Trên Dốc Sói, Nhan Phúc Minh đang gian nan tiến bước.
Bởi lẽ ngọn núi này quanh năm không có người đặt chân đến, cỏ dại và bụi rậm đều cao hơn cả người.
Nhan Phúc Minh cầm một con d.a.o phát củi trong tay, vừa đi vừa chú ý những cành cây khô dưới chân.
Đột nhiên một con thỏ hiếu kỳ chạy đến bên y. Nhan Phúc Minh nhìn con thỏ ngây ngô kia, vô cùng kinh ngạc và vui mừng.
Xem ra Dốc Sói này quả thật có rất nhiều động vật. Nhan Phúc Minh vừa định bắt thì phát hiện con thỏ đã chạy mất.
Y không đuổi theo con thỏ, mục tiêu của y hôm nay là dê hoặc nai. Nhan Phúc Minh quyết định tìm nguồn nước trước.
Đã lâu không có mưa lớn, vậy mà Dốc Sói này trông không hề có dấu hiệu khô hạn. Nhan Phúc Minh nghĩ chắc chắn nơi đây không thiếu nước.
Đi thẳng về phía trước chưa được bao xa, Nhan Phúc Minh liền nghe thấy một trận động tĩnh khác thường.
Y vội vàng tìm một cái cây lớn rồi nhanh chóng trèo lên.
Vừa mới trèo lên thân cây, y đã thấy ba con lợn rừng to lớn loạng choạng chạy tới.
Hai con lợn rừng lớn có bờm và răng nanh rất dài, chúng lao thẳng về phía Nhan Phúc Minh.
May mà Nhan Phúc Minh đủ nhanh, nếu không có lẽ y vừa vào núi đã bị lợn rừng húc trúng rồi.
Y lại nhanh chóng trèo lên thêm một đoạn nữa, khi xác định lợn rừng không thể với tới mình, y mới dừng lại.
Nhan Phúc Minh vốn tưởng lợn rừng không húc được y thì sẽ tự bỏ đi.
Không ngờ lợn rừng không những không đi, mà còn nằm xuống dưới gốc cây, y như muốn đấu sức với y vậy.
Con lợn rừng nhìn loài người kỳ lạ trên cây, có chút bực bội. Vốn dĩ nó đang ngủ trong hang của mình, đột nhiên ngửi thấy một mùi hương vô cùng yêu thích, thế nên chúng mới chạy đến đây.
Nó chỉ muốn ngửi mùi hương trên người loài người này mà thôi.
Uyển Bảo đang say ngủ chợt mở mắt. Nàng không biết tại sao mình đột nhiên có một giấc mơ, mà hình như lại không phải mơ, cứ như những hình ảnh đó cứ thế xộc thẳng vào đầu nàng.
Cha nàng bị lợn rừng dọa sợ đến mức trèo tót lên cây.
Quan trọng là suy nghĩ của con lợn rừng kia, nàng vậy mà có thể đọc hiểu!
Phát hiện này khiến Uyển Bảo vô cùng chấn động. Kiếp trước nàng tuy có duyên với động vật, nhưng xưa nay chỉ biết mắt lớn trừng mắt nhỏ với chúng, chưa từng nghe hiểu chúng nói gì.
Nàng liếc nhìn mái nhà lợp ngói còn hở ánh sáng, nhà này đúng là nghèo thật.
Chớ nói là không có gia cầm gia súc, vậy mà ngay cả một con chuột cũng không có.
Nàng vốn muốn tìm một con vật nào đó để thử, tiếc là chẳng có gì.
Nghĩ lại cảnh tượng vừa mơ, hình như có ba con lợn rừng đang trông chừng cha nàng dưới gốc cây.
Lão cha nàng căn bản không biết lợn rừng không có ác ý với y. Nhìn đôi chân y run lẩy bẩy, cha nàng bị dọa sợ không nhẹ chút nào.
Nàng khẽ niệm thầm: Nếu lợn rừng có thể tự mình rời đi thì tốt biết mấy. Cha y vì nàng mà vào núi, nàng đâu muốn mình phải chịu cảnh yểu mệnh mất cha.
Điều Uyển Bảo không biết là, nàng vừa niệm thầm xong, ba con lợn rừng vốn đang ngáy khò khò dưới gốc cây, tiếc nuối liếc nhìn lên cây một cái, rồi nghênh ngang theo đường cũ bỏ đi.
