"Từ từ đã! Trời tối om thế này, ta chẳng nhìn thấy gì cả!"
Ta hốt hoảng kêu lên.
Trần Ngọc cười lạnh một tiếng.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Không được thắp đèn!"
"Chàng chê ta xấu sao?"
Ta nhỏ giọng hỏi đầy tủi thân.
"Ta đã xấu thành ra thế này rồi mà chàng vẫn còn hạ miệng được à?"
"Tạm bợ cho qua đi, dù sao cũng không thể hòa ly được."
Trong bóng đêm mịt mù, ta thấp thỏm hỏi hắn.
"Vạn nhất ta có t.h.a.i thì sao?"
"Có thì sinh."
"Vậy còn... còn Phất Âm công chúa..."
"Giao cho ta lo liệu."
Im lặng một hồi lâu sau, ta bỗng bật cười khúc khích.
"Hắc hắc."
Trần Ngọc khó hiểu hỏi.
"Nàng cười cái gì?"
"Lần đầu biết thích một người, ta thấy vui trong lòng."
Trần Ngọc im lặng không đáp.
Ta lần mò trong bóng tối, chọc chọc vào người hắn.
"Ta nói ta thích chàng, chàng có nghe ra không?"
Trần Ngọc tức giận đáp lại.
"Thật khéo, ta cũng rất thích chính mình."
Phất Âm công chúa vào phủ vào một buổi sáng trời trong nắng ấm.
Ta ăn vận chỉnh tề, đeo khăn che mặt, dẫn theo một đoàn tiểu thiếp ra đón tiếp với vẻ nhiệt liệt hoan nghênh.
Nàng ta mặc cung trang lộng lẫy, làn váy dài được bốn cung nữ nâng đỡ, trên đầu còn có người che dù.
Vừa đứng trước cửa chính sảnh, ánh mắt nàng ta đã quét qua một lượt đầy khinh miệt.
"Bản công chúa biết tiếng xấu của mình vang xa, nên mấy thứ lễ nghi rườm rà cũng không thèm chấp nhất. Chúng ta cứ đơn giản mà làm, sau này ta là chủ, các ngươi là tớ, nhớ kỹ vị trí của mình."
Đôn di nương di chuyển thân hình mập mạp, chậm rãi thưa.
"Tiện thiếp biết ăn cơm, và biết nấu cơm."
Phất Âm cười lạnh mấy tiếng.
"Trần Ngọc hỏng não rồi mới nạp các ngươi vào phủ sao? Toàn một lũ dưa vẹo táo nứt, không biết soi gương tự soi lại mình à? Thôi, người tiếp theo."
Bà v.ú lén nhìn Phất Âm rồi lí nhí.
"Trong phủ, có một vị tiểu thiếp đang mang thai..."
Phất Âm lập tức lạnh lùng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Cho uống t.h.u.ố.c để bỏ đi."
Ta bùm một cái quỳ xuống đất.
"Công chúa! Đó là đứa con duy nhất của tướng gia! Sau này... sau này chưa chắc đã có lại được đâu!"
Ta ngước mắt lén nhìn Phất Âm, thấy nàng ta nhíu mày hỏi lại tại sao sau này lại không có được.
Ta hạ quyết tâm, vì để bảo vệ đứa trẻ, chỉ đành có lỗi với Trần Ngọc.
Phạch một tiếng, từ trong tay áo ta rơi ra một gói t.h.u.ố.c tráng dương tán.
Ta hốt hoảng lấy tay che lại, nhưng Phất Âm đã nhìn thấy.
Nàng ta sai bà v.ú cướp lấy gói t.h.u.ố.c.
Khi chắc chắn Phất Âm đã đọc rõ ba chữ trên gói t.h.u.ố.c, ta mới đứng dậy hô lớn hỏi xem ai trong phủ không có con.
"Một!"
"Hai!"
"Ba!"
"Bốn!"
Bốn vị tiểu thiếp đồng thanh hô vang rất nể mặt ta, đặc biệt là Lan di nương, bộ dạng oán phụ của nàng ta lúc này đạt đến đỉnh điểm.
Phất Âm sợ tới mức run tay đ.á.n.h rơi gói t.h.u.ố.c.
Nàng ta chuyển từ kinh ngạc sang nghi hoặc, rồi phẫn nộ tột cùng.
Ta run cầm cập, thốt thêm một chữ cuối cùng.
"Năm..."
Biết chuyện Trần Ngọc không được, Phất Âm tức điên người, hùng hổ lao về phía thư phòng.
Chờ nàng ta đi khuất, ta mới ngồi bệt xuống đất thở phào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Bốn vị tiểu thiếp vây quanh ta hỏi bước tiếp theo phải làm gì.
Ta bật dậy ra lệnh.
"Nhanh! Trói Bạch Liên lại đưa lên xe ngựa, đưa nàng ta đi lánh nạn ngay!"
"Còn tướng gia thì sao? Công chúa đang đi tìm ngài ấy!"
Ta lau mồ hôi đáp.
"Kệ đi, không được thì thôi vậy, dù sao cũng là vì bảo vệ con của ngài ấy."
Bạch Liên bị khiêng lên xe ngựa, nàng ta gào lên đòi thế bất lưỡng lập với ta.
Khương di nương thẳng tay vả cho nàng ta một cái rồi quát mắng, bảo rằng cây tỳ bà quý giá của nàng ấy còn phải đập nát thì Bạch Liên đi lánh nạn có gì là ủy khuất.
Bạch Liên bị dọa sợ đến mức im bặt.
Mân di nương nhét giẻ vào miệng nàng ta rồi cho xe khởi hành.
Nhìn xe ngựa đi xa, lòng ta thấy buồn bực khó tả.
Ban đầu là vì nhiệm vụ, nhưng giờ ta lại thấy thương xót cho một sinh mạng.
Hơn nữa đó là cốt nhục của Trần Ngọc, có lẽ hắn cũng coi trọng đứa trẻ và Bạch Liên hơn ta.
Ta quay sang bảo các vị di nương rằng nếu ai muốn đi thì có thể đi ngay bây giờ.
Khương di nương bảo chưa trả thù được vụ tỳ bà nên không đi.
Mân di nương bảo nàng ấy không phải kẻ vong ân phụ nghĩa.
Lan di nương thì muốn đi vì đã thuộc hết thơ Đường.
Đôn di nương cũng muốn đi để học đầu bếp.
Vậy là năm người đi mất ba người.
Đêm đó ta cùng hai người còn lại ngồi trong sân đầy chán nản.