Phượng Lai

Chương 75: Sự thật bốn năm trước



 

Lưu Ly sơn trang.

 

Bầu không khí căng thẳng tĩnh mịch, biểu cảm trên mặt mỗi người hệt như giông bão sắp sửa kéo đến.

 

"Ngươi nói cái gì? Nam nhân năm đó ở cùng tiểu Ly nhi, vậy mà lại là tên Thái t.ử nước Yến đó?" Hoa Yểm quả thực không thể nào chấp nhận nổi sự thật này.

 

"Có khi nào đệ nghe nhầm rồi không? Gã đàn ông năm đó không phải đã sớm c.h.ế.t rồi sao, sao có thể là hắn được?" Ninh Chỉ cũng là lần đầu tiên tỏ ra mất bình tĩnh thế này.

 

"Ta tận tai nghe thấy, lẽ nào lại là giả?" Sắc mặt Kỳ Uyên u ám đến cực độ.

 

Sự việc quá mức hệ trọng, trong lòng tất cả mọi người đều rối như tơ vò.

 

Lúc trước, khi biết Dục Bảo nguy kịch, trong lòng họ còn có chút thương xót.

 

Trẻ con là vô tội, cho dù có bất mãn với gã đàn ông kia đến đâu, họ cũng sẽ không trút giận lên một đứa trẻ.

 

Huống hồ Dục Bảo vô cùng hiểu chuyện, dung mạo lại có vài phần tương đồng với Vân Ly, khiến người ta rất khó mà không nảy sinh tình cảm.

 

Sau đó Dục Bảo chuyển nguy thành an, khi đó họ cũng cứ ngỡ là có kỳ tích xảy ra.

 

Giờ nghĩ lại, tất thảy mọi trùng hợp đều là do ông trời sắp đặt!

 

Dục Bảo là con trai của gã đàn ông kia, Niếp Bảo lại là con gái của Vân Ly.

 

Chắp nối lại với những lời Tiêu Nghê Thường nói, chân tướng đã quá rõ ràng.

 

"Nói như vậy, đứa trẻ năm đó Ly nhi hạ sinh là long phượng thai, Dục Bảo thực sự là m.á.u mủ ruột rà của A Ly? Nhưng dường như muội ấy hoàn toàn không hề biết đến sự tồn tại của đứa trẻ này?"

 

"Gã đàn ông kia vốn dĩ đã nhùng nhằng bám riết lấy Ly nhi, nếu để hắn biết được sự thật, e là càng không có khả năng buông tay nữa!"

 

"Kế sách trước mắt, tuyệt đối không được để tiểu Ly nhi biết chuyện này!"

 

"Nhưng tên kia đã bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, chuyện này sợ là không giấu được bao lâu nữa."

 

Bọn họ vốn dĩ đã coi gã đàn ông kia như kẻ địch không đội trời chung, chẳng ngờ hắn lại chính là kẻ cướp đi sự trong trắng của Ly nhi bốn năm trước, Ly nhi còn sinh cho hắn hai đứa con.

 

Tất cả mọi lợi thế, đều bị một mình hắn nẫng tay trên hết!

 

Ba người không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn về phía t.ử y nam t.ử vẫn luôn ung dung điềm đạm, tựa hồ Thái sơn có sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc.

 

"Nạp Lan huynh, ý huynh thế nào?"

 

"Theo ta thấy, nên để Ly nhi biết được chuyện này."

 

"Huynh điên rồi sao?"

 

Ba người tức khắc biến sắc mặt.

 

Bọn họ muốn giấu giếm còn không kịp, hắn lại có thể nói ra loại lời này?

 

Nạp Lan Cảnh khoan t.h.a.i nói: "Vốn dĩ ta còn đang cân nhắc xem làm cách nào để Ly nhi thoát khỏi sự kìm kẹp của gã, bây giờ xem ra, chẳng cần làm gì cả, cơ hội cũng tự dâng đến tận cửa."

 

"Là ý gì?"

 

Chẳng lẽ, hắn còn cảm thấy đây là một chuyện tốt đẹp?

