Tên tiểu nhị kia cũng xui xẻo, vô duyên vô cớ chịu quyền cước của Lỗ Bôn, trốn vào trong phòng cởi y phục ra xem xét, toàn thân đỏ tím bầm đen chạm vào đâu cũng đau nhói.
Lỗ Bôn một thân sức lực dã man, không đ.á.n.h c.h.ế.t hắn đã là nương tay.
"Trong tình cảnh khốn khó ấy, tên tiểu nhị đành c.ắ.n răng nuốt hận, nghiền nát ít cỏ chỉ tan ứ m.á.u để bôi lên vết thương, rồi lại phải cúi đầu khom lưng ra ngoài bên bếp pha trà rót nước."
Lão Ngưu và những người khác dù ghét ánh mắt bất chính của tên tiểu nhị nhưng tiền trà và tiền t.h.u.ố.c men thì không thiếu hắn một xu.
Tên tiểu nhị nhận tiền nói những lời cảm ơn, lại tham lam nhìn chằm chằm vào n.g.ự.c lão Ngưu mấy lần, lưu luyến không rời trở về lều trà.
Đoàn người của Lâu Hoài Tỷ ngồi thuyền đến mức gân cốt đau nhức, nhao nhao xuống thuyền đi lại nghỉ ngơi bên bờ sông.
Mai Ngạc Thanh còn cười nói:
"Cây có rễ, bám sâu vào bùn đất, người có chân, chân đạp trên mặt đất, đều không thể rời xa địa khí dưới chân."
Lão Ngưu vì mới đến nơi đất lạ, tìm Lâu Hoài Tỷ nói:
"Lang quân, phong tục Tê Châu khác biệt rất lớn, chúng ta một đoàn người đông đúc lại phức tạp, chi bằng cẩn thận một chút, ra lệnh cấm mọi người không nên đi xa tản mát."
Lâu Hoài Tỷ nói:
"Ngưu thúc, những chuyện nhỏ nhặt này thúc cứ làm chủ đi."
Lão Ngưu nở nụ cười, đáp ứng không nhắc lại, phân ra một đội phòng thủ, nghĩ đến đi thuyền trên nước, thịt cá không thiếu nhưng rau tươi lại không có, liền lại sai mấy nữ quyến của công tượng đi hái chút rau dại, lại lệnh người đi theo bảo vệ.
Tê Châu xuân đến sớm, gió mát dịu dàng nước xuân xanh biếc, khắp nơi một màu xanh non, điểm xuyết những sắc hồng vàng trắng.
Lục Ngạc thấy mê mẩn, vốn định đi cùng hái rau dại.
Lục Nghĩ liếc nàng một cái:
"Ngươi hái được cái rau xuân gì chứ, ngươi có biết cái nào ăn được, cái nào không ăn được, cái nào có độc, cái nào không độc không?"
Lục Ngạc nghĩ cũng đúng, vạn nhất hái phải đồ ăn độc thì sao tốt được liền từ bỏ ý định.
Vệ Phồn còn dọa nàng:
"Nghe nói Tê Châu có rất nhiều rắn độc, nổi tiếng gọi là năm bước ngã, c.ắ.n ngươi một miếng, đi năm bước ngươi liền đến Tây Phương."
Lục Ngạc sợ nhất những thứ này, hít một hơi lạnh không dám nói gì thêm về việc đi hái rau xuân.
Phệ nhi lại không sợ, nàng ta từ khi theo Du T.ử Ly, trong lòng trong mắt chỉ có Du T.ử Ly một người. Nghĩ đến thịt cá mới là vị ngon nhân gian, nhưng Du tiên sinh lại thích rau quả tươi.
Nàng ta đưa cổ nhìn một chút đám người đi hái rau xuân, lại đếm cả đám, suy nghĩ mọi người chia một phần, một người có thể được mấy miếng, sao có thể ăn đến tận hứng?
Du tiên sinh là thần tiên đầu thai, ăn chút rau dại còn phải keo kiệt dè xẻn, thực là uất ức.
Nàng ta thế nào cũng phải hái đầy một giỏ, để Du tiên sinh ăn cho đủ.
Rắn độc sợ gì? Thịt càng độc càng béo tốt, gặp phải cứ bỏ đầu lột da còn có thể nấu canh.
