Đúng như họ dự liệu, đám người Tiêu Yến Đình và Chiến Bắc Liệt đang tụ họp bàn mưu tính kế phản công.
Chiến Bắc Liệt tuy tạm thời được thả, nhưng vì thủy lôi xuất xứ từ Kiêu quốc, sự hiềm nghi của hắn tạm thời vẫn chưa thể gột rửa sạch, bên ngoài Tứ Phương Quán vẫn có binh lính canh gác.
Còn về phần Tiêu Yến Đình, cũng vì không thể tự chứng minh sự trong sạch liên quan đến tấm ngân phiếu năm vạn lượng thuê thích khách, nên bị cấm túc tại An Vương phủ.
Dưới sự sắp xếp của Tiêu Nghê Thường, bọn chúng nhân lúc đêm khuya thị vệ lơ là, đã tìm được cơ hội trốn thoát ra ngoài.
Chiến Bắc Liệt tức giận tột đỉnh: "Hóa ra là do ngươi làm, suýt chút nữa khiến ta trở thành kẻ thế tội!"
"Đại hoàng t.ử xin bớt giận, bổn vương làm vậy cũng chỉ muốn tìm cơ hội hợp tác với ngài mà thôi."
"Hợp tác? Ngươi hãm hại bổn vương, rõ ràng là muốn đẩy Kiêu quốc vào vòng nguy hiểm, thật là một tên tiểu nhân bỉ ổi!"
"Lẽ nào Đại hoàng t.ử cam chịu luồn cúi dưới trướng kẻ khác, để Kiêu quốc mãi mãi chìm trong bóng tối của Yến quốc, cả đời không thể vươn lên?"
Sắc mặt Chiến Bắc Liệt thoắt biến, cau mày đ.á.n.h giá hắn.
"Ngươi có mưu kế gì sao?"
Tiêu Yến Đình cuối cùng cũng phơi bày dã tâm của mình.
"Rất đơn giản, giúp ta đoạt ngôi!"
"Chỉ cần ta lên ngôi Hoàng đế, nắm trong tay đại quyền, sẽ lập tức hợp tác với các ngươi, cùng nhau tiến đ.á.n.h Yến quốc!"
"Đại kế thành công, chúng ta sẽ chia đôi Yến quốc, mỗi người hùng bá một nửa giang sơn!"
Lúc này Chiến Bắc Liệt mới biết, hóa ra hắn mang dã tâm lớn như vậy.
Hắn sớm đã nghe nói về cuộc chiến đoạt đích giữa An Vương và Tuyên Vương.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Trước đây Hoàng thượng coi trọng An Vương, có ý muốn lập hắn làm Trữ quân, nhưng hiện tại Tuyên Vương lại càng được sủng ái hơn.
Tuyên Vương người này ân oán phân minh, quang minh chính đại.
Nếu hắn kế thừa hoàng vị, nhất định sẽ tiếp nối tâm nguyện của đương kim Hoàng thượng, tiếp tục duy trì liên minh với Yến quốc.
Quan hệ hai nước sẽ ngày càng bền c.h.ặ.t, không thể tách rời.
Điều này đối với Kiêu quốc mà nói, tuyệt đối không phải là chuyện tốt lành gì.
Chiến Bắc Liệt ném cho hắn một ánh nhìn đầy thâm ý: "Không ngờ An Vương lại có hùng tâm tráng chí đến vậy, xem ra trước nay bổn vương đã đ.á.n.h giá thấp ngươi rồi."
"Đại hoàng t.ử quá khen, vậy sự hợp tác này ngài đồng ý, hay là không?"
"An Vương đã thành tâm thành ý như vậy, bổn vương đương nhiên sẽ không phụ lòng tốt của ngươi."
Đứng trước cành ô liu như vậy, kẻ ngốc cũng biết nên lựa chọn thế nào.
Tiêu Yến Đình trầm mặc với khuôn mặt đen tối, hung tợn nói: "Muốn hoàn thành thiên thu bá nghiệp của chúng ta, việc đầu tiên cần làm, chính là trừ khử nữ nhân đó! Ả không chỉ năm lần bảy lượt ngáng đường ta, mà còn khiến Đại hoàng t.ử phải chịu nỗi nhục nhã ê chề, chúng ta tuyệt đối không thể tha cho ả!"
Điều đáng hận nhất là, người của Minh Dạ Cung cũng chẳng làm gì được ả, ngay cả thủy lôi cũng không nổ c.h.ế.t ả!
Hắn hận không thể băm vằm ả ra thành muôn mảnh!
Chiến Bắc Liệt trải qua nỗi nhục nhã này, chút mềm lòng sót lại trong lòng cũng đã bốc hơi sạch sẽ.
Tuy An Vương lợi dụng chuyện này khiến hắn bị hoài nghi, nhưng suy cho cùng, căn nguyên vẫn là vì nữ nhân đó!
Ả chính là khắc tinh định mệnh của hắn!
Nếu không diệt trừ, sẽ có ngày hắn phải c.h.ế.t trong tay ả mất!
"Thế nhưng, ả rất mưu mô xảo quyệt, sau lưng lại có Thái t.ử Yến quốc chống lưng, muốn đối phó với ả đâu có dễ? Xảy chân một bước, e là chuốc lấy họa sát thân."
Vết xe đổ của Tiêu Yến Đình rành rành ra đó, bọn chúng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chiến Lưu Hoàng đột nhiên lên tiếng: "Minh tu sạn đạo, ám độ trần thương, đừng quên trong tay chúng ta vẫn còn một điểm yếu chí mạng cuối cùng."
"Ý muội là... Hoán Nhan Thuật?"
Tuy thân phận Thánh Y đã bị vạch trần, nhưng chưa chắc đó đã là tất cả bài tẩy của ả.
