Phúc Tinh Nhỏ Chốn Điền Viên

Chương 490



 

 

 

Từ các doanh trướng thỉnh thoảng truyền đến tiếng rên rỉ đau đớn của binh lính.

 

Nhược Huyên vốn dĩ tới đây chỉ muốn xác định xem đại bá có bị thương hay không, và xem tình hình nơi này thế nào, rốt cuộc nàng chưa từng thấy phàm nhân đ.á.n.h giặc. Hiện tại nàng bắt một cái tiên quyết: “Từ từ, giúp bọn họ chữa thương đã.”

 

Một cái tiên quyết được ném ra, một luồng ánh sáng màu xanh lục mà mắt thường người phàm không thấy được lan tỏa ra, bao trùm toàn bộ quân doanh.

 

Những binh lính vốn đang đau đớn không nhịn được rên rỉ, đột nhiên cảm thấy vết thương trên người không còn đau như vậy nữa, hơn nữa còn mát lạnh, rất dễ chịu.

 

Các quân y đang xử lý vết thương cho binh lính cũng cảm thấy thần kỳ, sao vết thương dường như mắt thường cũng thấy đỡ hơn không ít?

 

Đây là một đại tiên thuật, ít nhất đối với Nhược Huyên hiện tại là vậy, bởi vì một cái tiên thuật này liền rút cạn toàn bộ linh lực trong đan điền của nàng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Hiên Viên Khuyết mặt vô biểu tình: Xem đi, hắn đã nói nàng chính là một đóa hoa không màng hậu quả mà.

 

Không còn linh lực, nàng chẳng khác gì một bé gái bốn năm tuổi bình thường, nàng làm sao trở về?

 

Thật là bản lĩnh thì kém mà gan thì to.

 

Cái gì cũng dám làm!

 

Ma Tôn cũng nhịn không được sủa “Gâu gâu”.

 

Đóa hoa ngu ngốc! Thế mà dùng hết linh lực để cứu người, có tác dụng gì chứ?

 

Nhược Huyên bị Ma Tôn chê ngốc thì không vui, hoa chỉ thích nghe lời khen ngợi, những từ ngữ xấu khác nàng nhất mực không thích: “Ngươi mới ngốc, người tu luyện giảng chính là phúc báo, ngươi không hiểu đâu! Đây là sự khác biệt giữa việc ta chuyển thế làm người, còn ngươi chuyển thế làm chó, làm heo đấy! Ta thấy ngươi nhất định phải luân hồi qua đủ sáu loại gia súc thì linh hồn mới quy vị làm người được!”

 

Ma Tôn: “.”

 

Hiên Viên Khuyết: “Rất tốt, tiếp theo, muội còn muốn làm gì nữa?”

 

Nhược Huyên hít hít mũi: “Hơi nước rất nặng, gió cũng hơi lớn, đêm nay lúc gần sáng trên biển sẽ có bão.”

 

Vừa rồi bọn họ đã nghe thấy đại bá thảo luận cùng người khác, đêm nay họ muốn nương theo bóng đêm ra khơi, trước khi trời sáng lẻn lên hải đảo, đ.á.n.h cho quân địch trở tay không kịp.

 

Hiện tại còn đỡ, nhưng nửa đêm sóng gió tuyệt đối sẽ rất lớn, đặc biệt là lúc gần sáng, bão đi qua, sóng gió đó tuyệt đối có thể nhấn chìm mọi thuyền bè trên biển.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ca ca Hiên Viên, muội phải nhắc nhở đại bá đêm nay có bão.”

 

Hiên Viên Khuyết chỉ hỏi: “Muội muốn nhắc nhở thế nào.”

 

Nhược Huyên liền nhìn về phía Ma Tôn trong lốt ch.ó trắng: “Viết thư bảo Ma Tôn đưa cho đại bá.”

 

Người không thể xuất hiện, nói không thông, nhưng chỉ có ch.ó trắng nhỏ xuất hiện thì đại bá sẽ không thấy lạ, ch.ó trắng nhỏ có thể là do nàng chuyên môn phái tới mật báo cho đại bá.

 

Một con chó, chạy vài trăm dặm cũng không có gì bất ngờ đi!

 

Đây cũng là nguyên nhân vì sao đêm nay nàng mang Ma Tôn ra ngoài.

 

Hiên Viên Khuyết gật đầu: “Được.”

 

Ma Tôn: “Gâu gâu gâu.”

 

(Ta từ chối.)

 

Nhược Huyên: “Ngươi có còn muốn làm người không? Cơ hội làm người đến rồi đây! Ngươi nếu đưa thư cứu được tính mạng mấy vạn binh lính, không chừng chẳng bao lâu nữa hồn phách ngươi đang kẹt trên thân heo ch.ó liền quy vị. Bằng không ngươi đẻ xong heo con lại đến heo cháu chắt, đẻ xong ch.ó con lại đẻ ch.ó cháu chắt không dứt đâu.”

 

Ma Tôn: “.”

 

Quả là một đóa hoa nhỏ Nhược Huyên độc ác!

 

Ma Tôn bị dọa đến mức tung tăng chui vào doanh trướng của Nhược Hải đưa thư.

 

Yến Hành đã bí mật trở lại quân doanh, Nhược Hải vừa cùng Yến Hành thảo luận xong chuyện đêm nay âm thầm lẻn vào hải đảo, trở về doanh trướng, vừa định nằm xuống thì một con ch.ó chui vào. Hắn cầm lấy kiếm định chém, liền phát hiện là Tiểu Bạch do cô cháu gái bảo bối nuôi.

 

Hắn giật mình, lồm cồm bò dậy từ trên ván giường: “Tiểu Bạch, sao mày lại tới đây!”

 

Ma Tôn lười để ý đến hắn, rốt cuộc hắn sủa đến khản cổ thì tên này cũng nghe không hiểu.

 

Hắn trực tiếp nhả bức thư đang ngậm trong miệng xuống đất, xoay người chạy biến.

 

Nhược Hải chạy ra khỏi doanh trướng, phát hiện Tiểu Bạch đã chạy ra khỏi quân doanh. Người trong nhà hắn hẳn là không tới, Tiểu Bạch chắc chắn là do Huyên Bảo phái tới.