Phúc Tinh Nhỏ Chốn Điền Viên

Chương 566



 

 

 

Nhưng hiện tại bởi vì không ăn được món mình thích, d.ụ.c vọng ăn uống chưa được thỏa mãn nên nàng không cam lòng.

 

Chỉ là buổi tối ăn quá no cũng không tốt, bởi vậy hắn cũng không để ý tới nàng: "Hôm nay linh lực của ta cạn sạch rồi, mệt lắm, không nướng đâu."

 

"Được rồi!" Nghe Hiên Viên Thần Quân nói mệt, Nhược Huyên đành phải xám xịt về phòng mình ngủ và tu luyện.

 

Đương nhiên nàng cũng càng thêm kiên định suy nghĩ trong lòng: Sau này ăn cơm nhất định phải ngồi bên cạnh Hiên Viên Thần Quân, tuyệt đối không thể để huynh ấy ngồi đi chỗ khác!

 

Một lát sau, Hiên Viên Khuyết mở mắt, xuống giường, đi xuống phòng bếp tìm hai con bồ câu non đã làm sạch, trực tiếp dùng linh lực nướng chín, sau đó đi tới ngoài cửa phòng Nhược Huyên.

 

Còn chưa kịp gõ cửa, Nhược Huyên đã ngửi thấy mùi bồ câu nướng, chạy ra mở cửa!

 

"Hiên Viên ca ca, huynh nướng bồ câu sao? Tốt quá rồi! Mau vào đây, chúng ta cùng ăn!" Nàng trực tiếp kéo hắn vào phòng.

 

Hiên Viên Hạo từ phòng Thái hậu đi ra, vừa lúc nhìn thấy tiểu hoàng đệ lãnh tình nhà mình thế mà lại đích thân đi đưa bồ câu nướng cho tiểu nha đầu kia?

 

Hắn cười cười, rất tốt, đều đã học được cách chăm sóc người khác rồi, Tiểu Cửu ở bên cạnh Huyên Bảo thực sự có tình người hơn nhiều.

 

~

 

Một đêm trôi qua không gió không mưa cũng chẳng có tuyết.

 

Ngày hôm sau, khi Nhược Huyên tỉnh dậy thì trời đã sáng rõ.

 

Hiên Viên Khuyết chờ nàng tỉnh rồi mới mở cửa đi ra ngoài.

 

Các người lớn đã dậy từ sớm, chuẩn bị xong xuôi để xuất phát.

 

Người nhà Nhược gia vốn định đi đ.á.n.h thức Huyên Bảo, nhưng bị Thái hậu ngăn lại.

 

Nói cái gì mà trẻ con phải ngủ đủ giấc mới cao lớn được.

 

Người nhà Nhược gia không biết Huyên Bảo ngủ đủ có cao lên không, rốt cuộc trong năm đứa trẻ cùng trang lứa thì Huyên Bảo không tính là cao, nhưng tuyệt đối là béo nhất.

 

Béo hơn con nhà người ta một vòng, nhưng cũng nhờ trắng trẻo mập mạp nên đặc biệt đáng yêu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Vì thế chờ hai đứa nhỏ ngủ dậy, ăn xong bữa sáng, rồi mới xuất phát về thành, thì Hoàng hậu đã dẫn theo một đám cung phi đợi ở cửa cung suốt hai canh giờ.

 

Hoàng hậu vừa dẫn người tới cửa cung thì nhận được tin Thái hậu sai người truyền tới: "Cửu hoàng t.ử tỉnh rồi, sẽ xuất phát về thành ngay, không cần chờ ở cửa cung."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ai cũng biết Cửu hoàng t.ử xưa nay sống kỷ luật, mỗi ngày giờ Mẹo sơ khắc (khoảng 5 giờ sáng) nhất định đúng giờ dậy luyện công.

 

Hoàng hậu cho rằng Thái hậu nhắc nhở mọi người, bà sắp vào thành rồi!

 

Kết quả Hoàng hậu chờ từ giờ Thìn đến giờ Tỵ, lại chờ được người Thái hậu phái tới truyền tin: "Ăn xong bữa sáng sẽ xuất phát về thành."

 

Ăn sáng thì đâu tốn bao nhiêu thời gian chứ!

 

Hơn nữa tính cả thời gian người truyền tin đi đường, Thái hậu hẳn là sắp tới rồi.

 

Hoàng hậu tiếp tục dẫn người đứng ở cửa cung chờ.

 

Sau đó lại thêm một canh giờ nữa trôi qua!

 

Giờ phút này đã đến giữa trưa rồi!

 

Hoàng hậu ước chừng đã đứng suốt hai canh giờ!

 

Đừng nói Hoàng hậu chờ đến mất kiên nhẫn, mà các phi tần hậu cung cũng chờ đến sốt ruột.

 

Quý phi nương nương thực sự chịu không nổi nữa: "Hoàng hậu nương nương, hay là phái người ra đường đón Thái hậu một chút? Trạm dịch cách kinh thành cũng không xa mà! Không thể nào nửa ngày rồi vẫn chưa đến."

 

Hoàng hậu cũng sợ trên đường xảy ra chuyện gì, đang định phái người đi thăm dò thì thị vệ canh giữ cửa thành vội vàng tới bẩm báo: "Hoàng hậu nương nương, xa giá của Thái hậu nương nương đã vào thành rồi!"

 

Một đám cung phi thở phào nhẹ nhõm!

 

Cuối cùng cũng vào thành!

 

Đã vào thành rồi thì không quá một khắc nữa nhất định sẽ tới cửa cung thôi!

 

Sau đó một khắc lại trôi qua, ngay lúc các nàng bị gió lạnh thổi thành que kem rồi lại bị mặt trời phơi đến tan thành vũng nước, thì Hoàng thượng lúc này cũng dẫn theo quần thần xuất hiện ở ngoài cửa cung.

 

Khi nào Thái hậu đến cửa cung, tự nhiên sẽ có người kịp thời báo cho Hoàng thượng.

 

Thái hậu còn chưa sắp đến cửa cung thì chẳng ai dám quấy rầy Hoàng thượng cả.

 

Bởi vậy Hoàng thượng chỉ cần đợi khi Thái hậu sắp đến nơi rồi bước ra là được.

 

Hoàng thượng thấy Hoàng hậu nương nương và đám cung phi ủ rũ như cà tím gặp sương giá: "Các nàng đợi đã lâu rồi sao? Không có thị vệ nào thông báo cho các nàng biết thời gian Thái hậu hồi cung đã thay đổi à?"

 

Điều này không nên a!