Phệ nhi quyết định, bẩm báo với Tố bà rồi đến chỗ một người thợ đan tre nứa xin một cái giỏ cỏ tranh, giấu d.a.o găm vào ống quần, lại nhặt một cây gậy gỗ để cắt cỏ dò đường.
Mới đầu, Phệ nhi còn thật thà đi theo sau đám người hái, lượn quanh một vòng, mặt đất đều bị hái trụi một lớp, giỏ của Phệ nhi còn chỉ vài cọng mã lan đầu, cầm trong nước như bị bỏng, cũng chỉ được một đũa.
Nàng ta trưởng thành trong ổ trộm cướp nên gan lớn, tính tình cũng có chút lệch lạc, đi theo Du T.ử Ly một thời gian nhưng không học được mấy phần quy củ.
Nàng ta thầm nghĩ mình cứ đi xa thêm một chút, chỉ xa thêm một chút, hái đủ một giỏ rau là quay lại.
Lần đi này quả thực càng chạy càng xa, giỏ hái được đầy, đứng dậy quay đầu, lại là cỏ tranh cao ngang người theo gió chập chờn như sóng biếc nhỏ, tai nghe cây cỏ xào xạc, tiếng côn trùng kêu chim hót liên tiếp, trực khiến lòng người hoảng hốt.
Phệ nhi ngày thường một miệng răng sắc bén, dùng sức c.ắ.n nát đầu lưỡi, đau đến toàn thân giật mình, nỗi đau này khiến lòng tĩnh lặng không ít.
Nàng ta quay người lần theo vũng bùn do việc đào rau dại để lại, thử chậm rãi đi trở về. Chỉ có điều cỏ tranh liên miên, không có cuối cùng, nàng ta tuổi nhỏ người thấp, ngay cả phương hướng cũng không phân biệt được.
Cũng không biết đã lượn bao lâu, cứng đờ không tìm được đường về.
Phệ nhi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nghĩ nghĩ, lấy cỏ tranh khô héo, xoắn thành dây thừng, buộc giỏ rau xuân đầy ắp vào bên hông, đưa tay đ.á.n.h dấu cỏ tranh bên cạnh bằng cách thắt nút chèo.
Cứ vậy lại đi một đoạn đường, mệt mỏi đến toát mồ hôi bẩn, nàng ta liền đặt m.ô.n.g xuống đất, cởi giày, vết bỏng rộp từ sáng sớm có chút khá hơn, thầm nghĩ: Này cũng chẳng tính là đau khổ, chỉ sợ ta lạc đường, rốt cuộc không trở về được bên Du tiên sinh, lại thành một con chim cô độc.
Nàng ta càng nghĩ càng sợ, dụi nước mắt rồi nặng nề đứng dậy, đi một đoạn nữa, hình như có tiếng người lẩn khuất.
Phệ nhi mừng rỡ trong lòng, chân như đổ chì mà nhẹ hơn một nửa, vội vàng lần theo tiếng bước chân vượt qua bụi cỏ tranh.
Chờ đến khi tiếng người dần rõ ràng, lòng Phệ nhi lạnh đi một nửa: giọng địa phương xa lạ, mình cũng không biết đã đi đến chỗ nào, nói không chừng cách Du tiên sinh và mọi người càng ngày càng xa.
Giữa lúc mệt mỏi lại nghĩ: Chân chúng ta không dài, đi được bao nhiêu chứ, đã gặp dân bản xứ, cứ ôn tồn hỏi thăm đường đến bến tàu chẳng phải có thể tìm được lối về sao.
Chờ lại gần chút, giọng nói đó quả thực có chút quen tai, Phệ nhi nghi hoặc bắt đầu cẩn thận, rút đoản đao ra, rón rén chậm rãi tiến lại gần, từ từ vén cỏ tranh.
Phía trước lại là một dòng Trường Hà ẩn mình trong bụi cỏ, mặt sông không rộng. Tại đó, đậu một chiếc thuyền nhỏ hai đầu nhọn, mui thuyền được che bằng chiếu rơm. Ở mũi thuyền, một đại hán chân trần đang co chân ngồi, người quấn túi vải, khoác chiếc áo cộc tay không ống, một bên tai lại đeo chiếc khuyên lớn. Nhìn trang phục, dường như ông ta là người dị tộc. Còn người đứng trên bờ, không ai khác chính là tên tiểu nhị của lều trà ở bến tàu.
