Làm xong bánh ngô, cô lại nhanh tay nhanh chân thái khoai tây thành sợi nhỏ đều nhau, rửa sạch tinh bột dư rồi chần qua nước sôi, sau đó lại chần qua nước lạnh, rồi xào cùng hành lá, tỏi, ớt chuông xanh và ớt chuông đỏ. Trước khi ra đĩa, cô rưới một ít giấm trắng vào mép chảo, một đĩa dưa cải muối chua cay đã được hoàn thành.
Chờ dưa cải muối chua cay làm xong, cháo cũng đã được nấu nhừ và mềm dẻo. Cô hạ nhỏ lửa, đun nhỏ lửa, sau đó cầm lấy muỗng dài múc đáy cháo, sò điệp và lòng đỏ vịt muối đã được hầm nhừ, tỏa ra hương thơm nồng nàn.
Cô bắc thêm một chiếc chảo nhỏ, cho đầu tôm vào phi thơm. Chỉ chốc lát sau, dầu đầu tôm đã tỏa ra hương thơm nồng.
Thái Vọng Xuân với mái tóc rối bời và ngáp ngắn ngáp dài vừa bước vào bếp đã ngửi thấy hương thơm thoang thoảng từ nhà bên cạnh. Bà ấy giật mình, lao lên "ầm" một cái đóng sập cửa sổ lại.
May quá!
Gần như không để mùi thơm lọt vào nhà.
Nhà họ Bạch này làm sao vậy, sáng sớm nấu nướng thơm lừng như vậy, còn cho người ta ăn cơm nữa không?
Quá đáng, thật quá đáng!
Bạch Du không biết mình mang đến cho thím Thái bóng ma tâm lý lớn như vậy, cô lấy dầu đầu tôm đã nấu xong đổ vào trong cháo, quấy vài cái sau đó lấy thân tôm cho vào, rất nhanh toàn bộ phòng bếp liền tràn đầy mùi thơm.
Hai mẹ con bà Bạch và Bạch Phi Bằng vừa ra khỏi phòng đã ngửi được mùi thơm xông vào mũi, tinh thần tỉnh táo ngay lập tức.
Hai người đi tới phòng khách, liền nhìn thấy trên bàn cơm đặt bánh mì que cam vàng, một đĩa khoai tây sợi xanh đỏ đan xen, còn có một nồi cháo hải sản nóng hôi hổi.
Bạch Phi Bằng cảm giác khẩu vị của mình đều bị câu lên, từ sau ngày nói rõ với vợ, hai vợ chồng họ lại lâm vào chiến tranh lạnh, mấy ngày nay ông đều nằm dưới đất ngủ, ngủ đến thắt lưng mỏi nhừ đau nhức, ngay cả ăn cơm cũng không có khẩu vị.
Sau khi rửa mặt, cả nhà ngồi xuống ăn điểm tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Mặc dù điều kiện kinh tế nhà họ Bạch cũng khá giả nhưng sò điệp vừa hiếm vừa đắt nên bình thường cũng không mua về để nấu canh hoặc nấu cháo. Lúc này hai mẹ con húp một ngụm, vị ngọt đậm đà của tôm tươi hòa quyện cùng lòng đỏ trứng muối và vị thơm ngon của sò điệp bùng nổ trên đầu lưỡi, ngon đến mức suýt nuốt cả lưỡi.
TBC
Một ngụm cháo hải sản, lại dùng bánh mì que bọc khoai tây sợi chua cay, cắn một miếng, giòn giòn, vị chua cay kèm theo vị giòn thơm, nguyên liệu nấu ăn vô cùng đơn giản, cộng lại thật sự là còn ngon hơn sơn hào hải vị.
Bạch Phi Bằng khen ngợi: "Tài nấu nướng của Du Du càng ngày càng tốt, cha chưa từng ăn cháo ngon như vậy.”
Bà Bạch nhìn Bạch Du một cái, lời nói ẩn ý: "Bà nghĩ món cháo này ngon như vậy là nhờ có sò điệp."
Bạch Phi Bằng không biết chuyện Giang Lâm gửi đặc sản đến, gật đầu nói: "Không ngờ sò điệp nhỏ bé như vậy mà nấu cháo lại ngon đến thế."
Bạch Du biết bà nội đang ám chỉ cái gì nhưng cô làm bộ nghe không hiểu, ăn xong điểm tâm liền đạp xe đạp ra ngoài.
Lúc đi ngang qua nhà hàng Quốc Doanh, chị nhân viên phục vụ đem bánh táo vừa làm xong bày ra cửa bán, mùi thơm lan tràn trong không khí, làm cho người đi ngang qua thiếu chút nữa nước miếng chảy đầy đất.
Bạch Du không đói bụng nhưng nhớ tới lần trước Giang Lâm tặng bánh táo cho cô, cô vô thức dừng xe đạp lại.
Chị nhân viên phục vụ nhìn thấy cô, lập tức liền nhận ra: "Cô chính là nữ đồng chí lần trước không mua được bánh táo gấp đến độ sắp khóc kia?"
Bạch Du: "..."
"Em không có, em không có, chị đừng nói bậy."
Nhưng chị nhân viên phục vụ như không nhận ra sự lúng túng của cô, tiếp tục hỏi: "Thế người yêu em đâu? Là anh chàng cười còn hấp dẫn hơn bánh táo đó hả?"
Bạch Du khựng lại một chút, nhanh chóng hiểu ra người cô ấy nhắc đến là Giang Lâm, mặt hơi đỏ lên nói: "Chị hiểu lầm rồi, anh ấy không phải người yêu em."