 

"Tính cách Ly nhi hận cái ác như kẻ thù, đối với sự phản bội tuyệt đối không có khả năng thứ tha. Nếu để muội ấy biết được kẻ cướp đi sự trong sạch của mình năm xưa vẫn còn sống, hơn nữa lại đang ở ngay bên cạnh, muội ấy sẽ nghĩ như thế nào?"

 

Ba người chấn động trong lòng.

 

Những hiểu biết của họ về quá khứ của Vân Ly tuy không nhiều, nhưng cũng không hẳn là ít.

 

Nàng rất hiếm khi nhắc đến chuyện xưa, đều là do họ âm thầm điều tra ra được.

 

Biết giữa nàng và An Vương có mối huyết hải thâm cừu, càng hiểu rõ nỗi hận thù hằn sâu trên khuôn mặt nàng mỗi khi nhắc đến phụ thân của Niếp Bảo.

 

Nàng từng nói, nếu gã đàn ông đó còn sống trên cõi đời này, nàng nhất định sẽ tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t hắn!

 

Đến lúc này, họ mới hiểu được dụng ý của Nạp Lan Cảnh.

 

Chẳng trách hắn lại không mảy may lo lắng, bởi hắn đã sớm nhìn thấu ván cờ này.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

"Huynh không sợ Ly nhi đã lún sâu vào tình cảm với hắn, vì hai đứa trẻ mà lựa chọn tha thứ, vừa vặn cả nhà đoàn tụ hay sao?"

 

Đáy mắt Nạp Lan Cảnh xẹt qua một tia thâm ý.

 

"Chính vì thế nên mới phải chọn một thời cơ thích hợp để vạch trần chuyện này, giáng một đòn chí mạng ngay lúc bọn chúng đang rạn nứt sụp đổ, và vị Nghê Thường công chúa kia chính là quân cờ hoàn hảo nhất."

 

Hắn quả thực có chút mong chờ, không biết Tiêu Nghê Thường khi hay tin này sẽ có phản ứng gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, ả đều vấp ngã bởi cùng một nữ nhân!

 

Chỉ có Ninh Chỉ nhạy bén nhận ra một chút bất thường.

 

Cách đối xử của hắn cùng Kỳ Uyên, Hoa Yểm với chuyện này, tuy cũng là phòng bị như đối diện với kẻ địch mạnh, nhưng đó là phản ứng nên có của những người đàn ông khi đối mặt với tình địch.

 

Nhưng không hiểu sao, hắn lại lờ mờ nhìn thấy một tia hận ý xẹt qua trên khuôn mặt Nạp Lan Cảnh?

 

Tuy cực kỳ nhạt, cực kỳ mờ, nhưng vẫn bị hắn nắm bắt được.

 

Nếu thực sự muốn đuổi gã đàn ông kia khỏi Ly nhi, hoàn toàn có thể làm một cách gọn gàng dứt khoát.

 

Nhưng cảm giác hắn đem lại là, không g.i.ế.c người, chỉ tru tâm!

 

Giống hệt như ván cờ Tình Hoa lần trước, mục đích là để nhìn xem gã đàn ông kia vật vã đau đớn như thế nào sau khi sa bẫy, thậm chí là để hắn thất khiếu chảy m.á.u bạo t.ử mà c.h.ế.t!

 

Thật khó mà tưởng tượng được dưới vẻ ngoài thanh tao cao quý ấy, lại che đậy một bụng đầy mưu mô xảo quyệt.

 

Ngay cả Hoa Yểm trước mặt hắn cũng phải cam bái hạ phong!

 

Lẽ nào giữa hắn và Thái t.ử nước Yến, còn có ân oán gì không muốn người khác biết?

 

...

 

Sau khi hiểu lầm được tháo gỡ, một vài chuyện cũng âm thầm xảy ra thay đổi.

 

Lý do ban đầu Vân Ly muốn rời đi, là vì cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá lớn, căn bản không phải người của cùng một thế giới.

 

Thế nhưng những lời của nam nhân ngày hôm đó, lại một lần nữa khuấy đảo trái tim nàng.