"A Đáp, nhóm người kia không biết lai lịch ra sao, hào phóng có tiền giấy, một thuyền một thuyền không biết là vàng bạc châu báu gì."
Tên tiểu nhị bóp giọng nói.
"Nhiều vàng bạc hơn cũng có cái chim mà dùng, chúng ta có chút ít người, làm thế nào mà cướp, chẳng phải tự mình đ.á.n.h quan tài tìm c.h.ế.t sao?"
Tráng hán lạnh lùng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bọn họ đang nghỉ chân trên bờ, một ngày nửa ngày không đi, còn muốn nấu cơm uống nước, dùng t.h.u.ố.c mê..."
"Có chút ít người làm sao mà toàn bộ làm cho ngã được, đầu ngươi nhọn, não ngươi cũng là hạt táo sao?"
Tráng hán lắc đầu.
Tên tiểu nhị dường như cảm thấy bỏ qua đáng tiếc, lấy rượu đưa cho tráng hán:
"A Đáp Bọn họ là khách lạ, làm sao biết địa thế bên ta, toàn là nước với bùn lầy. Kẻ cầm đầu lại là một công t.ử trẻ tuổi, yếu ớt thư sinh, ta nhìn đến gà còn không dám g.i.ế.c. Chi bằng ta gọi người mai phục khắp nơi, tính sẵn đường rút. Chúng ta giả vờ bán đồ ăn thức uống, rồi bắt gia chủ của bọn họ. Bắt giặc thì phải bắt tướng, bắt được đầu não của chúng, hai người kia còn dám chống cự sao? Chỉ cần bảo họ lấy vàng bạc ra chuộc người, chúng ta lên thuyền rồi trốn thật xa. Thấy sao?"
Tráng hán sờ lên cằm, hỏi:
"Đã là gia chủ, bên cạnh sao không có tay chân?"
"Bên cạnh hắn ngược lại có một người theo, cũng cầm đao, đi đứng như có chút cà nhắc, lợi hại đến mấy cũng chạy không nhanh được, lại nói, trên đời này bàn về thân thủ, có mấy ai có thể so được với ngươi?"
Tên tiểu nhị tươi cười nói,
"Chúng ta quen rồi, chạy trốn mở đường không đáng kể."
Tráng hán bị nói đến có chút động lòng.
Phệ nhi nghe được giận dữ, đây rõ ràng là nói về Du tiên sinh, tên tiểu nhị này nghĩ lầm tiên sinh là chủ nhà, muốn giam giữ y lừa tiền, quả thực đáng c.h.ế.t.
Tên tiểu nhị lại nghĩ kế nói:
"Hay là A Đáp theo ta đi xem xem, nếu có thể thực hiện thì trở về bàn bạc kỹ, chúng ta định ra kế cướp rồi chạy, nếu không thực hiện được thì coi như không gặp."
Tráng hán nghĩ nghĩ, gật đầu:
"Ta tìm được một cô nương xinh đẹp, đáng giá khá nhiều tiền, chạy thoát há chẳng phải thua thiệt sao?"
Tên tiểu nhị siểm nịnh mặt:
"A Đáp, ngươi trói chắc chắn, nàng ta làm sao thoát được? Chúng ta xong việc liền về."
Tráng hán sờ lên cằm trầm ngâm một lát, nói:
"Đi, đi xem một chút."
Phệ nhi nghe được lời hai người liền đoán được đại khái, nín thở nằm rạp trong bụi cỏ, đợi đến khi tráng hán và tên tiểu nhị dọc theo một con đường mòn ven sông đi khuất bóng, lúc này mới chui ra ngoài.
Nàng ta sợ Du T.ử Ly gặp nguy hiểm, lòng nóng như lửa đốt, chỉ muốn quay về, đ.á.n.h giá phương hướng, muốn đi lại nghĩ đến lời của tráng hán và tên tiểu nhị, khẽ c.ắ.n môi, quay người lại nhảy lên thuyền nhỏ.
