Yến Phong: ... Hóa ra kẻ dốt đặc cán mai chỉ có hai đứa em mình, và cả mình nữa.
May mắn thay, đến phần viết chữ, Yến Kiều Kiều và Yến Hoàn cũng tìm lại được chút tự tin.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Do tay trẻ con chưa linh hoạt, lại chưa luyện chữ bao giờ nên chữ đầu tiên Nhược Huyên viết không được đẹp. Nhưng nàng thuộc kiểu càng viết càng tốt, chỉ viết một chữ thì chưa thể hiện được gì.
Sau khi nắm được tình hình của lũ trẻ, Hàn tiên sinh dặn dò chúng giờ Thìn hai khắc ngày kia phải có mặt đúng giờ ở lớp, đi muộn phạt chép một trăm chữ đại tự, rồi cho tan học. Sở dĩ hẹn ngày kia là vì Hoàng thượng còn sắp xếp thêm hai thư đồng thân phận tôn quý cho Cửu hoàng tử, hiện chưa tới nơi, phải đợi đủ người mới bắt đầu học được.
Hàn tiên sinh đi rồi, Yến Kiều Kiều an ủi Nhược Huyên: "Không sao đâu, luyện nhiều là đẹp ngay ấy mà!"
Yến Hoàn gật đầu, thì thầm: "Huyên Bảo muội muội yên tâm, viết không đẹp bị phu t.ử phạt chép, ta sẽ giúp muội."
Huyên Bảo muội muội viết chữ đẹp thì hắn chịu, nhưng viết chữ xấu như mình thì hắn giúp được.
Hai người nhiệt tình chân thành, Nhược Huyên cũng gật đầu chân thành nói: "Được a! Muội cũng sẽ giúp hai người!"
Ba người lại lần nữa kết thành đồng minh. Yến Phong cứ có cảm giác em trai em gái mình sắp bị vả mặt đến nơi rồi.
~
Về đến nhà, Nhược Huyên kể chuyện ngày kia bắt đầu đi học cùng Hiên Viên Khuyết và ba anh em nhà họ Yến.
Bà Lôi nghĩ đến việc ngoài Huyên Bảo, mấy đứa cháu trai cũng sắp phải đến thư viện đi học, bèn nói: "Vừa hay ngày mai Nhược Chu đi học viện báo danh, ai đi cùng nó thì ghé tiệm may mua cho mấy đứa nhỏ vài bộ quần áo mới đi! Nhà dạo này bận quá, không kịp may."
Trong nhà tuy nhiều vải vóc nhưng nào là khai hoang, in sách, sắp tới còn cấy mạ, Lưu thị và Giang thị bận tối mắt tối mũi, bà Lôi mắt kém cũng không may vá được. Chỉ có thể mua hoặc đem vải đi thuê người ta may.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhược Chu không muốn lãng phí tiền, thi có đỗ hay không còn chưa biết, bèn nói: "Không cần đâu bà, học viện Đăng Phong có đồng phục mà."
Nhược Hàng và Nhược Thuyền cũng nói: "Thư viện Cử Hiền và Bạch Lộc cũng có đồng phục, không cần may thêm đồ mới đâu ạ."
Nhược Thủy: "Giờ kinh tế nhà mình khá hơn nhiều rồi, ăn mặc đi lại không cần tiết kiệm quá, cái gì cần thì cứ sắm."
Lưu thị: "Học viện có đồng phục nhưng ngày thường các con cũng phải mặc đồ của mình chứ, chuẩn bị thêm vài bộ không thừa đâu. Mai tiện đường đi giao sách, Đại Lang đi báo danh xong thím đưa mấy đứa đi mua đồ mới."
Nhược Hải vội nói: "Phiền tam đệ muội quá." Con mình mất mẹ, chuyện quần áo đàn ông như hắn cũng chẳng hiểu, đành nhờ em dâu.
Lưu thị cười: "Người một nhà cả, đại ca khách sáo làm gì?"
Sáng sớm hôm sau, Lưu thị và Nhược Thủy đưa bọn trẻ vào thành. Vào thành rồi, cả nhà chia nhau ra, Nhược Thủy đẩy xe đi giao sách, Lưu thị đưa bọn trẻ đi báo danh.
Học viện võ thuật Đăng Phong nhận hồ sơ thi tuyển từ mấy hôm trước, thời gian báo danh tổng cộng ba ngày, hôm nay là ngày cuối. Hai ngày đầu đông người nên họ tính để hôm nay cho vắng, ai ngờ vẫn đông nghịt, cổng thư viện chưa mở mà người xếp hàng đã dài dằng dặc.
Lưu thị đang định xuống cuối hàng xếp hàng thì gặp Yến Sơn - thân vệ của Yến Hành đến học viện có việc. Yến Sơn trực tiếp dẫn Nhược Chu vào báo danh, miễn cho việc xếp hàng cả buổi sáng: "Sư phụ trong thư viện có thể sẽ kiểm tra Nhược Chu một chút, chắc mất chút thời gian, phu nhân có thể ra quán trà gần đây ngồi chờ."
Lưu thị nghe vậy dặn dò Nhược Chu xong việc thì chờ ở cổng thư viện, rồi dẫn mấy đứa nhỏ đi xem quần áo ở tiệm may gần đó.
Không ngờ có Yến Sơn giúp đỡ và thư giới thiệu của Yến Hành, Nhược Chu được miễn kiểm tra, báo danh thẳng luôn, ba ngày sau đến thi tuyển là được.
Yến Sơn còn có việc đi trước, Nhược Chu ra khỏi thư viện một mình, không thấy Lưu thị đâu bèn tìm một góc yên tĩnh đứng đợi.
Chu thị hôm nay cũng đưa con trai Trương Đình đến báo danh, vừa xuống xe ngựa đã thấy Nhược Chu đứng trong góc, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn những học sinh đang xếp hàng.