Tiêu Nghê Thường vừa bước vào đã lập tức nhận ra bầu không khí đông cứng, lạnh nhạt giữa hai người.
Xem ra, tình cảm của họ cũng chẳng mặn nồng thắm thiết như trong tưởng tượng!
Vậy thì mình chắc chắn vẫn còn cơ hội!
Sự ấm ức trong lòng nàng ta lập tức tan biến đi quá nửa, bước tới hành lễ.
"Hôm nay Thường nhi tới đây, một là để tạ tội, hai là để nói lời cảm tạ."
"Hôm đó Thường nhi không hiểu chuyện, làm ra hành động khiến tỷ tỷ khó xử, Thường nhi xin được tạ tội ở đây!"
"Tỷ tỷ có tấm lòng Bồ Tát, ra tay tương cứu, Thường nhi mới không bị mất mạng tại chỗ, tỷ tỷ chính là ân nhân cứu mạng của Thường nhi!"
Trên khuôn mặt Vân Ly tuy treo nụ cười, nhưng ý cười lại chẳng lan tới tận đáy mắt.
Đúng là chồn chúc tết gà, chẳng có ý tốt đẹp gì!
Cái miệng nhỏ nhắn này ngọt xớt, nếu không phải đã từng lĩnh giáo thủ đoạn của nàng ta, sợ là người ta đã mủi lòng mềm lòng thật rồi.
"Tiếng tỷ tỷ này của Công chúa, ta thực sự gánh không nổi đâu! Trừ phi có một ngày muội thực sự được gả cho Thái t.ử thì hẵng hay, bằng không ta không dám nhận!"
Hốc mắt Tiêu Nghê Thường lập tức đỏ hoe, c.ắ.n môi nói: "Tỷ tỷ nói vậy, tức là vẫn chưa chịu tha thứ cho ta sao?"
Vân Ly thầm "chậc chậc" hai tiếng trong bụng, bắt đầu rồi, lại bắt đầu rồi đây!
Cái dáng vẻ nũng nịu, chực khóc làm người ta thấy mà thương này, thử hỏi có gã đàn ông nào trốn thoát được?
"Công chúa chỉ là dũng cảm theo đuổi chân ái, có lỗi lầm gì đâu? Đâu cần đến lượt ta phải tha thứ?"
Tiêu Nghê Thường biết thừa ả đang giễu cợt mình, trong lòng tức giận vô cùng.
Dù sao thì lời xin lỗi cũng đã nói rồi, có chấp nhận hay không là chuyện của ả, tính ra nàng ta không hề làm trái thánh chỉ của Phụ hoàng.
Hôm nay tới đây, nàng ta còn mang một mục đích quan trọng hơn.
"Dung ca ca, muội có thể nói chuyện riêng với huynh một lát được không?"
Sắc mặt Dung Diễm dửng dưng, giọng điệu xa cách lạnh nhạt đến cực điểm: "Cô và Công chúa tuy từng gặp gỡ vài lần, nhưng chẳng hề thân thiết, không có việc gì phải nói riêng cả! Hôm nay nếu nàng đến để xin lỗi thê t.ử của Cô, thì Cô xin phép không bồi tiếp!"
Thấy hắn định cất bước rời đi, Tiêu Nghê Thường trong lúc luống cuống vội vã đuổi theo.
"Dung ca ca, có phải huynh vẫn còn trách muội chuyện bốn năm trước không, lúc ở chùa Hồng Diệp, muội..."
Nghe thấy ba chữ "chùa Hồng Diệp", trong lòng Vân Ly giật thót một cái.
Năm xưa nguyên chủ chính là xảy ra chuyện ở nơi đó, vậy nên khi nghe thấy ba chữ này, nàng trở nên cực kỳ nhạy cảm, "Chùa Hồng Diệp làm sao?"
Dung Diễm có chút ngạc nhiên, thường ngày nàng lúc nào cũng tỏ thái độ dửng dưng thờ ơ với mọi chuyện của hắn, sao nay lại đột nhiên tò mò vậy?
Chuyện năm đó, là nỗi nhục nhã, cũng là sự ân hận cả đời của hắn.
Hắn không muốn để bất kỳ ai biết được!
"Đi theo ta!" Hắn hung hăng trừng mắt lườm Tiêu Nghê Thường một cái, ra hiệu bảo nàng ta đi theo mình.
Nhìn hai người khuất dần, trái tim Vân Ly cứ như sóng biển chập chùng, nhấp nhô không yên.
Tại sao vừa nhắc đến chùa Hồng Diệp, hắn lại có phản ứng mạnh mẽ đến vậy?
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Đây là lần đầu tiên nàng thấy hắn mất khống chế như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xem ra giữa hắn và Tiêu Nghê Thường, rất có khả năng tồn tại một bí mật không thể cho ai biết.
Phía sau hòn non bộ.
Thấy bốn bề vắng vẻ, Dung Diễm rốt cuộc cũng lạnh lùng lên tiếng: "Chuyện năm xưa tốt nhất cô nên để nó thối rữa trong bụng đi, nếu không Cô tuyệt đối sẽ không buông tha cho cô!"
