúng không!
Ôi cha mẹ tôi ơi, phó đoàn Giang không gần nữ sắc thế mà lại chủ động bảo đồng chí nữ đến ký túc xá của anh ở tạm hả? Đây là chuyện chưa bao giờ xảy ra luôn á!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đây chính là tin tức siêu to đó, cô ấy phải mau tìm người để loan tin mới được.
Bạch Du cũng không biết cuộc đối thoại của cô với Giang Lâm đã bị nhân viên phục vụ nhà khách tạo thành giai thoại gì, cô lại càng không biết sau đó cô đã mang tới cho căn cứ này bao nhiêu chấn động, cô đi theo Giang Lâm đi tới chỗ mà anh ở.
Có thể là vì trời tối, cũng có thể vì lúc này là thời gian ăn cơm, cả quãng đường hai người họ đi mà không gặp được người nào cả.
Giang Lâm đẩy cửa bằng gỗ của ký túc xá: “Đêm nay cô ở tạm đây đi, tôi ngủ ở bên cạnh.”
Bạch Du ngẩn ra, hỏi ngược lại theo bản năng: “Anh không ở đây á?”
Lời vừa rời ra khỏi miệng, cô đã hối hận tới mức muốn cắn luôn vào lưỡi mình rồi.
Đôi mắt đào hoa của Giang Lâm nhìn cô: “Cô muốn tôi ở đây hả?”
Bạch Du vội vàng lắc đầu như trống bỏi: “Tôi không có, tôi nói linh tinh thôi, thuận miệng hỏi thôi ấy mà.”
Giang Lâm liếc mắt nhìn lên gương mặt nóng ran của cô, không tiếp tục đề tài này: “Cô có không thích ăn cái gì không? Để tôi đi múc cơm cho cô nhé.”
Bạch Du thầm thở phào trong lòng: “Tôi không kiêng cái gì cả, gì tôi cũng ăn.”
Nói hết lời, cô lại muốn cắn lưỡi mình tiếp.
Cô nói thế khác gì tự nhận mình khác gì cái thùng cơm không, cái gì cũng ăn được.
TBC
Tại sao cứ đứng trước mặt anh là cô như mất não thế nhỉ, láo nháo khiến người ta chê cười luôn ấy?
May mắn là Giang Lâm hình như cũng không phát hiện ra trạng thái túng quẫn của cô, anh nói: “Cô cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi quay lại.”
Chờ Giang Lâm đi rồi, Bạch Du đi tới trước cửa phòng tắm, chải chuốt mái tóc rối bù của mình rồi mới có thời gian và tâm trạng đi quanh đánh giá nơi anh ở.
Tuy nói là ký túc xá nhưng phòng này lại có WC độc lập. So với những căn phòng cô nhìn thấy ở các chiến hữu của anh thì căn phòng này rộng về bề ngang, phòng nhìn qua không tính là to nhưng một người ở là quá rộng rồi.