Dù sao thì quy luật kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu trong tự nhiên vẫn luôn tồn tại. Nàng chưa bao giờ có ý nghĩ không ăn thịt hay không sát sinh, Uyển Bảo nghĩ đối với lợn rừng mà nói, cuộc đời ngắn ngủi một chút cũng chẳng có gì không tốt. Đằng nào cũng là c.h.ế.t sớm đầu t.h.a.i sớm, kiếp này chúng là lợn rừng, biết đâu kiếp sau chúng có thể đầu t.h.a.i thành loài khác, chỉ cần tốt hơn lợn rừng là được.
Uyển Bảo tự mình ổn định tâm lý, rồi “thanh thản” ngồi trên cây chờ Nhan Phú Lượng đ.á.n.h lợn rừng. Chỉ là những con lợn rừng đó đối mặt với Nhan Phú Lượng, dường như đã mất đi sức chiến đấu như ngày thường, cứ như đứng đó đợi Nhan Phú Lượng vậy.
Không tốn nhiều sức lực đã thu hoạch được một con lợn rừng lớn, Nhan Phú Lượng đ.á.n.h đổ lợn rừng xuống đất, giống như vừa rồi, Nhan Phú Lượng nhắm mắt lại, Uyển Bảo “giấu” con lợn rừng đi.
Đánh xong lợn rừng, bọn họ tiếp tục đi về phía trước, không lâu sau liền nghe thấy động tĩnh gần đó, Uyển Bảo chăm chú lắng nghe, nghe được tiếng lòng của nhiều loài động vật, nàng biết gần đó có thú đang đ.á.n.h nhau.
Động vật đ.á.n.h nhau nàng không có hứng thú lắm, nàng hứng thú hơn với việc đào nhân sâm. Chỉ là ngay khi nàng chuẩn bị rời đi tiếp tục lên đường, lại nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Âm thanh đó lại là của Lộc Lộc vừa được thả về rừng.
Lộc Lộc đối với Uyển Bảo, chính là một loại tồn tại như nhũ mẫu. Bây giờ nàng nghe thấy Lộc Lộc đang đ.á.n.h nhau, hơn nữa dường như còn đang ở thế yếu, nói gì nàng cũng phải đi qua xem sao. Tuy rằng cánh tay nhỏ chân nhỏ của nàng có lẽ không giúp được gì nhiều, nhưng dù sao thì đứng bên cạnh cổ vũ cũng được.
“Nhị thúc, chúng ta đi bên đó, Lộc Lộc đang đ.á.n.h nhau, chúng ta đi giúp nó.”
Nhan Phú Lượng đối với lời của Uyển Bảo, trước nay không hề nghi ngờ, hắn trực tiếp xoay người đi về hướng Uyển Bảo chỉ. Nhan Phú Lượng sẽ không có ý kiến, nhưng Tiểu Hổ từ khi vào núi đã rạo rực muốn đi hẹn hò với chim mái. Nó thấy Uyển Bảo lại thay đổi lộ trình liền lải nhải:
“Trong rừng này động vật đ.á.n.h nhau là chuyện bình thường, ngươi là một tiểu oa nhi đi hóng chuyện gì chứ.”
Nhìn Tiểu Hổ lải nhải không ngừng, Uyển Bảo không kìm được nhướng mày:
“Ngươi là con chim nói nhiều nhất mà ta từng thấy. Ngươi nói không cho ta một con người quản chuyện của động vật, vậy ngươi một con chim sao lại có thể nói tiếng người của chúng ta?”
“Ngươi… ngươi… hừ!” Một câu của Uyển Bảo khiến Tiểu Hổ nghẹn lời…
Nhan Phú Lượng tốc độ rất nhanh, không lâu sau đã cõng Uyển Bảo đến nơi động vật đ.á.n.h nhau. Uyển Bảo nhìn kỹ, chỉ thấy cách đó không xa một bầy hươu đang giao chiến với một con hổ vằn.
Ai cũng biết, hươu là động vật ăn cỏ, còn hổ là động vật ăn thịt. Tuy số lượng hươu đông, nhưng dưới sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối, đàn hươu không chỉ yếu thế hơn mà còn xuất hiện thương vong. Uyển Bảo sốt ruột trực tiếp nhanh chóng nhảy khỏi lưng Nhan Phú Lượng, chạy về phía đàn hươu.
Nhan Phú Lượng phát hiện hành động của Uyển Bảo, vội vàng đưa tay ra bắt… Đáng tiếc Uyển Bảo động tác quá nhanh, Nhan Phú Lượng tóm hụt, hắn quay đầu phát hiện Uyển Bảo đã chạy đến trước mặt đám động vật đang giao chiến, Nhan Phú Lượng không kịp suy nghĩ, trực tiếp vận khí dùng khinh công đuổi theo Uyển Bảo.
