Phượng Lai

Chương 104: Mở quan tài khám nghiệm tử thi



 

Vân Ly vừa thưởng thức trà bánh, vừa nghe Truy Vân "tường thuật trực tiếp" tại hiện trường.

 

Khi nghe đến đoạn trứng gà thối, đột nhiên nàng cảm thấy miếng bánh trong tay không còn thơm nữa.

 

Lúc này, người bên ngoài vào bẩm báo: "Thái t.ử phi nương nương, Hoàng thượng mời người đến An Vương phủ một chuyến!"

 

Nhanh như vậy đã đến lượt nàng ra sân rồi sao?

 

Thanh Ngọc và Thanh Dao lập tức giơ tay: "Nương nương, chúng nô tỳ cũng muốn đi!"

 

Đến tận nơi hóng chuyện dĩ nhiên là thú vị hơn nhiều so với việc nghe kể lại từ xa rồi!

 

Lúc này trước cổng An Vương phủ, quần chúng đang vô cùng kích động, lửa giận khó bình.

 

Nhưng khi Vân Ly xuất hiện, mọi người lại không hẹn mà cùng im bặt, ánh mắt lộ ra một tia sợ hãi.

 

Rõ ràng là họ thực sự coi nàng như lệ quỷ mà đối đãi.

 

Ánh mắt đầu tiên của Vân Ly chạm đến chính là Tiêu Yến Đình đang quỳ trên mặt đất cách đó không xa, suýt chút nữa nàng không nhịn được mà phì cười.

 

Trước khi đến đã nghe Truy Vân kể lại, trong lòng cũng đã chuẩn bị tâm lý.

 

Thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy, nàng vẫn không khỏi há hốc mồm.

 

Bộ dạng này e là vừa được vớt từ dưới hầm phân lên đấy chứ?

 

"Thái t.ử phi chắc hẳn đã nghe chuyện lời đồn có ma dạo gần đây trong kinh thành rồi chứ?"

 

"Cũng có nghe qua đôi chút."

 

"Chuyện này ít nhiều cũng có liên quan đến nàng, không bằng hôm nay trước mặt bá tánh, chúng ta cùng nhau làm rõ đi!"

 

Nói cho cùng, tất cả chuyện này cũng bắt nguồn từ việc dung nhan thật sự của Vân Ly bị "bại lộ".

 

Vậy thì, nên giải quyết từ tận gốc rễ.

 

Lúc này mọi người đều đang dò xét Vân Ly, ánh mắt có hoảng sợ, cũng có tò mò.

 

Người ta vẫn đồn rằng ma quỷ thì không có bóng, cũng không dám xuất hiện vào ban ngày.

 

Bây giờ đang là giữa trưa, lúc mặt trời gay gắt nhất, ánh nắng chiếu rọi lên người nàng lại không có nửa điểm bất thường.

 

Một phụ nữ lấy hết can đảm đi tới, sờ thử vào tay nàng một cái, lập tức kinh hô: "Có hơi ấm! Ta nghe nói bị lệ quỷ nhập, cơ thể nhất định sẽ vô cùng lạnh lẽo, Thái t.ử phi là người sống!"

 

Đối với thân phận của Vân Ly, không còn ai dám nghi ngờ nữa.

 

"Dung mạo của Thái t.ử phi và Tiên Vương phi quả thực có chút giống nhau, nên mới nảy sinh một số hiểu lầm!"

 

"Chuyện quỷ thần vốn dĩ đã hoang đường, rất có thể là có kẻ lợi dụng chuyện này để giả thần giả quỷ, cố ý gây ra bạo loạn!"

 

"Trẫm nhất định sẽ tra rõ chuyện này, lôi kẻ đứng sau trong bóng tối ra, cho mọi người một lời giải thích!"

 

Hoàng thượng phủ nhận chuyện có ma, cũng đồng nghĩa với việc nói những lời đồn đại kia đều là vô căn cứ, đồng thời trực tiếp giúp An Vương chứng minh sự trong sạch.

 

Cộng thêm việc hai nhân chứng liên quan đều đã c.h.ế.t, càng là c.h.ế.t không đối chứng.

 

Tiêu Yến Đình vừa định thở phào nhẹ nhõm, thì một giọng nói lại cất lên đúng lúc: "An Vương hôm nay phải chịu nỗi oan ức lớn như vậy, Hoàng thượng nhất định phải tra rõ sự thật, trả lại sự trong sạch cho ngài ấy mới được."

 

"Vậy nàng cho rằng, nên làm như thế nào?"

 

"Mở quan tài khám nghiệm t.ử thi! Hiện nay bá tánh Thịnh Kinh lòng người bàng hoàng, nghi ngờ ta bị oan hồn Tiên Vương phi nhập vào, lại nghi ngờ An Vương chính là hung thủ ép c.h.ế.t thê t.ử, gây tổn hại nghiêm trọng đến thanh danh và sự trong sạch của chúng ta. Chỉ có để họ tận mắt nhìn thấy Tiên Vương phi vẫn đang yên giấc ngàn thu trong quan tài, mới có thể rửa sạch hiềm nghi của chúng ta."

 

Tất cả mọi người đều cho rằng đây là một cách hay.

 

Chỉ có Tiêu Yến Đình là giật mình thon thót, nơi đáy mắt xẹt qua một tia hoảng sợ.

 

Hắn biết ngay mà, nữ nhân này làm sao có thể nói đỡ cho hắn!

 

Không ngờ nàng ta lại tàn nhẫn đến vậy, ngay cả chiêu này cũng nghĩ ra được, hắn lập tức lớn tiếng ngăn cản.

 

"Không được!"

 

"Tại sao? Lẽ nào An Vương không muốn làm rõ cho bản thân, mà muốn tiếp tục làm kẻ bạc tình ép c.h.ế.t thê t.ử trong miệng mọi người?"

 

"Người c.h.ế.t là lớn nhất, một khi mở quan tài, chính là khiến nàng ấy hồn phách không yên, dưới suối vàng không được an nghỉ! Bổn vương tuyệt đối không cho phép các người kinh động đến Ly nhi!" Tiêu Yến Đình lấy danh nghĩa lo nghĩ cho Lạc Vân Ly, lòng bàn tay đã bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

 

Vân Ly sớm đã đoán được hắn sẽ nói như vậy, lạnh lùng nhếch môi: "Nghe nói Tiên Vương phi và An Vương phu thê tình thâm, nếu nàng ấy còn sống, tự nhiên cũng không hy vọng An Vương bị người ta vu oan, mang danh tiếng xấu đâu!"

 

Bá tánh xung quanh cũng bắt đầu hùa theo.

 

"An Vương không phải là sợ âm mưu bại lộ, nên không dám đấy chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Sao lại trùng hợp đến mức cả hai nhân chứng đều c.h.ế.t như vậy? Đây rõ ràng là g.i.ế.c người diệt khẩu, giấu đầu lòi đuôi!"

 

"Hôm nay nhất định phải mở quan tài khám nghiệm, nếu không chúng ta tuyệt đối không thỏa hiệp!"

 

Lương Hoàng cũng cho rằng, đây là cách tốt nhất để dẹp yên chuyện này, cuối cùng hạ lệnh: "Mở quan tài!"

 

Lạc Vân Ly lúc còn sống gả cho An Vương, là người của hoàng thất, theo lý phải được an táng trong hoàng lăng.

 

Nhưng lúc nàng qua đời, Tiêu Yến Đình nói nàng thích nhất là rừng mai ở ngoại ô, nên an táng nàng ở đó, cũng tiện cho việc thường xuyên qua lại tế bái.

 

Rừng mai hoang vu đã lâu, xung quanh phần mộ cỏ dại mọc um tùm.

 

Rõ ràng là đã rất lâu không có người dọn dẹp chăm sóc!

 

Nghe đồn An Vương đối với Tiên Vương phi thâm tình không đổi, giờ phút này dù là người ngoài cuộc nhìn vào, cũng không nhịn được mà đảo mắt khinh thường.

 

Tiêu Yến Đình cũng không ngờ sự việc lại rùm beng đến mức phải mở quan tài khám nghiệm, ngay cả cơ hội cho người đi dàn xếp trước cũng không có.

 

Hắn đành phải cố ý giả vờ tức giận: "Đám hạ nhân kia to gan thật, dám không nghe lệnh của bổn vương, trễ nải với Tiên Vương phi như vậy, trở về bổn vương nhất định sẽ phạt nặng bọn chúng."

 

Trong lúc này mọi người cũng chẳng có tâm trí đâu mà cãi lý với hắn, chỉ nóng lòng muốn biết một sự thật.

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

 

Các thị vệ cầm cuốc xẻng bắt đầu đào bới, cuối cùng cũng đưa được quan tài lên.

 

Người của hoàng thất khi an táng đều dùng gỗ nam mộc kim tơ, nhưng thứ trước mắt lại chỉ là gỗ đồng bình thường nhất.

 

Mới qua bốn năm, đã bị mục nát đến mức tồi tàn.

 

Thật khó tưởng tượng, hậu sự của Tiên Vương phi lại được làm một cách sơ sài hàn vi đến thế.

 

Hoàng thượng cũng không nhịn được mà trừng mắt lườm Tiêu Yến Đình một cái.

 

Tiên Vương phi vì hoàng thất mà s.i.n.h d.ụ.c con nối dõi, sinh khó mà c.h.ế.t, tên nghịch t.ử này lại dám chà đạp nàng ấy như vậy!

 

"Mở quan tài!"

 

Chỉ nghe một tiếng "rầm", nắp quan tài cuối cùng cũng được mở ra.

 

Mọi người nín thở, hướng mắt nhìn vào bên trong.

 

Tuy nói đang là ban ngày ban mặt, xung quanh lại có nhiều người như vậy, nhưng nhìn thấy cảnh tượng này, nhiều người vẫn không khỏi rùng mình một cái.

 

Bốn năm trôi qua, da thịt sớm đã bị phân hủy, chỉ còn lại một bộ xương khô.

 

Vân Ly mang vẻ mặt không hề sợ hãi bước lên phía trước, cúi người quan sát kỹ lưỡng một hồi, lại tiện tay lật xem.

 

Tiêu Yến Đình tuy có chút căng thẳng, nhưng trong lòng cũng tự an ủi mình, một bộ xương thì có thể chứng minh được điều gì?

 

Không ngờ câu nói tiếp theo của Vân Ly, khiến trong lòng hắn hoảng loạn tột độ.

 

"Đây không phải là t.h.i t.h.ể của Tiên Vương phi!"

 

Giọng điệu của nàng không phải là nghi vấn, mà là khẳng định!

 

"Đây rõ ràng là thi cốt của Ly nhi, cô dựa vào cái gì mà nói như vậy?"

 

"Tiên Vương phi lúc qua đời mới ở độ tuổi trăng tròn (mười sáu tuổi), nhưng cốt linh của t.h.i t.h.ể này ít nhất cũng đã ngoài tứ tuần (bốn mươi tuổi), tuyệt đối không thể là Tiên Vương phi!"

 

Tiêu Yến Đình không ngờ, chỉ bằng một bộ xương khô, nàng ta thực sự có thể nhìn ra manh mối.

 

Năm đó t.h.i t.h.ể của Lạc Vân Ly bị ném ra bãi tha ma, sớm đã thi cốt vô tồn rồi.

 

Còn cỗ t.h.i t.h.ể trong quan tài này, chính là t.h.i t.h.ể của bà đỡ năm đó!

 

Bà đỡ kia vừa vặn khoảng độ hơn bốn mươi tuổi.

 

Lẽ nào nàng ta là mèo mù vớ được cá rán, tình cờ đoán trúng?

 

"Không thể nào! Năm đó chính tay ta đã an táng Ly nhi ở đây, không phải nàng ấy thì còn có thể là ai?"

 

"Điều này thì phải hỏi chính An Vương rồi! Nếu chư vị không tin, có thể cho gọi ngỗ tác tới khám nghiệm!"

 

Ngỗ tác sớm đã đợi sẵn ở một bên.

 

Bọn họ đều là người được Hình bộ chuyên môn bồi dưỡng, năng lực nghiệm thi không cần phải bàn cãi.

 

Hai vị ngỗ tác lần lượt kiểm tra, kết quả đưa ra hoàn toàn không sai lệch.

 

Đều chứng minh lời Vân Ly nói là sự thật!