"Tuy ta là phu nhân tướng quân, nhưng học viện Đăng Phong không phải chỗ tầm thường, ta cũng không dám chắc giúp mày báo danh thành công. Nhưng nếu lần này không được, về ta sẽ bảo người viết cho mày một phong thư giới thiệu khác, chiều mày đợi ở cổng thư viện, ta cho người mang tới cho mày, mày lại vào báo danh."
Nhược Chu cứ thế đi thẳng, một chữ cũng không muốn nói với bà ta.
Chu thị thấy vậy vọt lên chắn đường hắn: "Chú Trương của mày trưa nay chưa chắc đã về, nếu không về thì không viết thư giới thiệu được. Lỡ học viện Đăng Phong rồi thì ta bảo ông ấy viết thư giới thiệu sang học viện khác cho mày. Tiền nhập học ta giúp mày một nửa, nhưng chỉ cho một lần này thôi, sau này mày phải tự lo liệu. Yên tâm, học sinh ưu tú trong trường được miễn học phí đấy."
Nhược Chu lạnh lùng: "Không cần, tránh ra!"
Chu thị cảm thấy Nhược Chu cũng cứng đầu y như Nhược Hải, sĩ diện hão để thân chịu khổ, không biết biến thông, bà ta tức giận nói: "Tiền tiêu vặt của ta cũng không nhiều, ta đã cố hết sức rồi. Cơ hội bày ra trước mắt thì phải biết nắm lấy. Ngày thường ta không ra ngoài được đâu, bỏ lỡ cơ hội này là mày làm chân đất cả đời đấy."
Nhược Chu mặt lạnh lách qua bà ta, đi thẳng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chu thị tức anh ách: "Đúng là đồ không biết tốt xấu, ta cho cơ hội không biết quý trọng còn thái độ với ta. Ta chống mắt lên xem Nhược gia, xem ông bố điên của mày giúp được gì cho mày!"
Chu thị bị cấm túc mấy ngày nay nên không biết chuyện Nhược Huyên được Hoàng thượng ban thưởng. Trương Phong đi đ.á.n.h hải tặc hôm qua mới về, chuyện Nhược gia được thưởng đã qua cơn sốt dẻo nên cũng không biết. Bà ta vẫn tưởng Nhược gia nghèo kiết xác như xưa. Bà ta cho rằng Nhược Chu không nhận tấm lòng của mình là do sĩ diện hão!
Nghĩ đoạn, Chu thị lớn tiếng nói với theo: "Nếu mày muốn vào học viện học võ thì chiều cứ đợi ở cổng thư viện, trước khi trời tối ta sẽ cho người đưa thư giới thiệu đến."
Làm mẹ, Chu thị cảm thấy mình đối với đứa con riêng này đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi!
Nhược Chu vẫn cứ lờ đi như không nghe thấy. Hắn rẽ qua một khúc cua thì thấy Lưu thị bước ra từ tiệm may, cười nói: "Đại Lang xong nhanh thế? Thím còn định ra cổng chờ con. Báo danh xong chưa?"
Nhược Chu cười đáp: "Xong rồi ạ, ba ngày sau đến thi tuyển."
Lưu thị yên tâm: "Thế thì tốt rồi, vào đây, thím thấy bộ này đẹp lắm, con vào thử xem có vừa không."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Huyên cảm thấy tâm trạng anh cả không tốt lắm. Đi báo danh thì có chuyện gì không vui được nhỉ? Hay là lo thi không đỗ?
Sau đó nàng nhìn thấy bóng dáng Chu thị.
Nhược Huyên lập tức chạy lại nắm tay Nhược Chu: "Đại ca, bộ đồ kia muội nhìn trúng ngay từ đầu đấy, đẹp lắm! Muội thấy huynh mặc vào chắc chắn tuấn tú phi phàm, ngày kia mặc đi thi đấu nhất định đ.á.n.h đâu thắng đó, không gì cản nổi, đ.á.n.h cho đối thủ tơi bời hoa lá!"
Nhược Hàng cũng gật đầu phụ họa: "Đại ca, bộ đó oai phong lẫm liệt lắm, đệ cũng thích, huynh mặc giữ gìn nhé, đừng làm rách, nếu không vừa thì để lại cho đệ."
Nhược Thuyền: "Đại ca mau vào thử đi, bộ đó oai lắm. Huynh mặc vào, lúc thi đấu cầm đại đao lên, người khác chắc sợ nhũn chân luôn!"
Nhược Huyền: "Đại ca, đệ cũng thích lắm, huynh nhất định phải mua nhé, về đệ bảo mẹ may cho đệ một bộ y hệt!"
Tâm trạng u ám của Nhược Chu cứ thế bị mấy đứa em làm tan biến.
Chu thị rẽ qua khúc cua liền thấy Lưu thị, bà ta không dám tới gần, trước khi Lưu thị nhìn sang đã quay đầu bỏ đi thẳng!
Bà ta trước sau vẫn nghi ngờ Lưu thị có gian tình với thân vệ của Yến thế tử.
Lần trước về bị chồng giáo huấn một trận, bà ta mới biết người đàn ông kia là thân vệ bên cạnh Yến thế t.ử - Thống lĩnh Phi Yến quân, tướng quân Yến Sơn. Chồng bà ta bị Yến Sơn răn đe phải quản lý tốt nội trạch nên bà ta mới bị mắng.
Vì thế Chu thị giờ không dám chọc vào Lưu thị. Leo lên được Yến Sơn, bà ta nghĩ Lưu thị sớm muộn gì cũng sẽ giống mình, rời bỏ Nhược gia thôi.
Chu thị quay lại học viện Đăng Phong thì thấy Yến Hành và Yến Sơn cùng đi ra.
Yến Hành đến học viện Đăng Phong để bái kiến Sơn trưởng, tiện thể mời ông ấy dạy võ nghệ cho cháu ngoại và mấy đứa nhỏ. Yến Sơn đến tìm Yến Hành có việc.