Khoảnh khắc này, ba người đang giằng co đều sững sờ.
Tiêu Nghê Thường trợn tròn đôi mắt hạnh, Nạp Lan Cảnh vô cùng khiếp sợ, còn Vân Ly thì như bị phong ấn tại chỗ.
Nàng thậm chí không dám quay đầu lại, cũng không có dũng khí để quay đầu.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu. Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì. Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️. Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Tim đập rất nhanh, gần như muốn vọt ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.
Chỉ sợ vừa xoay người lại, hóa ra tất cả chỉ là một giấc mộng.
Nhát kiếm đó do chính tay nàng đ.â.m tới, đ.â.m trúng tim, tuyệt đối không có cơ hội sống sót.
"Ngươi... vậy mà chưa c.h.ế.t, sao có thể như vậy?" Nạp Lan Cảnh mất khống chế hét lớn.
"Không làm thế, sao có thể khiến ngươi chủ động hiện thân?"
Nam nhân bước tới, thong thả lấy từ trước n.g.ự.c ra một vật ném xuống đất.
"Hộ tâm kính! Ngươi lại gian xảo đến mức này!"
"Hai năm trước, chẳng phải ngươi cũng dùng thứ này để qua mặt mọi người sao, ta chẳng qua chỉ gậy ông đập lưng ông mà thôi."
Nạp Lan Cảnh không ngờ hắn có thể biết được mọi chuyện trong thời gian ngắn như vậy, tức giận nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Hai năm trước, y đã thua hắn!
Hai năm sau, vào lúc y ngỡ mình đã nắm chắc phần thắng, hắn lại vẫn có thể lật ngược tình thế vào thời khắc mấu chốt.
"Ngươi bắt đầu nghi ngờ ta từ khi nào?"
"Chắc là... từ bãi săn Mộc Lan!"
"Không thể nào! Trong toàn bộ kế hoạch ta đều không đích thân xuất hiện, càng không để lộ một chút sơ hở nào."
Dung Diễm nhìn y, ánh mắt mang theo tia khinh miệt.
"Ngươi quá tự tin vào bản thân. Trên đời này người hiểu thuật kỳ môn độn giáp tuy không ít, nhưng bố cục cao minh như thế, đòi hỏi người tâm tư cực kỳ kín đáo mới có thể làm được, quan trọng nhất, còn phải hiểu rõ chúng ta."
"Nhưng lúc đó ta cũng chỉ mới nghi ngờ mà thôi, là tự ngươi không nhẫn nại được, lập tức triển khai bước kế tiếp, dấu vết để lộ ra càng lúc càng nhiều. Điều thực sự khiến ta xác định thân phận của ngươi, chính là đêm đó, trên người Ly nhi có hương thơm của trà Long Tỉnh trước tiết Thanh minh và Tùng Duyên Hương."
"Nhớ năm xưa mỗi lần chúng ta đ.á.n.h cờ, ngươi thích uống nhất là Long Tỉnh trước tiết Thanh minh, trong lư hương đốt gỗ tùng và bạch đàn, ngoài ngươi ra, trên đời này không còn người thứ hai."
Một người che giấu kỹ đến đâu, có vài thói quen vẫn rất khó thay đổi.
Thường thì những chi tiết nhỏ bé dễ bị bỏ qua ấy, lại trở thành manh mối bại lộ.
Nạp Lan Cảnh tự cho rằng bản thân tính toán tỉ mỉ, không ngờ so với hắn, y vẫn kém hơn một bậc.
Cuối cùng, y chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc mặt nạ trên mặt xuống...
Ngũ quan tuấn mỹ như được điêu khắc, tựa ngọc thạch được mài giũa tinh xảo, đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm, phảng phất như đầm nước tối tăm vô tận.
Thanh u ngạo nghễ, cao quý ưu nhã, tựa như vầng trăng trên chín tầng trời.
Quan trọng nhất là, mặt mày của y vậy mà lại có mấy phần giống với Dung Diễm.
Lúc này, Vân Ly rốt cuộc cũng hiểu tại sao y phải đeo mặt nạ che giấu thân phận.
Bởi vì trong mắt người đời, y đích thực là một kẻ đã c.h.ế.t!
Thảo nào, y lại có tín vật của hoàng thất nước Yến, vì y quả thật chính là người của hoàng thất!
Nạp Lan Cảnh đầy không cam lòng nhìn nam nhân trước mặt: "Ngươi đã biết mọi chuyện là do ta làm, tại sao không vạch trần sớm hơn, mà còn chủ động bước vào bẫy ta đã giăng sẵn?"
"Không vào hang cọp, sao bắt được cọp con? Chỉ khi để ngươi tưởng rằng mình đã nắm chắc phần thắng, ngươi mới buông lỏng cảnh giác hoàn toàn."
Đột nhiên, trên mặt nam nhân hiện lên một nụ cười khổ: "Ta tính toán được tất cả, lại không ngờ ngươi vẫn có cách truyền tin tức đến chỗ Vân nhi, càng không ngờ..."
Những lời tiếp theo, hắn không đành lòng nói tiếp, nhưng Vân Ly đã hiểu được ý hắn.