Khuôn mặt bị che giấu đằng sau Hoán Nhan Thuật, nhất định còn ẩn chứa những bí mật khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Muội đã dùng bồ câu đưa thư báo chuyện này cho sư phụ, hôm qua vừa nhận được thư hồi âm. Sư phụ nói, bí kíp của Hoán Nhan Thuật từ trăm năm trước, đã bị người ta chia làm hai nửa."
"Một nửa trong số đó bị kẻ có tâm tư cất giữ, nửa còn lại thì bặt vô âm tín. Trải qua vài thế hệ lưu truyền, nửa trang bí kíp đó vừa hay lọt vào tay sư tổ, sau đó lại truyền cho sư phụ muội!"
"Họ dành cả nửa đời người để thành tâm nghiên cứu, nhưng vẫn không tài nào ngộ ra được sự ảo diệu trong đó, trừ phi tìm được nửa trang bí kíp còn lại, mới có thể giải mã được chân tướng ẩn sâu bên trong."
Nhiệm vụ quan trọng nhất của bọn chúng tiếp theo, chính là lùng sục khắp thế gian, tìm bằng được nửa trang bí kíp còn lại!
Trước cổng Tuyên Vương phủ.
Vân Ly dẫn theo Thanh Ngọc và Thanh Dao xin cầu kiến, lại được thông báo Vương gia hôm nay không có ở phủ, không tiện tiếp khách.
"Chúng ta lần này đến là để thăm hỏi vợ chồng Trương thị, không cần làm phiền Vương gia, đợi ngài ấy về, báo lại một tiếng là được."
Quản gia lúc này mới nói: "Mời Thái t.ử phi nương nương!"
Hôm đó, nàng vốn định đưa bọn họ về Thần Cung, lại bị Tiêu Yến Đình lấy cớ mưu đồ giá họa để cản trở.
Cuối cùng, đành phải nhờ Tuyên Vương đưa bọn họ về thu xếp.
Vợ chồng Trương thị vừa nhìn thấy họ, lập tức rơi nước mắt quỳ xuống.
"Ân nhân, đều tại chúng tôi vô dụng, không thể vạch trần bộ mặt thật của kẻ ác, cũng không thể báo thù cho con, chúng tôi có lỗi với đứa bé, cũng có lỗi với người a!"
Vân Ly lập tức tiến lên đỡ bọn họ dậy.
Họ chỉ là những bách tính bình thường, trải qua nỗi đau mất con, còn suýt bị g.i.ế.c người diệt khẩu.
Ngày đó, tuy nàng chạy đến kịp thời cứu mạng họ, nhưng cũng đã chậm một bước, khiến họ bị ngọn lửa thiêu đốt trọng thương.
Trong quá trình điều trị, họ cũng phải nếm trải những đau đớn khó lòng tưởng tượng nổi.
Nàng từng hứa với họ, nhất định sẽ đòi lại công đạo, rửa sạch hàm oan.
Không ngờ cuối cùng lại xôi hỏng bỏng không.
"Đừng nói những lời này nữa! Tuy kẻ ác chưa bị trừng phạt, nhưng đó chỉ là tạm thời, ta xin đảm bảo với hai người, hắn nhất định sẽ phải trả giá đắt cho những việc mình đã làm."
"Đúng vậy, chúng ta tuyệt đối không bỏ cuộc, nếu loại người như hắn không bị quả báo, thì thiên lý ở đâu cơ chứ?"
"Mấy ngày nay hai người ở Tuyên Vương phủ thế nào? Nếu không quen, ta có thể nói với Vương gia một tiếng, nhờ ngài ấy đổi chỗ ở khác cho hai người."
"Tuyên Vương đối xử với chúng tôi rất tốt, thiếu thốn thứ gì ngài ấy đều kịp thời chu cấp, còn an ủi chúng tôi rằng người đang làm, trời đang nhìn, kẻ làm việc trái với lương tâm ắt sẽ bị trừng phạt. Cùng là huynh đệ, một người thì lương thiện điềm đạm, kẻ kia lại cầm thú không bằng, sao lại khác biệt một trời một vực như vậy chứ?"
Vân Ly cảm thấy có chút buồn cười.
Rồng sinh chín con, mỗi con một vẻ.
Đem Tiêu Yến Đình ra so sánh với bậc quân t.ử như ngọc Tiêu Mộ Bạch, cũng thật là sỉ nhục ngài ấy quá rồi.
An ủi xong vợ chồng Trương thị, nàng dự định quay lại theo con đường lúc nãy để rời đi.
Vì những chuyện bàn bạc với họ đều là những chuyện cơ mật, nên khi đến nàng đã cho tất cả lui ra ngoài.
Thanh Ngọc và Thanh Dao cũng không theo vào, mà đứng đợi ở tiền đường.
Lúc đi ra, chỉ có một mình nàng.
Nàng cứ ngỡ trí nhớ của mình rất tốt, chắc chắn có thể dựa vào trí nhớ mà tìm được đường ra cổng chính, nhưng nàng đã đ.á.n.h giá thấp sự phức tạp của những khu vườn cổ đại.
Cứ rẽ trái rẽ phải một hồi, bất tri bất giác đã lạc đường.
Vân Ly định tìm ai đó hỏi đường, nhưng nơi này lại khá hẻo lánh, xung quanh chẳng có một bóng người.
Nàng đành phải căng da đầu tự mình đi tìm vậy.
Men theo con đường mòn đi về phía trước, nàng nhìn thấy một tiểu viện.
Không biết bên trong có người hay không, nàng định qua đó hỏi đường.
Bên trong phòng.
Trên khuôn mặt nho nhã đoan chính của Tiêu Mộ Bạch lộ rõ vẻ chấn động tột cùng, quả thực khó mà tin nổi.