Con hổ vằn kia thấy có một con thú non của loài người thơm phức xông tới, lập tức mắt lóe tinh quang buông con hươu non sắp vào miệng, lao về phía Uyển Bảo…
Ngay khi Nhan Phú Lượng lo lắng đến toát mồ hôi lạnh, con hổ vừa nãy còn muốn nuốt chửng Uyển Bảo lại đột nhiên dừng lại… Nó ngơ ngác nhìn Uyển Bảo một cái, sau đó ánh mắt dịu đi, cọ cọ vào người Uyển Bảo.
Uyển Bảo cảm thấy hổ không còn địch ý với nàng, đưa bàn tay nhỏ mũm mĩm nhẹ nhàng vỗ vào đầu hổ, ngay khi nàng chuẩn bị dạy dỗ hổ một trận rồi bảo nó trở về rừng sâu thì…
Lộc Lộc và Nhan Phú Lượng, những người nghĩ Uyển Bảo gặp nguy hiểm, đồng thời xông tới. Nhan Phú Lượng vung con d.a.o găm trong tay về phía hổ, Lộc Lộc trực tiếp nhấc vó dùng hết sức đá vào hổ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hổ không kịp phòng bị trực tiếp bị Lộc Lộc đá trúng. Con hổ đau đến nhe nanh trợn mắt không thể tin nổi nhìn Lộc Lộc, đường đường là Hổ Vương lại bị một con hươu cái đá. Quan trọng hơn là còn đá vào chỗ hiểm của nó, chuột có thể nhịn nhưng hổ không thể nhịn, hổ nhe nanh với Lộc Lộc muốn c.ắ.n đứt cổ Lộc Lộc.
Nhưng khi nó nhìn thấy ánh mắt sốt ruột căng thẳng của Uyển Bảo, tất cả lửa giận vừa rồi đều tan biến. Nó cũng không hiểu tại sao mình lại không kìm được mà nhượng bộ trước con thú non loài người này.
Uyển Bảo lúc này một lần nữa cảm nhận rõ ràng sự thân thiện của động vật đối với mình, xem ra mình có thể chất kết bạn với động vật. Uyển Bảo vẫy tay với hổ:
“Ngươi vốn thuộc về rừng sâu, đã lỡ lạc vào đây thì mau quay về đi.”
Uyển Bảo chạy đến bên cạnh hươu cái ôm lấy cổ nó:
“Hổ, ngươi nhìn cho rõ đây, Lộc Lộc là người thân của ta, sau này ngươi không được bắt nạt Lộc Lộc và đồng loại của nó, nếu không lần sau ta sẽ không bỏ qua cho ngươi nữa đâu. Ta sẽ đ.á.n.h ngất ngươi rồi bắt lại, mang đến huyện thành bán lấy tiền…”
Hổ nhìn ánh mắt âm trầm của Uyển Bảo, không khỏi rụt rè một chút, nó nhìn sâu vào Uyển Bảo một cái rồi chạy như bay vào rừng sâu.
…
Uyển Bảo thấy hươu cái rất vui, nàng ôm cổ hươu cái không ngừng làm nũng. Hươu cái nghe nói Uyển Bảo muốn tìm nhân sâm, lập tức bày tỏ muốn đi cùng. Nó trực tiếp ngồi xổm xuống cho Uyển Bảo trèo lên lưng ngồi. Uyển Bảo tuy tròn trịa nhưng dù sao nàng cũng chỉ là một tiểu oa nhi vừa tròn ba tuổi. Con hươu cái khỏe mạnh cõng Uyển Bảo vẫn rất nhẹ nhàng.
Trước đây ở nhà họ Nhan, hươu cái cũng thường cõng Uyển Bảo chơi đùa.
Thấy thời gian không còn sớm, Uyển Bảo sợ người nhà lo lắng cũng không dám chần chừ thêm, nàng trực tiếp đi theo Tiểu Hổ nhanh chóng chạy đến nơi có nhân sâm. Bọn họ lại chạy nhanh trong rừng một lúc, cuối cùng cũng đến nơi Tiểu Hổ nói.
Uyển Bảo nhìn củ nhân sâm trước mặt trực tiếp ngẩn người, nhìn tình trạng sinh trưởng của thân cây là có thể thấy những củ nhân sâm này đã có niên đại không ngắn rồi.
Uyển Bảo lấy ra một cái xẻng nhỏ từ phòng thí nghiệm, cẩn thận đào lên, sau hai nén nhang, Uyển Bảo nhìn củ “củ cải trắng lớn” to hơn cả cánh tay mình mà ngây người.
Ối chà, cái này bao nhiêu năm rồi nhỉ?
Năm trăm? Hay sáu trăm?
Phát tài rồi! Phát tài rồi!
Lần này nàng có đủ vốn để phát tài rồi.
Tuy nhiên Uyển Bảo không định mang củ nhân sâm này ra bán, trong đầu nàng có rất nhiều y thuật, đương nhiên cũng hiểu về d.ư.ợ.c liệu. Củ nhân sâm này nhìn là biết loại d.ư.ợ.c liệu quý hiếm có thể gặp nhưng không thể cầu, lúc nguy cấp có thể cứu mạng…