Muốn giải thích chút gì đó, nhưng lại cảm thấy mọi lời giải thích đều vô lực.
Cho dù không có chuyện này, từ khi biết được sự thật đó, giữa họ đã có thêm một bức tường vô hình ngăn cách, mãi mãi không thể quay lại như xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nạp Lan Cảnh không khỏi cười lạnh: "Cho dù có bản lĩnh ép ta hiện thân thì đã sao, chẳng lẽ ngươi thực sự nghĩ ta sẽ giống như hai năm trước, không có sức đ.á.n.h trả?"
"Lúc trước ta vô ý g.i.ế.c ngươi, chỉ phế đi đôi chân của ngươi, để ngươi không thể làm mưa làm gió nữa. Không ngờ ngươi vẫn không biết hối cải, lại càng hung hăng càn quấy hơn, hôm nay ta sẽ không nương tay nữa!"
Vân Ly có chút chấn động.
Nói vậy, quả thực là hắn ra tay sao?
Giữa họ, rốt cuộc có mối thâm thù đại hận gì?
"Ngươi tự tin mình đã thắng như vậy sao?"
Đáy mắt Nạp Lan Cảnh lóe lên một nụ cười cổ quái, ngay giây tiếp theo, y vậy mà lại lướt người lao về phía Tiêu Nghê Thường.
Cây sáo ngọc trắng bình thường treo bên hông không rời nửa bước, lúc này lại trở thành hung khí nguy hiểm nhất.
"Đừng!"
Nhận ra y muốn làm gì, Vân Ly lập tức lên tiếng ngăn cản, nhưng đáng tiếc đã muộn.
Nàng chỉ kịp đỡ lấy cơ thể Tiêu Nghê Thường ngã xuống, m.á.u tươi tuôn trào...
Động mạch chủ ở cổ đã bị cắt đứt, vô phương cứu chữa.
Tiêu Nghê Thường biết mình sắp c.h.ế.t, nhưng vẫn dùng ánh mắt lưu luyến nhìn nam nhân cách đó không xa, vươn bàn tay đầy m.á.u, tựa như muốn níu lấy chút gì đó.
Giờ phút này, Vân Ly làm sao cũng không thể hận nàng ta được nữa.
Mặc dù Tiêu Nghê Thường nối giáo cho giặc, làm không ít chuyện xấu, nhưng thứ nàng ta khổ sở theo đuổi cũng chỉ là một đoạn tình cảm.
Vì thế, nàng ta đã đ.á.n.h đổi tất cả, cuối cùng ngay cả tính mạng cũng không giữ nổi.
Dưới ánh mắt cầu xin của Vân Ly, nam nhân rốt cuộc cũng bước tới.
Máu tươi không ngừng trào ra từ khóe miệng và cổ, giọng nói của nàng ta cũng vô cùng yếu ớt: "Dung ca ca, muội... muội biết... bản thân đã làm rất nhiều chuyện sai trái, hối hận... cũng không kịp nữa rồi. Nếu... có kiếp sau, huynh có thể... cho muội một cơ hội chuộc tội, để muội..."
Tiêu Nghê Thường dùng chút sức lực cuối cùng đưa tay muốn níu lấy vạt áo hắn, nhưng lại bị nam nhân nhíu mày lùi lại một bước.
"Nếu có kiếp sau, hãy đi tìm một người thực sự yêu nàng, đừng gặp lại ta nữa!"
Trên gương mặt tái nhợt của Tiêu Nghê Thường hiện lên nụ cười khổ.
Quả nhiên... hắn ngay cả lừa nàng ta một chút cũng không muốn!
Xưa nay, đều là nàng ta tự mình đa tình!
Nàng ta rõ ràng đã biết trước tất cả, nhưng lại không thể thuyết phục bản thân buông bỏ chấp niệm, cuối cùng nhận lấy kết cục như vậy.
Tiêu Nghê Thường trong muôn vàn tiếc nuối và không cam lòng, từ từ nhắm mắt lại.
Tâm trạng Vân Ly vô cùng nặng nề, sự tức giận sục sôi khiến nàng trừng mắt nhìn nam nhân cách đó không xa: "Ngươi điên rồi sao, lại dám g.i.ế.c hại công chúa Đại Lương!"
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, nàng thật không dám tin, con người vốn nho nhã ôn hòa ngày thường lại là một ác ma g.i.ế.c người không chớp mắt.
Khóe miệng nam nhân nhếch lên nụ cười mỉa mai: "Nàng ta hại nàng nhiều lần như vậy, nàng thế mà cũng mềm lòng sao? Hơn nữa... ai có thể chứng minh nàng ta là do ta g.i.ế.c?"
Vừa dứt lời, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập.
Lòng Vân Ly chùng xuống, có người tới!
Nếu bị bọn họ bắt gặp Tiêu Nghê Thường c.h.ế.t ở đây, nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn!
Giờ phút này nàng mới hiểu, y là muốn đổ tội danh sát hại công chúa Đại Lương lên đầu bọn họ!
Trước khi đi, y để lại một câu cuối cùng: "Dung Diễm, giữa chúng ta trước sau gì cũng có một trận chiến, nhưng không phải bây giờ, hy vọng ngươi còn có cơ hội sống đến lúc đó!"