Trái tim Bạch Du đập bình bịch như nai con chạy loạn, ngoài miệng lại nói: “Người yêu của tôi, anh ấy…”
Anh ấy?
Huấn luyện viên Mạnh và đám người Tiêu Vũ Kỳ nhìn theo hướng Bạch Du đang nhìn thì thấy dưới bầu trời xanh xám, Giang Lâm đang đi tới chỗ bọn họ.
Mọi người ở đó ai cũng run rẩy: Người yêu của đồng chí Bạch thế mà lại là phó đoàn Giang cơ!
Đám người huấn luyện viên Mạnh sợ đến mức cằm rơi đầy đất.
Đợt trước phó đoàn Giang về lại thủ đô một khoảng thời gian, sau khi quay lại thì trên đảo có tin đồn là phó đoàn Giang không những đã có vợ mà còn có cả con gái rồi cơ!
Cơ mà đa phần mọi người không tin vào tin đồn này.
Dù sao thì chuyện phó đoàn Giang không có người yêu là chuyện người người nhà nhà đều biết, trên có người già hơn tám mươi tuổi, dưới có trẻ nhỏ ba tuổi ai ai cũng biết phó đoàn Giang độc thân.
Cho dù là anh quay về thủ đô gặp vị hôn thê mà gia đình sắp xếp thì cũng chỉ có thể tính là có đối tượng, không thể gọi là vợ được, càng không thể có mấy ngày đã có cả con gái như thế. Vậy nên mọi người cũng chỉ cười chê khi hay tin này.
Các nữ đồng chí chưa kết hôn trên đảo thì lại càng mắng cái người đồn đại kia m.á.u chó đầy đầu, họ cảm thấy cái người này bụng dạ khó lường, lòng mang ý xấu rắp tâm hãm hại phó đoàn Giang. Cơ mà nhìn Bạch Du trước mặt thì niềm tin của họ lại có chút lung lay.
Chẳng lẽ phó đoàn Giang đã có vợ, thậm chí còn có cả con luôn rồi ư?
Nhưng phó đoàn Giang mới về Bắc Kinh được có mười mấy ngày, trừ khoảng thời gian đi xe, hai nhà gặp nhau tổ chức hôn sự các thứ thì cũng còn có hai ngày, chẳng lẽ chỉ với hai ngày này mà phó đoàn Giang làm nhà gái có thai luôn hả?
Không hổ là phó đoàn Giàng, tốc độ này nhanh tới mức hàng không mẫu hạm cũng không sánh bằng.
Mạnh mẽ, quá là mạnh mẽ!
TBC
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Bạch Du không hề hay biết mọi người đã nghĩ tới đâu đẩu đầu đâu có mười con ngựa cũng không kéo về, sắp coi cô thành vợ của Giang Lâm luôn rồi,
Lúc này tim cô đập nhanh tới mức như sắp nhảy ra khỏi cổ họng luôn vậy.
Trong khi mọi người đang suy nghĩ đủ điều nên chẳng ai để ý Tiêu Vũ Kỳ đứng bên cạnh liếc mắt nhìn Bạch Du, cúi thấp đầu, ánh sáng che khuất mất chút mất mát ánh lên trong ánh mắt của cậu ra.
Chờ tới khi Giang Lâm tiến lại gần, lúc này Bạch Du mới nhìn thấy rõ anh như thế nào.
Lúc này trang phục hải quân vẫn chưa được cải tiến, là kiểu trên trắng dưới xanh lam như bình thường, so với kiểu được cái tiến thành cả bộ màu trắng như bây giờ thì bộ đồ ở thời đại này có vẻ như không được “thời thượng”.
Nhưng bộ trang phục này đặt lên người Giang Lâm lại vô cùng đẹp đẽ, lẫn trong đám người lại trở nên vô cùng nổi vật, làm cho những người xung quanh thành nhân vật phụ, ảm đạm không còn ánh sáng.
Gió chiều thổi tới ngày càng mát mẻ, Giang Lâm hình như chú ý tới ánh mắt của cô, hơi nghiêng đầu nhìn cô.
Bốn mắt nhìn nhau, trái tim của Bạch Du lại hẫng nửa nhịp.
Ngay sau đó cô ngay lập tức cúi đầu, móng tay của ngón trỏ in sâu vào trong phần thịt bàn tay.
Có vẻ như ánh mắt của Giang Lâm có đảo qua nhìn tay cô nhưng chẳng mấy đã chuyển tầm mắt sang chỗ khác, biểu cảm vô cùng nhẹ nhàng, nhìn không ra cảm xúc.
Anh đi đến trước mặt người lính gác, đưa giấy chứng nhận tương quan cho lính gác. Tất nhiên lính gác biết được Giang Lâm là phó đoàn trưởng, chỉ là vẫn làm theo quy tắc mà kiểm tra xét duyệt không hề cẩu thả chút nào cả, sau khi xác định chắc chắn thì mới cho đi.
Giang Lâm bước chân đi tới chỗ Bạch Du – người vẫn đang cúi đầu nhìn sàn nhà, nhỏ giọng nói: “Đi thôi.”
Bạch Du đi từ thủ đô chạy tới đảo Quỳnh Châu ngàn dặm xa xôi, hoàn toàn dựa vào chút dũng cảm duy nhất trong bản thân. Nhưng dũng khí này của cô trong mắt Giang Lâm lại giống như mồi lửa đốt cho khinh khí cầu vật, nháy mắt nhụt chí nghẹn thành một cục.