Tiêu Nghê Thường nghẹn ngào khóc nức nở, hốc mắt đỏ hoe: "Dung ca ca, muội chỉ muốn xin lỗi huynh thôi, năm đó là muội sai, không nên hạ t.h.u.ố.c vào trà của huynh, nhưng ngoài cách đó ra, muội thực sự không biết làm thế nào để được ở lại bên cạnh huynh."
Nhưng nàng ta đâu ngờ, ngay cả khi d.ư.ợ.c tính phát tác, hắn bị hành hạ đến mức đau đớn sống không bằng c.h.ế.t, vẫn nhất quyết không chịu chạm vào nàng ta lấy một phần lông tóc.
Hắn chán ghét nàng ta đến mức đó sao?
"Câm miệng, đừng nói nữa!" Nam nhân siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh trên mu bàn tay nổi hằn lên, toàn thân tỏa ra lệ khí đáng sợ.
Thấy bộ dạng này của hắn, Tiêu Nghê Thường có chút hoảng sợ, đành phải chuyển hướng câu chuyện.
"Chuyện của huynh và Đại tiểu thư Lạc gia, muội chưa từng hé răng nửa lời với bất kỳ ai. Ngay cả Tứ hoàng huynh nhiều lần thăm dò, muội cũng không hề để lộ mảy may. Vì huynh, muội vẫn luôn khư khư giữ kín bí mật này."
"Cô tưởng nói như vậy, thì có thể gột rửa sạch sẽ tội nghiệt của mình sao?" Trong đôi mắt nam nhân giăng đầy tia m.á.u, hận không thể xé xác nữ nhân trước mặt ra làm muôn mảnh.
Nàng ta không chỉ lừa gạt Tiêu Yến Đình, mà còn lừa gạt cả hắn!
Lúc đó d.ụ.c hỏa trong cơ thể hắn đã bốc lên đến đỉnh điểm, để giữ lấy lý trí, hắn đã tự đ.á.n.h mình mấy chưởng, dẫu thổ huyết cũng không sao xua tan được hơi nóng hừng hực như lửa thiêu đó.
Ngay đúng lúc ấy, hắn đột nhiên nhìn thấy một dáng hình thanh tú mảnh mai bước vào một gian thiền phòng cách đó không xa.
Dưới sự sai khiến của d.ụ.c niệm, hắn đã hoàn toàn mất kiểm soát, như ma xui quỷ khiến mà bước theo vào trong.
Hắn nhớ, nàng đã liên tục khóc lóc cầu xin hắn buông tha, nhưng hắn căn bản không thể dừng lại được, chỉ muốn hung hăng chiếm đoạt lấy cơ thể ngọt ngào quyến rũ dưới thân.
Cho đến khi nàng mệt mỏi ngất lịm đi, còn hắn cũng bất tỉnh nhân sự.
Lúc tỉnh lại, hắn đã thấy mình nằm ngoài cửa chùa, Tiêu Nghê Thường đang túc trực bên cạnh.
Hắn hỏi nàng ta, nữ nhân đó là ai?
Đã tước đoạt đi sự trong sạch của người ta, thì bắt buộc phải chịu trách nhiệm.
Tiêu Nghê Thường lại nói dối rằng lúc nàng ta đến, trong thiền phòng chỉ có một mình hắn.
Lúc đó dù có hoài nghi, hắn cũng đành lực bất tòng tâm. Nước Yến xảy ra biến cố lớn, việc hồi hương vô cùng cấp bách, hắn đành để Truy Vân và Trục Nguyệt ở lại âm thầm điều tra.
Quá trình điều tra này kéo dài suốt mấy tháng ròng rã.
Tuy bọn họ đã nghi ngờ Lạc Vân Ly, nhưng lúc đó nàng đã trở thành An Vương phi, t.h.a.i nhi trong bụng cũng không thể xác định được có phải là cốt nhục của hắn hay không.
Mãi cho đến ngày đó, họ mới điều tra ra được âm mưu đê tiện của Tiêu Yến Đình, biết được những tủi nhục mà Lạc Vân Ly đã phải gánh chịu.
Đến khi tìm được nàng, thì mọi chuyện đều đã quá muộn!
Trên bãi tha ma, nàng đã bị hành hạ đến c.h.ế.t, chỉ để lại một đứa trẻ vừa mới lọt lòng.
Dung Diễm nhìn chằm chằm nữ nhân trước mặt, toàn thân tỏa ra luồng hàn khí tựa sông băng vùng cực địa, ánh mắt sắc lạnh khiến người ta rợn tóc gáy.
"Cô không chỉ lừa gạt ta, mà còn nợ ta một mạng người! Món nợ này cả đời cô cũng không trả nổi!"
Sau hòn non bộ, Vân Ly nín thở, rón rén từng bước leo lên trên.
Nàng tự nhủ với lòng mình không phải là kẻ thích hóng hớt.
Chỉ là chuyện này liên quan đến chùa Hồng Diệp, rất có thể dính dáng đến nỗi nhục nhã của nguyên chủ bốn năm trước, nàng mới muốn lén lút vểnh tai nghe trộm một chút thôi.
Vừa mới trèo lên tới đỉnh, liền nhìn thấy Tiêu Nghê Thường đang khóc lóc lê hoa đái vũ (như hoa lê dính hạt mưa).