Phu Quân Hay Ghen

Chương 7



Đêm ấy, ta mơ liên tiếp những cơn ác mộng.

Lúc thì quay về đêm tuyết ở ngôi chùa Giang Nam, Ninh Yếm giữa chừng xông vào, tay cầm trường kiếm, sát khí ngút trời.

"Hay là chúng ta cùng c.h.ế.t đi! Đừng hòng ở bên hắn!"

Ta sợ đến run cầm cập.

"Chàng g.i.ế.c hắn là được rồi, đừng g.i.ế.c ta mà!"

Lát sau lại là Ninh Trầm bệnh tình nguy kịch, mọi chuyện bại lộ, mẹ chồng dẫn người đến tính sổ với ta.

"Nhìn xem! Rốt cuộc ai mới là nữ nhân giỏi nhất Ninh phủ? Ta còn tưởng là ta cơ đấy! Trời đất ơi! Với cái thân hình mảnh mai như con, vậy mà con ngủ với cả hai đứa con trai của ta!"

Ta vội quỳ xuống: "Con thật sự không cố ý! Ai bảo hai người họ giống nhau như vậy..."

Chớp mắt một cái, Ninh Trầm và Ninh Yếm lại cùng xuất hiện trước mặt ta.

Ninh Yếm lạnh lùng nâng cằm ta lên: "A Dư, nàng nhìn kỹ xem. Bọn ta khó phân biệt đến thế sao?"

Đầu ngón tay Ninh Trầm nhẹ nhàng vuốt qua hàng mày của ta: "Tẩu tẩu... mắt nàng có vấn đề thật sao?"

Ta chăm chú nhìn rồi phát hiện...

Hai người bọn họ đều không mặc quần!

"A..." Ta quay đầu bỏ chạy, lại đ.â.m sầm vào hai đứa trẻ.

"Mẫu thân, vậy chúng con cũng giống nhau sao?"

Ta còn chưa kịp nhận ra thì cậu bé đứng bên cạnh đã gõ lên đầu đứa còn lại.

Tên Dâm Tâm Sáng. Truyện này KHÔNG được đăng tại Hạt Đậu Khả Ái.

Theo dõi Cam Mười Tú để tìm đọc những bộ truyện siêu hay của mình nha cả nhà. Có đủ các gu từ ngọt tới mặn, từ hường tới hắc, tha hồ mà lựa luôn nà. (⸝⸝>؂•̀⸝⸝)✧

"Đồ ngốc! Đã dạy đệ bao nhiêu lần rồi? Phải gọi là thẩm thẩm!"

Ta không đứng vững nữa, ngã ngửa ra sau.

"Không... đừng..."

Ta giật mình ngồi bật dậy, mồ hôi túa đầy trán, trước mắt tối đen như mực.

Đúng lúc ấy, có người từ bên cạnh ôm lấy ta.

"Sao vậy, A Dư? Nàng gặp ác mộng à?"

Ta giật nảy mình.

"Ừm."

Ninh Yếm nhẹ nhàng vỗ lưng ta: "Đừng sợ. Có ta ở đây."

Tim ta vẫn đập loạn xạ, theo bản năng chui vào lòng hắn.

Kể từ đó, ta gần như không bước chân ra khỏi sân. Thỉnh thoảng có gặp Ninh Trầm, ta cũng tuyệt đối không ở riêng với y.

Thế nhưng Ninh phủ vẫn chẳng lúc nào được yên.

Mẹ chồng mở mấy buổi yến tiệc thưởng hoa, mời rất nhiều tiểu thư khuê các đến dự. Ta cũng không tránh khỏi phải tiếp khách.

Thế mà mấy lần liền, Ninh Trầm đều kéo ta vào sau hòn non bộ.

"Tẩu tẩu, chỉ một nụ hôn mà đã dọa nàng bỏ chạy rồi."

Y ép ta sát vào vách đá: "Thế còn những chuyện quá đáng hơn mà chúng ta từng làm thì sao?"

