Nhược Huyên cảm thấy Hiên Viên Thần quân đúng là người tốt!
Hiên Viên Khuyết nhàn nhạt bổ sung một câu, giọng điệu vân đạm phong khinh nhưng lại nói ra lời tàn nhẫn nhất: "Để tránh việc Ma Tôn sau này tìm ta gây phiền phức, ta nhất định sẽ khiến con heo đó, bao gồm cả hậu duệ heo của hắn sống lâu trăm tuổi."
Nhược Huyên: "..."
Ma Tôn, ta đã cố hết sức rồi!
Sau này ngươi muốn báo thù thì đừng tìm ta, tìm Thần quân đại nhân ấy!
Nhược Huyên quyết định không nói đỡ cho Ma Tôn nữa.
Nàng đã hiểu, Hiên Viên Thần quân và Ma Tôn là t.ử thù, loại không thể hòa giải được.
"Hiên Viên ca ca, vậy ngày mai huynh cùng muội mừng thọ thần nhé? Chúng ta ăn dê nướng nguyên con." Nhược Huyên vạn phần mong chờ nhìn Hiên Viên Khuyết.
Hiên Viên Khuyết bắt gặp đôi mắt nhỏ đầy mong đợi kia, lời từ chối đến bên miệng lại biến thành một tiếng "Ừ" nhẹ.
Nhược Huyên cười tít mắt: "Tốt quá rồi!"
Nàng phát hiện không ai nướng dê ngon bằng Hiên Viên Thần quân.
Bữa đồ nướng trên núi lần trước quả thực khiến nàng dư vị vô cùng.
Khóe môi vương chút lạnh lẽo của Hiên Viên Khuyết hơi nhếch lên, rồi rất nhanh biến mất.
"Hiên Viên ca ca, năm nay muội đón sinh nhật 104 tuổi, huynh cao thọ mấy vạn tuổi rồi?"
Hiên Viên Khuyết: "Chưa đến vạn, chỉ mới 9999 tuổi."
Tuổi thật của hắn kỳ thực chưa đến vạn năm, chẳng qua do tu vi quá lợi hại nên mọi người đều tưởng hắn đã tu luyện cả vạn năm.
Câu cảm thán buột miệng thốt ra của Nhược Huyên là: "Già thật, qua một năm nữa là thành lão yêu tinh vạn năm rồi."
Hiên Viên Khuyết: "..."
Thật ngưỡng mộ a! Nàng cũng muốn có tu vi vạn năm. Tiếc là Nhược Huyên chưa kịp nói hết câu này thì Hiên Viên Khuyết đã phất tay áo, cả người Nhược Huyên lập tức xuất hiện bên ngoài phòng, sau đó cánh cửa đóng sầm lại.
Nhược Huyên bị tống cổ ra ngoài, lại còn ăn canh bế môn (cửa đóng then cài): "..."
Tâm trạng Hiên Viên Thần quân hôm nay hình như hơi kém nhỉ?
Tại sao thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thôi kệ!
Nhược Huyên cũng không dám làm phiền hắn, lão yêu tinh vạn năm không phải thứ mà tiểu yêu trăm năm như nàng có thể chọc vào!
Nhược Huyên quyết định về chuẩn bị một món quà sinh nhật thật tỉ mỉ để tặng Hiên Viên Thần quân, lấy lòng hắn thật tốt, biết đâu tương lai lại xin được bí quyết tu luyện từ hắn.
Hiện tại linh khí ở thế giới này quá loãng, đan điền của nàng sau khi đào được cái hố nhỏ bằng móng tay cái thì chẳng còn động tĩnh gì nữa, tu vi dậm chân tại chỗ.
Không biết Hiên Viên Thần quân có cách nào không?
9999 tuổi a, ai có thể sống lâu như hắn chứ? Hắn nhất định kiến thức rộng rãi!
Nhược Huyên vừa suy nghĩ xem nên tặng quà gì cho Hiên Viên Khuyết, vừa nhảy chân sáo chạy về nhà.
Lúc Nhược Huyên về đến nhà họ Nhược, Ma Tôn cũng vừa vặn từ một xó xỉnh nào đó chạy về.
Chó trắng nhỏ hướng về phía Nhược Huyên sủa một tràng "Gâu gâu gâu...", toàn là lời mắng c.h.ử.i Hiên Viên Khuyết.
Nhược Huyên mới biết Ma Tôn còn phiền phức hơn cả ong mật!
"Đừng ồn nữa, Hiên Viên Thần quân đã đồng ý phái người đi mua ngươi về rồi." Nhược Huyên bị làm ồn đến mất kiên nhẫn.
Ma Tôn sững người, mặt ch.ó đầy vẻ nghi ngờ: "Gâu gâu."
Thật á?
Nhược Huyên gật cái đầu nhỏ: "Thật mà."
Còn về phần sau câu nói của Hiên Viên Khuyết, cái loại lời nói kéo hận thù đó thì không cần phải kể ra làm gì.
Ma Tôn ch.ó trắng cảm thấy mãn nguyện.
Lúc này Nhược Hàng ném một quả tú cầu tới: "Tiểu Bạch, chúng ta chơi bóng nào! Huyên Bảo, mau lại đây, chúng ta cùng chơi bóng với Tiểu Bạch!"
Ma Tôn ch.ó trắng theo bản năng hí hửng ngậm tú cầu chạy đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhược Huyên nhìn chú ch.ó trắng đang ngậm tú cầu, cái đuôi vẫy tít mù vui sướng, nàng cảm thấy Ma Tôn thực ra rất thích làm heo làm chó.
Vậy thì tốt rồi, không chừng sống lâu trăm tuổi lại đúng là nguyện vọng trong lòng hắn.
Thời gian có thể làm phai nhạt mọi hận thù, một trăm năm không được thì hai trăm năm...
Lúc này Nhược Sơn đeo tay nải bước vào cổng, bế bổng Nhược Huyên lên: "Huyên Bảo, ngũ thúc về rồi đây! Có nhớ ngũ thúc không nào?"