Quân Cờ Lật Cả Đường Gia

Chương 7



May thay, thị vệ trong phủ cuối cùng cũng phát hiện ra động tĩnh, nhanh ch.óng kéo quân đến tiếp viện.

 

Không bao lâu sau, bọn thích khách kẻ chạy, kẻ c.h.ế.t, cuối cùng chỉ để lại một khoảng sân đầy t.h.i t.h.ể lạnh lẽo.

 

Còn ta… toàn thân nhuốm m.á.u, gấu váy thẫm đẫm m.á.u tươi, theo từng bước chân mà nhỏ xuống mặt đất như từng đóa hoa đỏ lặng lẽ nở rộ.

 

Ta vạch áo một tên thích khách ra, nhìn thấy bên xương quai xanh của hắn có một dấu ấn quen thuộc.

 

Tim ta trầm xuống.

 

Ta bị lộ rồi.

 

Phụ hoàng đang thử ta.

 

Một công chúa có thể một mình hạ sát cả chục người, sao có thể chỉ vì quỳ một lúc mà lảo đảo ngã quỵ?

 

Phụ hoàng chưa từng tin ta.

 

Và ta, cũng chưa từng có lấy một ngày thật sự an toàn.

 

Ta vừa cố bình ổn hơi thở, vừa để suy nghĩ xoay chuyển như gió cuốn, tìm cách thoát thân khỏi bàn tay đẫm m.á.u của phụ hoàng.

 

Đúng lúc này, Vệ Chiêu lại hỏi:

 

“Ngươi… biết võ công?”

 

“Ngươi là công chúa… sao lại biết võ?”

 

“Ngươi là giả phải không? Công chúa thật… bị ngươi g.i.ế.c rồi sao?”

 

Thật là… cút đi cho ta nhờ.

 

Ta tức đến mức buộc bản thân phải dừng dòng suy nghĩ.

 

Ta vươn tay nắm lấy cổ áo Vệ Chiêu, giọng lạnh như băng, từng chữ đều như lưỡi d.a.o:

 

“Ngậm miệng lại cho ta.”

 

Vệ Chiêu hoảng hốt túm lấy tay ta, móng tay hắn bấu rách da thịt, khiến mu bàn tay ta rướm m.á.u.

 

Ta thật sự muốn bóp c.h.ế.t hắn.

 

Đây là bàn tay ta đã tốn biết bao công sức mới dưỡng lại được trắng mịn như ngọc đó.

 

Ta đẩy hắn ra, không nhịn được mà trút giận:

 

“Ngươi thật đúng là… uổng phí một gương mặt như thế.”

 

Uổng phí dung mạo giống hệt A Tắc.

 

A Tắc tuyệt đối sẽ không ngu xuẩn như vậy.

 

Huynh ấy thông minh, lanh lợi, chỉ vì dòng m.á.u trong người mà trở thành kẻ bị ruồng bỏ.

 

Thế nhưng cũng chính thứ huyết mạch ấy, lại là điều quan trọng nhất của một con người.

 

Nếu không, sao trên đời lại có chuyện phụ truyền t.ử kế, gia nghiệp và thiên hạ đều nhờ vào m.á.u mủ ruột thịt mà nối tiếp?

 

Ta bỗng như ngộ ra một điều, đầu óc lập tức trở nên sáng tỏ.

 

“Ngươi cứ ở yên trong phủ cho ta. Không có lệnh của ta, đừng hòng bước ra ngoài nửa bước.”

 

“Triệu T.ử Ngọc! Ngươi lại muốn giam lỏng ta à?”

 

Vệ Chiêu giận dữ đến đỏ cả vành mắt.

 

Nghĩ lại cũng đúng, từ lúc trở thành phò mã đến nay, hoặc là bị giam, hoặc là trúng độc, đổi thành ai thì chẳng phát điên.

 

Ta lạnh nhạt nói:

 

“Ngươi muốn ra ngoài cũng được, chỉ cần ngươi có bản lĩnh sống sót trở về. Ta cũng chẳng ngại đổi một phò mã mới, chỉ không biết có ai nguyện ý cùng ngươi c.h.ế.t chung hay không.”

 

Vệ Chiêu tất nhiên không tin ta.

 

“Hừ! Ở ngay dưới chân thiên t.ử, ta xem ai dám làm càn!”

 

Hắn hùng hổ bước ra khỏi phủ, vừa mở cửa liền bị chặn lại.

 

“Phụng thánh chỉ! Công chúa gặp thích khách, để đảm bảo an toàn, phủ công chúa tăng cường phòng vệ. Không có thánh chỉ, bất kỳ ai cũng không được rời phủ. Mời phò mã quay lại.”