Ta chỉ còn cách dỗ dành y: "Đừng nói cho đại ca đệ biết. Cùng lắm... ta cho đệ hôn."

"Rồi huynh ấy cũng sẽ biết thôi!"

Ninh Trầm nổi giận, hôn ta còn dữ dội hơn. Ta đành đổ hết những dấu vết ấy lên đầu đứa con còn đang quấn tã.

Ninh Yếm cũng bất đắc dĩ.

"Thằng bé c.ắ.n dữ vậy sao? May mà nàng không tự mình cho b.ú. Nếu không..." Hắn ngước nhìn ta, giọng đầy oán trách: "Chẳng lẽ đến lượt ta cũng chỉ được dùng đồ thừa của nó?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chột dạ đến đỏ bừng mặt, vội ôm lấy đầu hắn.

"Chàng đừng nói linh tinh!"

Ở kinh thành, nữ t.ử muốn kết thân với nhà họ Ninh nhiều vô kể thế nhưng Ninh Trầm chẳng vừa mắt một ai.

Mẹ chồng bèn bảo Ninh Yếm đi dò hỏi.

Ninh Yếm đi chưa bao lâu đã quay về, sắc mặt vô cùng khó coi.

"Có chuyện gì vậy?"

Ta giúp hắn thay y phục.

Ninh Yếm nhìn ta, im lặng rất lâu mới lên tiếng: "Ta hỏi đệ ấy thích kiểu cô nương nào. Ai ngờ đệ ấy lại bảo thích người giống hệt nàng!"

Nói đến đây, hắn tức đến mức trông còn có chút đáng yêu.

"Nàng như vậy, ta biết tìm đâu ra người thứ hai?"

Động tác của ta khựng lại.

"Tiểu thúc chỉ nói đùa thôi. Ta có gì tốt chứ?"

Ninh Yếm cúi đầu ôm lấy ta: "Nàng rất tốt. Tốt đến mức ai cũng phải ghen tị."

Mặt ta hơi nóng lên.

Ninh Yếm nhìn ta chăm chú, không biết nghĩ đến điều gì.

"Nhưng nếu lúc ấy nàng chưa thành thân... nàng sẽ thích Ninh Trầm chứ?"

Ta nhất thời nghẹn lời: "Dĩ nhiên là không."

"Thật sao?"

"Thật."

Ta gật đầu thật mạnh.

"Người ta thích là chàng."

Đôi mắt Ninh Yếm cong lên đầy ý cười.

Hắn ghé sát tai ta, thì thầm: "Tối nay ta mua một bộ y phục mới. Ta mặc cho nàng xem."

Hắn hôn nhẹ lên má ta.

"Chính là kiểu nàng từng nói."

Ta lập tức hiểu hắn đang ám chỉ điều gì. 

Đó là kiểu y phục trong thoại bản mà trước đây ta từng năn nỉ hắn mặc thử. Khi ấy hắn chỉ liếc qua đã nói quá mất mặt, nhất quyết không chịu. Không ngờ bây giờ lại đồng ý.

Hai mắt ta sáng lên.

Trong lòng thầm nghĩ, tuy năm xưa ta nhận nhầm người, nhưng người ta thật sự yêu lại là hắn.

Đúng lúc ấy, một hạ nhân vội vàng chạy đến bẩm báo: "Nhị công t.ử phát bệnh rồi."

Ninh Yếm cau mày: "Bệnh gì?"

Tên hạ nhân lắp bắp: "Hình như... là căn bệnh ấy..."

Ta hoảng hốt, chiếc áo ngoài trong tay rơi xuống đất.

Ninh Yếm cũng chẳng còn tâm trí nhặt lên, kéo tay ta chạy thẳng sang chỗ Ninh Trầm.

Chưa bước vào phòng đã nghe tiếng Ninh phu nhân đang mắng: "Con đã đến nước này rồi mà còn giấu ta? Mau nói cho ta biết rốt cuộc là ai hại con thành thế này, để ta đi đòi lại công bằng!"

Ta chỉ muốn quay đầu bỏ chạy nhưng Ninh Yếm vẫn kéo ta vào.