Nàng ta vẫn chưa ý thức được mình lộ sơ hở ở đâu, tiếp tục giả bộ vô tội: "Dung ca ca, chàng sao vậy? Muội là Vân nhi của chàng mà!"
"Tiêu, Nghê, Thường, không ngờ cô lại vô sỉ đến mức này, cút cho ta!"
Nghe hắn gọi ra tên của mình, Tiêu Nghê Thường mới hiểu được mình đã bại lộ, lập tức gấp gáp tức giận.
Người kia rõ ràng đã nói, tình hoa có thể khiến con người mê muội thần trí, sinh ra ảo giác, coi người trước mặt thành người mình yêu nhất trong lòng.
Vừa nãy hắn rõ ràng đã đắm chìm trong đó, tại sao lại có thể đột nhiên bừng tỉnh?
Nếu đã bị nhận ra, nàng ta cũng dứt khoát làm liều.
"Dung ca ca, bây giờ huynh nhất định rất khó chịu đúng không?"
"Chỉ có ở cùng với muội mới có thể giải thoát, bằng không thân thể huynh sẽ chống đỡ không nổi đâu!"
"Cho dù huynh coi muội là thế thân của Vân tỷ tỷ cũng không sao, chỉ cần có thể cứu huynh, muội không màng danh tiết."
Nàng ta nhẫn tâm, một lần nữa xông tới, gắt gao ôm c.h.ặ.t lấy thân thể nam nhân.
Lúc này, Dung Diễm một mặt phải đối kháng với ngọn lửa tình độc cơ hồ muốn nhấn chìm mình, lại thêm một người phụ nữ không biết sống c.h.ế.t bám riết lấy hắn!
Hắn rốt cuộc nhịn không nổi nữa, rút kiếm kề lên cổ nàng ta.
"Ta cho cô một cơ hội cuối cùng, hoặc là cút, hoặc là c.h.ế.t!"
Tiêu Nghê Thường bị ánh mắt của hắn làm cho sợ hãi đến cực điểm.
Nhưng nghĩ lại, vất vả lắm nàng ta mới bày ra được đại cục này, suýt chút nữa mất cả mạng mới đi đến bước này.
Nếu lúc này từ bỏ, chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ?
Trúng độc tình hoa, nếu không giao hoan cùng nam nhân, cuối cùng chắc chắn sẽ bạo tẩu mà c.h.ế.t.
Nàng ta không tin, đứng trước sinh t.ử, hắn vẫn có thể kiên trì tới cùng!
Nàng ta biết, nữ nhân kia nhất định đã đi gọi viện binh.
Bọn họ đã lãng phí quá nhiều thời gian ở đây, nếu thực sự chờ viện binh đến, tất cả sẽ đổ sông đổ biển.
Nàng ta nhất định phải trước khi bọn họ chạy đến, đưa mọi chuyện vào chính đề.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Để Vân Ly tận mắt chứng kiến Dung ca ca mây mưa triền miên cùng nàng ta như thế nào, ân ái không rời, sau đó tâm như tro tàn!
Nghĩ đến đây, nàng ta cực lực che giấu nỗi sợ hãi trong lòng, nắm lấy cánh tay hắn: "Dung ca ca, muội thực sự muốn cứu huynh! Huynh yên tâm, muội tuyệt đối sẽ không xen vào tình cảm của huynh và Vân tỷ tỷ, sau đêm nay, cứ coi như không có chuyện gì xảy ra, chỉ mong huynh đừng tự hành hạ bản thân như vậy nữa!"
Sự thèm khát của nam nhân, bị cơn giận dữ thôi thúc, tựa như hóa thành một trận bão táp rướm m.á.u.
Hắn không thể nào chịu đựng được nữa, dùng sức đẩy văng nữ nhân giống như miếng cao da ch.ó dính lấy mình kia.
Tiêu Nghê Thường rốt cuộc đã biết sợ.
"Dung ca ca, huynh không phải thực sự muốn g.i.ế.c muội đó chứ?"
"Nếu muội c.h.ế.t, huynh trúng tình độc cũng không thoát khỏi số phận, chỉ có thể c.h.ế.t ở đây!"
"Nếu Vân tỷ tỷ biết huynh xảy ra chuyện, nhất định sẽ rất đau lòng, huynh cho dù là vì nghĩ cho tỷ ấy, cũng không thể hành động theo cảm tính được!"
Nhớ tới Vân Ly, Dung Diễm lại một lần nữa kéo về được một tia thần trí từ trong ngọn lửa địa ngục vô biên.
Đột nhiên gầm nhẹ một tiếng, giơ thanh kiếm trong tay lên.
Tiêu Nghê Thường sợ hãi nhắm c.h.ặ.t hai mắt lại, tưởng rằng mình chắc chắn phải c.h.ế.t.
Cơn đau tưởng tượng không hề giáng xuống, khi nàng ta mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một màu đỏ tươi ch.ói mắt.
Hắn vậy mà lại đ.â.m thủng cánh tay chính mình, m.á.u tươi lập tức tuôn ra.
Sau đó xoay người nhảy xuống đầm nước sâu cách đó không xa.
Sự lạnh lẽo thấu xương, lập tức làm dịu đi không ít cơn nóng bức.
Nhưng tình độc trong cơ thể, lại không dễ dàng thuyên giảm như vậy, sau một thoáng tỉnh táo ngắn ngủi, lại tựa như cơn sóng dữ ập tới, cơ hồ dìm ngập hắn.
Mỗi khi sắp không kiên trì nổi, hắn lại rạch thêm một vết thương lên người mình.
Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Tiêu Nghê Thường chấn động vô cùng.
Kinh ngạc, phẫn nộ, không cam tâm, và cả sự rung động sâu sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rõ ràng bốn năm trước, hắn trúng mị d.ư.ợ.c, cuối cùng vẫn không chống lại được d.ụ.c vọng giày vò, phát sinh quan hệ với Lạc Vân Ly.
Tại sao lần này, hắn thà chịu đựng nỗi dằn vặt thống khổ gấp mấy lần trước kia, để bản thân mình đầy thương tích, thậm chí không màng đến mạng sống cũng phải kiên trì tiếp?
Rốt cuộc sức mạnh gì, có thể khiến hắn sinh ra ý chí lớn đến vậy?
Vì nữ nhân kia?
Tiêu Nghê Thường chợt cảm thấy, bản thân mình đã sống thành một trò cười.
Phí tận tâm cơ, không từ thủ đoạn, cuối cùng chỉ để chứng minh tình cảm bền c.h.ặ.t như vàng của bọn họ sao?
Ha ha ha ha ha, thật sự quá nực cười!
Sự phẫn nộ đến tột đỉnh, khiến đáy mắt nàng ta cũng hiện lên vài phần điên cuồng.
Nếu hắn thà c.h.ế.t, cũng phải giữ mình cho nữ nhân đó.
Vậy thì đi c.h.ế.t đi!
Thứ nàng ta không chiếm được, cũng tuyệt đối không để người khác cướp lấy!
Lúc này, Vân Ly và nhóm người Tiêu Mộ Bạch rốt cuộc cũng đến địa điểm đã đ.á.n.h dấu.
"Chính là chỗ này!"
Tiêu Mộ Bạch lập tức phái người đi thăm dò.
Trước khi tiến vào bụi gai, Vân Ly nhắc nhở: "Nơi này thực sự quá quỷ dị, mọi người tốt nhất nên dùng v.ũ k.h.í dò đường trước, ngàn vạn lần phải cẩn thận!"
Một nhóm mười mấy người, lùng sục cả khu vực này một vòng, vẫn không phát hiện ra bất kỳ chỗ kỳ lạ nào.
Tiêu Mộ Bạch nhịn không được lên tiếng hỏi: "Cô có chắc bọn họ mất tích ở đây không?"
"Là ta tận mắt nhìn thấy!"
Thật sự quá mức khó tin, hai người sống sờ sờ sao có thể bỗng dưng biến mất?
Nếu không phải hiện tượng tâm linh dị thường, thì chính là nơi này cất giấu cơ quan mật đạo nào đó.
Trừ phi tìm ra vị trí cơ quan, bằng không căn bản không thể nào đi vào.
Nhìn bụi gai mọc trên mặt đất, trong đầu hắn lóe lên một linh quang, nói: "Người đâu, c.h.ặ.t hết đám gai này đi."
Vân Ly đối với chuyện này rất đỗi khó hiểu.
Chặt đi làm gì? Chẳng lẽ dưới bụi gai còn có thể giấu người sao?
Đối diện với nghi vấn của nàng, Tiêu Mộ Bạch giải thích: "Ta có một người bạn, am hiểu kỳ môn bát quái và bí thuật độn giáp, đặc biệt giỏi về bày binh bố trận, hắn từng nói với ta, nếu có một ngày phải đối mặt với cục diện sinh t.ử tồn vong, không tìm được cách phá giải, chi bằng lật đổ tất cả, tìm đường sống trong cõi c.h.ế.t."
"Trùng hợp vậy sao? Ta cũng có một người bạn am hiểu trận pháp, nếu hắn ở đây, cục diện trước mắt chắc chắn không tốn chút công sức nào cũng có thể giải quyết được."
Nhưng hiện tại, bọn họ chỉ có thể dựa vào bản thân dốc sức thử một lần.
Nói ra cũng kỳ lạ, sau khi phá hủy toàn bộ bụi gai, cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên biến đổi.
Một ngọn thác nước hiện ra trước mắt mọi người.
Bọt b.ắ.n như suối bạc, nước chảy xiết lao xuống.
Trong đầm nước phía dưới, nàng vậy mà nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
"Dung Diễm!" Nàng lập tức kích động hô to.
Lúc này, nam nhân đã bị chất độc tình hoa hành hạ đến mức gần như sụp đổ.
Nhưng lý trí duy nhất của hắn, chính là dùng thanh kiếm tự đ.â.m xuống hết nhát này đến nhát khác, dùng sự đau đớn để chống lại cỗ d.ụ.c hỏa muốn thiêu đốt cơ thể này.
Vân Ly thấy hắn không có phản ứng, đành phải nhảy từ trên cao xuống, rơi xuống bên cạnh hắn.
Nhìn thấy dáng vẻ của nam nhân lúc này, nàng không khỏi ngẩn người kinh ngạc.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn chút huyết sắc, thân thể lại nóng hầm hập đến đáng sợ.
Còn cả từng đạo thương tích kia nữa, bị ngâm trong nước lạnh đến mức trắng bệch, không biết rốt cuộc đã chảy bao nhiêu m.á.u.
Giây phút này, trái tim nàng như bị thứ gì đó hung hăng đ.â.m một nhát, nghẹn ngào đau đớn vô cùng.
Trong lòng chợt dâng lên một luồng hoảng hốt mãnh liệt, giọng nói cũng mang theo vài phần run rẩy: "Dung Diễm, chàng làm sao vậy, mau tỉnh lại!"