Năm thứ hai sau khi Giang Lâm qua đời, có một người phụ nữ họ Ôn tìm tới nhà, cô ấy tự xưng là bạn cũ của Giang Lâm, nói là muốn tới thăm anh.
Từ đầu tới cuối, người phụ nữ kia luôn đeo kính râm nên người ta không thể nhìn rõ dáng vẻ của cô ấy, nhưng mà với dáng người cao gầy, cách ăn mặc vô cùng ưu nhã, vừa nhìn cũng biết không phải là người bình thường.
Sau khi cô ấy rời đi, người nhà họ Giang đều suy đoán quan hệ của cô ấy với Giang Lâm, sau đó nghe Giang Hựu Hàm nói lời khiến người khác phải kinh ngạc. Đó là người yêu của anh ba cô ta, năm đó bởi vì người phụ nữ này gả cho một người đàn ông khác nên anh ba cô ta vẫn luôn không có người yêu để cưới gả.
Bạch Du cố gắng nhớ lại tên của người phụ nữ kia nhưng đã trôi qua quá lâu, lúc ấy cô lại không để tâm nên bây giờ thực sự không thể nghĩ ra.
Lâm Hướng Tuyết không biết cô đang suy nghĩ điều gì, cô ấy phản bác: “Cũng không phải là anh ấy, sao cậu lại biết anh ấy không muốn chứ?”
Bạch Du: “Không phải là anh ấy, sao cậu biết anh ấy sẽ bằng lòng?”
Nếu anh thật sự không tìm đối tượng để kết hôn vì người phụ nữ kia, vậy chắc chắn anh ấy sẽ không bằng lòng.
Thật ra người phụ nữ kia có phải người trong lòng của Giang Lâm không hoàn toàn không liên quan tới cô, nhưng chẳng biết vì sao, trong lòng cô lại vô cớ cảm thấy trống rỗng.
Hoàn toàn không có hứng thú đi xem phim.
Vì vậy cô đưa vé xem phim cho cô ấy: “Vé xem phim này cho cậu, cậu đi tìm người nào cũng xem đi.”
Lâm Hướng Tuyết cảm nhận được tâm trạng trầm xuống của cô rất rõ ràng, cô ấy vừa nhận lấy vé xem phim vừa hỏi: “Cậu sao vậy, sao lại tự dưng ỉu xìu thế?”
Bạch Du lắc đầu: “Không có gì.”
Có người tới làm, hai người chỉ có thể kết thúc chủ đề nói chuyện tại đây.
Chủ đề đã kết thúc nhưng di chứng của nó lại không dừng lại.
Bạch Du muốn tập trung vào làm việc, nhưng suy nghĩ luôn vô cớ nhớ tới Giang Lâm và người phụ nữ họ Ôn kia.
Trong đầu vang lên câu nói kia của Giang Hựu Hàm: “Cô ấy là người yêu của anh ba, anh ba vì cô ấy nên mới không có người yêu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Buổi sáng bận rộn tới mức đến thời gian uống nước cũng không có, buổi chiều lại không có một bóng người, cô cầm cuốn sách lên định đọc nhưng suy nghĩ trong đầu quá hỗn loạn, vẫn luôn không thể bình tĩnh được.
Tình tự tới nhưng lại rất mạnh mẽ, điều này khiến Bạch Du thấy luống cuống.
**
Sau khi tan làm, Lâm Hướng Tuyết muốn mời cô ăn cơm nhưng cô lại từ chối.
Mọi người từ từ đạp xe rời đi.
Sắc trời tối sầm, tầng mây dày đặc như đống bông bị hút đầy nước, như thấy sẽ lập tức hóa thành cơn mưa.
Bạch Du lo sẽ mắc mưa, vì vậy tăng tốc đạp nhanh hơn, kết quả vừa về tới nhà, đằng sau lại truyền tới tiếng thắng xe.
“Bạch Du, đồ của cô!”
Bạch Du quay đầu, chỉ thấy người đưa thư dừng xe trước cửa nhà mình, sau đó cầm một, hai, ba, bốn hộp đi xuống xe.
Cô lập tức ngẩn người: “Cái này… Đều là của tôi hết sao?”
Người đưa thư gật đầu: “Nếu cô tên là Bạch Du thì tất cả những hộp này đều là của cô, tất cả đều được gửi từ thành phố Quảng, trong đó có hai thùng hoa quả ướp lạnh.”
Bạch Du kinh ngạc, hôm trước cô vừa gửi thư cho anh cả và chị Ánh Chi, theo lý thuyết, có lẽ hai người họ còn chưa nhận được thư, sao có thể viết thư lại cho cô nhanh như thế chứ, sẽ không phải là xảy ra chuyện gì chứ?
Bạch Du vội vàng cầm lấy bút của người đưa thư, khi đang chuẩn bị ký tên mình vào cột nhận hàng thì lại nhìn thấy tên người gửi, lúc này, cô lập tức ngẩn người.
TBC
Trên đó viết hai chữ rồng bay phượng múa… Giang Lâm.
Vốn dĩ cô cho rằng những kiện hàng này là do anh cả và chị Ánh Chi gửi, nhưng không ngờ lại là do Giang Lâm gửi tới.