Nhan Phúc Minh vốn đang sốt ruột đợi trên cây, thấy lợn rừng bỏ đi liền nhanh nhẹn trèo xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Y vừa đi được chưa bao xa lại thấy một đàn chim kỳ lạ, những con chim này sặc sỡ đủ màu, trông vô cùng đẹp mắt.
Chỉ có điều khiến y ngạc nhiên là, những con chim này cứ vây quanh y mà líu lo không ngừng.
Dường như chúng đang bàn tán điều gì đó, điều này khiến Nhan Phúc Minh nhớ đến đám phụ nữ trong thôn vốn thích buôn chuyện người khác.
Y chợt cảm thấy bầy chim này giống hệt đám phụ nữ kia đang bàn tán về mình.
Dù sao cũng chỉ là mấy con chim, y chẳng thèm để ý đến chúng mà tiếp tục đi đường.
Đột nhiên trượt chân, Nhan Phúc Minh ngã lăn quay xuống đất. Y chẳng màng đến đầu gối bị cành cây làm xước, cũng chẳng màng đến quần áo bị rách, loạng choạng bò dậy định đứng lên tiếp tục tìm dê.
Y vừa ngẩng đầu lên đã sợ toát mồ hôi lạnh.
Hổ?
Nếu y không nhìn lầm, con vật vằn đen vàng với chữ "Vương" trên trán trước mặt đây chính là hổ.
Hổ này có thể ăn thịt người, dù Nhan Phúc Minh có gan to đến mấy cũng bị dọa sợ không nhẹ.
Y cảm thấy có lẽ mình sẽ phải bỏ mạng ở đây. Y không hối hận vì chuyến đi này, chỉ là có chút tiếc nuối vì chưa tìm được thức ăn cho con gái mình.
Uyển Bảo đang đói đến hoảng loạn, định tự thôi miên mình ngủ thêm một lát, chợt trong đầu lại lóe lên một hình ảnh, cha nàng hình như gặp hổ rồi.
Phản ứng đầu tiên của nàng là có nguy hiểm, nàng vội vàng muốn hét lớn, nàng quên mất mình là một hài nhi nhỏ bé, cuối cùng tiếng hét lớn biến thành tiếng khóc oa oa.
Nghe thấy cháu gái bảo bối khóc, Trần Nhị Anh vội vàng đặt việc đang làm xuống rồi lại bế nàng.
Uyển Bảo vô cùng uất ức ngừng khóc, nhớ lại chuyện con lợn rừng vừa nãy, xem ra nàng thật sự có thể nghe hiểu tiếng lòng của động vật.
Thế là nàng thử dùng ý niệm nói với con hổ:
"Cha ta sẽ không làm hại ngươi, cũng xin làm phiền hổ đại vương đừng làm hại cha ta."
Bên này, Nhan Phúc Minh bị hổ dọa sợ đến mềm cả chân, nhìn con hổ há cái miệng rộng như chậu máu, y muốn chạy trốn nhưng đáng tiếc chân mềm nhũn, hữu tâm vô lực.
Con hổ l.i.ế.m một cái lên mặt y, y có thể cảm nhận rõ ràng những cái gai ngược trên lưỡi con hổ.
Ngay lúc y nghĩ mình sắp bỏ mạng, con hổ lại dừng lại. Hổ nhìn Nhan Phúc Minh một cái, rồi nghênh ngang bỏ đi.
Y thấy rõ sự chê bai trong mắt con hổ.
Nhan Phúc Minh ngớ người, có ý gì đây? Chẳng lẽ là chê thịt y quá hôi sao?
Nghĩ lại cũng phải, vì thiếu nước nên y đã nhiều ngày không tắm rửa rồi, không ngờ người y thối đến nỗi ngay cả hổ cũng chê bai.
Haizz!
Chê bai thì chê bai vậy, dù sao y cũng nhặt lại được một mạng, chỉ cần hiền thê y không chê là được rồi.
Nhìn thấy hổ rời đi, Nhan Phúc Minh đứng dậy định tiếp tục đi về phía trước. Nhưng y vừa ngẩng đầu lên đã thấy một đàn nai rừng chạy về phía mình.