Nhược Huyên lén lút ở bên cạnh bà Lôi, đôi mắt đảo lộc cộc nghe mọi người giới thiệu cháu gái, biểu muội nhà mình.
Lưu thị trở về phòng định tắm rửa cho con gái thì phát hiện con gái đã biến mất. Sau đó đi ra khỏi phòng liền thấy con gái đang ở bên cạnh mẹ chồng, nghe một đám các bà các cô bàn tán chuyện cháu gái nhà mẹ đẻ cao to dễ sinh nở, người kia lại nói biểu muội n.g.ự.c to, nhiều sữa, dễ nuôi con các kiểu, nghe đến say sưa ngon lành.
Mặt bà đen lại, lập tức bước tới bế con gái vào nhà: “Cái con bé này, chuyện người lớn mà con nghe đến mê mẩn thế hả!”
Nhược Huyên cười hì hì: “Con muốn giúp đại bá, tam bá, ngũ thúc và tiểu thúc chọn vợ!”
Nhược Xuyên nghe xong vội nói: “Huyên Bảo muốn chọn vợ cho ta sao? Được nha!”
Nhược Huyên nhanh nhảu đáp: “Tiểu thúc yên tâm, con nhất định sẽ chọn cho thúc một người thật tốt!”
Lưu thị nghe xong thật dở khóc dở cười: “Cái cô nhóc này, chuyện người lớn đừng có xen vào. Tiểu thúc à, lời trẻ con nói không thể coi là thật được! Chuyện vợ con phải do chính chú thích mới được.”
Mấy chú bác trong nhà đều yêu thương Huyên Bảo, đối với lời Huyên Bảo nói quả thực là nghe răm rắp. Ngộ nhỡ Huyên Bảo chấm trúng cô nương nào, bảo muốn cô ấy làm thím, bà thực sự nghi ngờ mấy ông chú sẽ đồng ý thật.
“Tại sao ạ! Con có thể chọn cho đại bá bọn họ một người vợ thích hợp nhất mà.”
Như vậy đại bá bọn họ sẽ không cưới phải người sẽ bỏ trốn theo trai hoặc là thích cờ b.ạ.c thành tính về nhà.
Chuyện này giải thích thế nào đây? Lưu thị tức giận nói: “Cưới vợ là chuyện cả đời, đương nhiên phải để tiểu thúc bọn họ tự mình thích, chứ không phải Huyên Bảo thích. Huyên Bảo có thể tự mình chọn chồng con thích, nhưng không thể giúp người khác chọn một nửa kia, biết không?”
Nhược Hải không còn tâm trí cưới xin nữa nên không đáp lại lời này của Huyên Bảo.
Nhược Hà và Nhược Sơn đều đã có người trong lòng, cũng không đáp lại lời Huyên Bảo.
Chỉ có Nhược Xuyên vội nói: “Không sao, mắt nhìn của Huyên Bảo tốt lắm, người Huyên Bảo chọn, ta nhất định sẽ thích!”
Nhược Xuyên thầm nghĩ, chỉ có chọn một tiểu thím mà Huyên Bảo thích về thì mới có thể cùng hắn yêu thương Huyên Bảo được.
Nhược Huyên vô cùng vui vẻ vì tiểu thúc tin tưởng mình, nàng cười nói: “Đúng vậy, con nhất định chọn tiểu thím tốt nhất cho tiểu thúc!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Xuyên cười ha hả: “Vậy tiểu thúc chờ nhé!”
Lưu thị thật sự bất lực, vội vàng ôm Huyên Bảo về phòng tắm rửa, bắt nàng đi ngủ.
Về sau không thể để Huyên Bảo tiếp xúc với mấy bà mấy cô trong thôn nữa, mới nghe các bà ấy nói chuyện một lúc mà Huyên Bảo đã muốn làm bà mối rồi!
Ngày hôm sau là trừ tịch (30 Tết), cũng là sinh nhật bốn tuổi của Huyên Bảo.
Cả nhà sáng sớm ai nấy đều thức dậy bận rộn.
Bà Lôi lấy ra một bộ quần áo mới màu đỏ rực mặc cho Nhược Huyên.
Nhược Chu đưa một cây cung tên mới, đây là do cậu tự tay làm: “Huyên Bảo, mau ăn chóng lớn, bình bình an an nhé.”
Nhược Hàng đưa một cái ná cao su: “Muội muội, thân thể khỏe mạnh, thông minh lanh lợi.”
Nhược Thuyền đưa một thanh kiếm gỗ: “Muội muội, càng lớn càng xinh đẹp, luôn nở nụ cười.”
Nhược Huyền đưa hai viên đường mạch nha hình thù kỳ quái, có vẻ giống hình con dê núi và con thỏ: “Muội muội, ngọt ngào, vui vẻ nhé!”
Quà của mấy huynh đệ tặng Nhược Huyên đều là đồ tự làm, ngoại trừ cung tên ra thì mấy thứ kia làm khá thô sơ, nhưng đều là tâm huyết của họ, hơn nữa đều là những thứ Huyên Bảo từng nói là muốn có.
Người lớn cảm thấy cung tên và kiếm quá nguy hiểm, không cho Nhược Huyên chạm vào, nên mấy huynh đệ liền nghĩ cách dùng gỗ làm cho nàng.
Nhược Huyên vui vẻ nhận lấy, nhét luôn hai viên đường vào miệng, sau đó giơ giơ cung tên, ná cao su và kiếm gỗ trong tay: “Cảm ơn đại ca, nhị ca, tam ca, tứ ca! Hôm nào chúng ta lên núi đi săn, muội phải thử mấy cái cung tên này mới được.”
Mấy huynh đệ vội vàng nói được.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sau đó Nhược Huyên lại nhận được quà của đại bá là một đôi vòng bạc.