 

Rất muốn hỏi cho rõ rốt cuộc ý hắn là gì, nhưng lại không muốn đ.â.m thủng lớp giấy cửa sổ đó.

 

Cho dù hắn có nói ra, thì sau đó sẽ thế nào?

 

Đối với tương lai, nàng hoàn toàn không dám nghĩ tới, đành cứ bước tiếp được bước nào hay bước đó vậy!

 

Rất nhanh, sự chú ý của nàng đã bị những chuyện tiếp theo thu hút.

 

Trải qua hơn nửa tháng lặn lội đường xa, sứ đoàn Kiêu quốc cuối cùng cũng đặt chân đến Thịnh Kinh.

 

Lần này tới không chỉ có Đại hoàng t.ử Kiêu quốc Chiến Bắc Liệt, mà còn có cả Tam công chúa Kiêu quốc Chiến Bắc Hoàng.

 

Nữ t.ử nước Lương vốn nổi danh thanh tú nhã nhặn, nhưng vị Tam công chúa Kiêu quốc này lại tựa như một đóa hồng rực rỡ đầy gai nhọn, mang theo vẻ kiều mị và hào sảng của người vùng Tây Vực, cùng một sức hút hoang dã đầy bí ẩn.

 

Khi nhìn thấy Chiến Bắc Liệt, Vân Ly chỉ cảm thấy có chút quen mắt, hình như đã từng gặp ở đâu đó rồi.

 

Một mái tóc đỏ hoang dã bất kham, cử chỉ thô lỗ phóng khoáng, cánh tay trái để trần, toát lên vẻ ngạo nghễ không chịu khuất phục.

 

Nam nhân Kiêu quốc ai nấy đều cao lớn dũng mãnh thế này sao?

 

Thấy ánh mắt của nàng thỉnh thoảng lại dừng trên người Đại hoàng t.ử Kiêu quốc, Dung Diễm cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

"Hắn ta có đẹp bằng ta không?"

 

Vân Ly buột miệng đáp: "Luận dung mạo, đương nhiên là không bằng, nhưng luận thân hình... thì chưa chắc đâu nha."

 

"Chàng nhìn những khối cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn kìa, thường những người như vậy, hứng thú về phương diện kia cũng sẽ rất dồi dào, sức chịu đựng dai dẳng không ngừng."

 

"Tiêu Nghê Thường yếu ớt mỏng manh như vậy, rơi vào tay một kẻ như thế, cũng không biết có thể trụ được mấy đêm?"

 

Chậc chậc, Tiêu Nghê Thường sau này chắc là sẽ được "tính phúc" ngập tràn rồi đây.

 

Nàng nhìn đến mải mê, hoàn toàn không phát hiện ra mình vừa thốt ra những lời lẽ hổ lang gì.

 

Càng không để ý đến gã đàn ông bên cạnh, khuôn mặt tuấn mỹ như trích tiên ấy đã đen lại như đáy nồi.

 

Dám công khai khen ngợi đàn ông khác ngay trước mặt hắn, coi hắn đã c.h.ế.t rồi sao?

 

Cái thứ quái vật ngũ đại tam thô đó thì có gì đẹp đẽ chứ?

 

Còn cái gì mà sức chịu đựng dai dẳng không ngừng, đó là lời mà một nữ nhân có thể thốt ra khỏi miệng sao?

 

"Thích ngắm thân thể đàn ông đến vậy, đêm nay trở về Cô sẽ cho nàng nhìn cho thỏa, xem thử trong tay Cô, nàng có thể trụ được qua một đêm hay không."

 

Một giọng nói lạnh ngắt âm u bất thình lình vang lên bên tai, vừa quay đầu lại, nàng đã đ.â.m sầm vào ánh mắt ghen tuông ngùn ngụt của nam nhân.

 

Vân Ly tức khắc toát mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

 

Đến khi tiêu hóa được ý tứ trong lời nói của hắn, khuôn mặt nàng lập tức đỏ bừng lan tận mang tai.