 

Ta khoanh tay, lạnh lùng nhìn toàn bộ diễn biến trước mắt.

 

Hay lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Giờ thì tốt rồi, đến cả ta cũng bị giam luôn rồi.

 

Đúng là xui tận mạng.

 

Vệ Chiêu lúc này giống như một con hổ bị người ta xâm phạm lãnh địa, cứ đi qua đi lại khắp phòng, gương mặt đầy phẫn nộ.

 

Phì.

 

Hắn mà cũng xứng làm hổ sao?

 

Rõ ràng chỉ là một con mèo bệnh, vừa yếu vừa ngốc.

 

“Phụ hoàng giam lỏng ngươi, nhất định là vì đã phát hiện ngươi không phải công chúa thật!”

 

“Ngươi thành thật khai ra đi, có phải ngươi đã g.i.ế.c công chúa thật rồi giả mạo thân phận của nàng không?”

 

“Chỉ cần ngươi nói thật, ta có thể nhờ phụ thân cầu xin cho ngươi.”

 

Vệ tướng sao?

 

Chỉ e ngay cả bản thân ông ta cũng khó giữ nổi, nói gì đến chuyện giúp ta.

 

Nếu ta đoán không lầm, lúc này phụ hoàng hẳn đã bắt đầu suy xét chuyện ra tay với Vệ gia rồi.

 

Gan của phụ hoàng từ trước đến nay chưa từng nhỏ, nếu không thì làm sao ông dám g.i.ế.c huynh cướp ngôi, đoạt vợ làm hậu?

 

Chỉ là, nếu cùng lúc xuống tay với cả hai vị tể tướng, vậy thì đúng là quá ngông cuồng.

 

Ở trong phủ buồn đến mức sắp mốc người, ta cũng chẳng ngại đùa cợt một chút với tên ngốc trước mặt.

 

“Thật sao?”

 

“Nếu ngươi thật sự có thể giữ được mạng cho ta, ta sẽ nói hết toàn bộ sự thật.”

 

“Được! Ngươi nói đi, ta đảm bảo!”

 

Vệ Chiêu tỏ ra nghiêm túc, nhưng ánh mắt lại cứ chớp nháy liên hồi, rõ ràng là một khi ta thật sự thừa nhận, hắn sẽ lập tức lật mặt quay đầu bán đứng ta.

 

Ta ngoắc tay gọi hắn lại gần.

 

Khi hắn ghé sát đến, ta nắm lấy tai hắn, áp môi đến bên tai hắn, thì thầm:

 

“Ngươi đoán không sai, ta thật sự là…”

 

“——A——!!!”

 

Ta hét lên một tiếng kinh thiên động địa, đủ sức khiến bò c.h.ế.t đứng ngay tại chỗ.

 

Vệ Chiêu giật b.ắ.n người, lùi liền ba bước, hai tay bịt c.h.ặ.t tai.

 

“Triệu T.ử Ngọc! Ngươi có bệnh đấy à!”

 

“Ha ha ha ha ha!”

 

Ta ngửa mặt cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp hành lang dài.

 

Ta cười đến mức nước mắt cũng trào ra khỏi khóe mắt.

 

Nhưng trong lòng… lại chỉ còn một vị đắng chát âm thầm lan rộng.

 

Vừa rồi, trong khoảnh khắc Vệ Chiêu ghé sát lại gần, ta thật sự đã nhìn lầm hắn thành A Tắc.

 

Ta đúng là một kẻ xấu xa.

 

Sao ta có thể đem người khác nhìn lầm thành A Tắc được chứ?

 

Ta lau đi nước mắt nơi khóe mi, ánh mắt trong thoáng chốc lại trở nên sắc bén như lưỡi kiếm, giọng nói cũng lạnh buốt như băng:

 

“Vệ Chiêu, ta nói cho ngươi biết — ta, Triệu T.ử Ngọc, chính là công chúa Đại Chu chân chính, hàng thật giá thật, tuyệt đối không sai vào đâu được, ngươi có thể hoàn toàn c.h.ế.t tâm.”

 

“Đừng mơ tưởng rằng chỉ cần bán đứng ta, ngươi liền có thể cùng Khang Lạc danh chính ngôn thuận ở bên nhau.”

 

“Cả đời này, ngươi và nàng ta vĩnh viễn không thể nào.”

 

“Triệu T.ử Ngọc!”

 

Vệ Chiêu tức giận đến mức gương mặt tuấn tú cũng méo mó.

 

“Ta với ngươi không đội trời chung!”

 

“Vậy thì càng tốt.”