Thuyền nhỏ một trận lắc lư, trong thuyền ẩn ẩn truyền đến tiếng nức nở, Phệ nhi siết c.h.ặ.t d.a.o, dùng mũi d.a.o đẩy ra màn cỏ, đã thấy trong thuyền cột một tiểu nương t.ử mười một mười hai tuổi, trong miệng bị nhét cỏ, trên khuôn mặt trắng nõn đầy nước mắt, nhìn thấy Phệ nhi trong mắt chảy ra ý cầu xin.
Phệ nhi thoáng chút chần chờ, nói:
"Không được kêu, ngươi mà kêu, ta liền g.i.ế.c ngươi. Ta hỏi, ngươi mới được đáp."
Vừa nói vừa giơ d.a.o lên, thấy tiểu nương t.ử trước mắt co rúm lại một chút, lúc này mới lấy cục cỏ trong miệng nàng ra, hỏi,
"Ngươi là ai?"
Tiểu nương t.ử kia nước mắt rơi càng nhiều, há miệng luyên thuyên một tràng lời nói. Nàng ta giọng mảnh mai yếu ớt, nói ra như kéo dây cung, Phệ nhi lại hoàn toàn ngơ ngác, nàng ta nửa chữ cũng không nghe hiểu.
Tiểu nương t.ử cũng ngây người ra, muốn khóc, nhưng không dám lớn tiếng, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu dây thừng trên người.
Phệ nhi nghĩ đến tên tiểu nhị và tráng hán kia không phải người tốt, tiểu nương t.ử này xác nhận không xấu, nàng ta lại gấp gáp quay về báo tin, cầm d.a.o cắt đứt dây gai trên người tiểu nữ nương, mình liền muốn rời đi.
Tiểu nữ nương tìm được dây thừng rơi ra, trong sợ hãi xem Phệ nhi như cây cỏ cứu mạng, thấy nàng muốn đi, liền không quan tâm theo sau.
Phệ nhi không khỏi nóng nảy, lời nàng ta nói tiểu nữ nương này nghe không hiểu, lời tiểu nữ nương nói bản thân cũng nghe không hiểu, hai tên ác đồ kia cũng không biết khi nào sẽ trở về.
Tiểu nữ nương ngược lại biết nhìn mặt mà nói chuyện, thấy nàng ta dường như có ý định bỏ rơi mình, liền nằm trên đất vội vàng dập đầu.
Phệ nhi thấy nàng đáng thương, lại nghĩ đến bản thân, nghĩ đến mình cũng là người được Lâu lang quân giúp đỡ cứu giúp, gặp người gặp nạn, mình lại không đưa tay. Nghĩ nghĩ, vẽ lên mặt đất vừa nói, hỏi tiểu nữ nương có biết đường đến bến tàu không?
Tiểu nữ nương lại vừa lau nước mắt lại vừa nhíu mày lại vừa không hiểu lại vừa giật mình, chợt dậm chân một cái, chỉ một hướng kéo Phệ nhi liền đi.
Phệ nhi hơi chần chờ, vẫn đi theo, chỉ là vẫn siết c.h.ặ.t đoản đao, để phòng có mưu mẹo gian trá phát sinh.
Nàng thấy tiểu nữ nương đi đúng hướng, quả thực giống như hướng của hai tên ác đồ kia, trước tiên bớt lo vài phần.
Không bao lâu, cỏ tranh trước mắt thưa dần lộ ra một khoảng trống, bên tay trái chính là Đại Giang, đi qua một mảnh lau sậy nhỏ, xa xa nhìn thấy thuyền và lão đám người Ngưu.
Tiểu nữ nương dường như không ngờ trong nước lại có nhiều thuyền như vậy, trên bờ có nhiều người như vậy, hai mắt trợn tròn xoe lộ ra một chút vẻ sợ hãi.
Phệ nhi nhảy cẫng lên, quên mất tiểu nữ nương nghe không hiểu mình, nói:
"Hai tên ác đồ kia muốn hại tiên sinh nhà ta, ta muốn đi báo tin, ngươi cũng theo ta, lang chủ nhà ta nói không chừng có thể che chở ngươi một hai."
Tiểu nữ nương quay đầu nhìn xung quanh, vung tay múa chân nói một tràng lời nói. Vẫn như cũ là nước đổ đầu vịt nói không rõ, gấp đến độ không biết làm thế nào.
Phệ nhi nào có tâm tư cùng nàng nói "tiếng chim", vội vàng kéo người một mạch chạy tới, trước tiên tìm lão Ngưu, nói: