Hoàng thượng mới nhớ ra, đừng nhìn Huyên Bảo tuổi còn nhỏ, con bé chính là cao thủ điều hương, nghiên cứu chế tạo ra son phấn, kiếm bạc ngài cũng được chia ba phần, gian hàng son phấn ở kinh thành kia, vẫn là tài sản riêng của ngài.
Cửa hàng đó nói là mỗi ngày hốt bạc cũng không quá!
Hoàng thượng: "Có đủ không? Không đủ Trẫm cho người hái thêm một ít."
Nhược Huyên: "Tạm thời đủ rồi ạ, nếu không đủ ngày mai con lại nhờ ca ca Hiên Viên hái thêm cho con."
Hiên Viên Khuyết mặt vô cảm liếc nhìn đóa hoa coi mọi chuyện là đương nhiên kia.
"Ha ha. Được, để ca ca Hiên Viên của con giúp con hái." Hoàng thượng cười nhìn đứa con trai thông minh nhưng tính tình quái gở của mình, biểu cảm kia chỉ thiếu điều chưa trợn trắng mắt.
Đây là bị Huyên Bảo nắm thóp hoàn toàn rồi a!
Hoàng thượng lại nói: "Cung yến sắp bắt đầu rồi, Trẫm đưa Huyên Bảo đi ăn cái gì đó nhé?"
Nhược Huyên gật gật cái đầu nhỏ: "Vâng ạ, nghe nói ngự trù là đầu bếp lợi hại nhất thế gian, có thịt thỏ không ạ? Không biết ngự trù làm thịt thỏ có ngon không."
Hoàng thượng nghe vậy nhìn con trai mình, thì ra là thế!
Ngài cười cười: "Có."
"Vậy có thịt dê không ạ?"
"Đều có."
"Vậy chúng ta mau gọi cả bà nội Thái hậu và nương của con đi ăn thôi! Thịt thỏ và thịt dê để nguội sẽ không ngon đâu!"
Hoàng hậu nhìn Hoàng thượng, Hoàng thượng bảo bà ta thêm vài món thịt thỏ và thịt dê vào cung yến, hóa ra là vì Vô Ưu Quận chúa thích ăn?
Không hổ là con nha đầu hoang dã lớn lên ở nông thôn, ăn uống toàn những thứ không lên được mặt bàn.
"Ha ha. Được!" Đứa trẻ này không tồi, thế mà còn nhớ thương mẫu thân mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng thượng trực tiếp bế Nhược Huyên đi về phía đại điện.
Còn về Thái hậu và nữ quyến nhà họ Nhược, họ vừa nãy đã di chuyển đến đại điện rồi, là ngài muốn đích thân tới đón Tiểu Cửu, thuận tiện xem Vô Ưu Quận chúa một chút thôi.
Hoàng thượng bế Huyên Bảo rời đi, Hiên Viên Khuyết đi theo bên cạnh.
Hoàng hậu và mọi người đi theo sau, ai nấy tâm trạng đều phức tạp.
Bước vào đại điện, cả triều văn võ thấy Hoàng thượng bế một bé gái phấn điêu ngọc trác, đều kinh ngạc trợn tròn mắt: Tiểu cô nương này cũng quá xinh đẹp đi!
Mọi người trong lòng sôi nổi suy đoán đây là công chúa do vị quý nhân nào sinh ra?
Quá xinh đẹp, lớn lên tuyệt đối là bậc khuynh quốc khuynh thành.
Mọi người mang theo lòng hiếu kỳ, lần lượt hành lễ.
Quận chúa Khang Nghi thấy Hoàng thượng bế Nhược Huyên xuất hiện, đều kinh ngạc đến quên cả hành lễ!
Tại sao Hoàng thượng không đuổi nó ra khỏi cung?
Thế t.ử phi Hộ Quốc Công vội vàng kéo nàng ta một cái, nàng ta mới quỳ xuống, nhưng vẫn không sao hiểu nổi.
Hoàng thượng lẽ ra phải đuổi nó ra khỏi cung và phế bỏ danh hiệu Quận chúa của nó mới đúng chứ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hoàng thượng đặt Nhược Huyên xuống, bảo Hiên Viên Khuyết đưa cô bé cùng ngồi vào bàn nhỏ bên cạnh mình, sau đó ngài mới ngồi xuống long ỷ, giơ tay về phía cả đại điện đang náo nhiệt: "Các khanh gia miễn lễ."
Tuy rằng không phải cung yến nào tất cả các công chúa đều sẽ tham dự, trẻ con ốm đau là chuyện thường tình, bởi vậy trong cung yến có vài hoàng t.ử hoặc công chúa vắng mặt, hôm nay cũng có công chúa và hoàng t.ử nhỏ tuổi chưa đến đông đủ.
Phụ thân của Tô Hoàng hậu là Thừa tướng, ông ta đã từng gặp tất cả các long t.ử phượng tôn, đoán được thân phận của Nhược Huyên, cố ý hỏi: "Hoàng thượng thứ cho vi thần mắt kém, không biết bên cạnh Cửu hoàng t.ử là vị công chúa nào? Hoàng thượng có phải vì tiểu công chúa quá đáng yêu, luyến tiếc cho vi thần chiêm ngưỡng, nên vẫn luôn giấu đi không?"
Hoàng hậu liếc nhìn Nhược Huyên đang tò mò đ.á.n.h giá xung quanh, nhẹ nhàng mím môi: Công chúa ư? Vị công chúa nào mà lại không tuân thủ quy củ như thế? Bà ta đã sớm phạt nó chép một trăm lần "Nữ giới" rồi.
Là long t.ử phượng tôn, là tấm gương cho trẻ con trong thiên hạ, cho nên các hoàng t.ử và công chúa trong cung chỉ cần cử chỉ có chút không đoan trang, bà ta đều sẽ dạy dỗ nghiêm khắc một trận, tránh để người ta nói bà ta thân là Mẫu hậu mà không làm tròn trách nhiệm.