Quả Lê Ngọt Một Đời
Ta khóc đến mức lòng đau như cắt.
Đến nỗi chẳng hề nhận ra sau lưng đã có người đứng đó.
Đến khi quay đầu nhìn lại, đã phải đợi rất lâu rất lâu.
Triệu Lâm Uyên vẫn đứng yên tại chỗ, đứng thật lâu, tay chân lóng ngóng.
Người từng đối diện ngàn vạn binh mã vẫn trấn định như thường, vậy mà trước nước mắt của một tiểu cô nương, lại hoàn toàn hoảng loạn.
“Tiểu Đường, ta…”
Chàng khó khăn mở lời, mỗi một chữ đều cần rất nhiều dũng khí.
Nhưng lại không biết nên giải thích ra sao.
Giải thích rằng mình giả mạo thân phận cháu trai, còn dám vọng tưởng chiếm lấy vị hôn thê của cháu?
Thế nhưng, theo như chàng biết, những gì Triệu Cảnh Xuyên từng làm… chẳng xứng với một cô nương tốt như Tiểu Đường.
Hơn nữa, năm xưa hoàng hậu đã giữ lại một nước cờ.
Bà ta biết phủ Trung Dũng hầu không người kế tục, sớm muộn gì cũng sẽ suy tàn, không thể trở thành chỗ dựa cho con trai mình.
Vì thế, chưa từng công bố hôn ước giữa Tiểu Đường và Triệu Cảnh Xuyên cho thiên hạ biết.
Đã vậy, nếu thiên hạ chẳng ai hay biết việc này, thì chàng – một người làm “thúc thúc”, chiếm đoạt cũng có sao?
Chỉ cần… Tiểu Đường bằng lòng chấp nhận chàng.
Ta lau khô nước mắt, đứng dậy quay người lại.
Triệu Lâm Uyên vẫn đứng nguyên tại chỗ, chờ đợi ta phán xét.
Ta chầm chậm bước về phía chàng, càng lúc càng gần.
Cuối cùng, dừng lại ngay trước mắt chàng.
Triệu Lâm Uyên đang đợi ta hỏi.
Nhưng lần này, Tiểu Đường không muốn hỏi người khác nữa.
Ta muốn tự mình đi tìm câu trả lời.
Vì vậy, chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ vươn tay, bất ngờ dùng sức kéo toạc phần áo trước ngực chàng ra.
Triệu Lâm Uyên khẽ run người, ánh mắt chất chứa bao cảm xúc đan xen, nhưng vẫn lặng lẽ nhìn ta, để mặc ta khám phá.
Khi chạm lên những vết sẹo chằng chịt ấy, nước mắt lại như muốn trào ra lần nữa.
Ta cố gắng kìm lại, khẽ thở dài thật sâu.
Cuối cùng, chỉ hỏi một câu:
“Vẫn còn đau không?”
Từng ấy vết thương… đều là do chiến trường để lại.
Chàng chính là Triệu Lâm Uyên, không phải Triệu Cảnh Xuyên.
Là vị Trấn Bắc vương lẫy lừng thiên hạ.
Trước kia, là Tiểu Đường nhận nhầm người.
Nhưng về sau…
Tiểu Đường sẽ không nhận sai nữa.
“Không đau.”
“Chỉ cần được Tiểu Đường nhận lại ta lần nữa, dù phải chịu thêm bao nhiêu vết thương nữa… cũng đều đáng giá.”
Môi chàng ấm áp, mang theo bất ngờ lẫn run rẩy, lại một lần nữa hạ xuống.
Lần này, trời đất yên ắng.
Có người cuối cùng cũng toại nguyện, hái được quả đường lê ngọt lành, giải khát một đời.
Sau khi thẳng thắn với Triệu Lâm Uyên,
ta vẫn luôn trong trạng thái hoang mang thấp thỏm.
Ở Tái Bắc này, mấy binh lính thích đùa giỡn đã bắt đầu gọi ta là “vương phi”.
Cảm giác đó, cứ như đang lén lút vụng trộm.
Rõ ràng Thẩm Đường Lê vẫn còn hôn ước với Triệu Cảnh Xuyên kia mà.
Dù hiện tại hắn đang tuần du phương Nam, sớm muộn gì cũng sẽ nhận ra chuyện gì đó.
Lỡ như hắn tìm tới thì biết làm sao?
Tổ mẫu vẫn còn ở kinh thành nữa kìa…
Phải làm sao bây giờ?
Gió Tái Bắc chẳng có tác dụng, không thổi khô được nước trong đầu ta.
Tiểu Đường nghĩ mãi, nghĩ mãi cũng chẳng ra được cách gì hay.
Chỉ có thể bất lực thở dài.
Để ta vui lên, Triệu Lâm Uyên ghé sát tai ta, thì thầm mấy câu.
Hiệu quả thấy rõ ngay tức khắc.
Đến mức ta liền quăng hết mọi suy nghĩ rối rắm sang một bên, lòng tràn đầy mong chờ người mà chàng đã nhắc đến.
Ba ngày sau, một lão già râu bạc trông rất thần thần bí bí ghé thăm doanh trại của Trấn Bắc vương.
Không ngờ lại chính là vị thần y trong lời đồn – rồng thấy đầu chẳng thấy đuôi.
Năm xưa nhờ một lần tình cờ mà kết duyên với Triệu Lâm Uyên, từ đó giữ được mối giao tình.
Họ từng hẹn, cứ ba năm gặp một lần.
Năm nay, trùng hợp lại đúng dịp ấy.
Nếu trên đời này còn có người có thể giúp Tiểu Đường trở nên thông minh trở lại, thì không ai ngoài ông ta.
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com