Phu Nhân Hôm Nay Đã Thắng Cược Chưa?

Chương 2



Kỳ thực lúc này đám người hầu kẻ hạ trong phủ đã đoán đúng rồi.

Nếu qua năm mới mà ta bị Thái hậu bắt trở về hỏi tội thì vị trí phu nhân phủ Thừa tướng này chắc chắn phải đổi người.

Ngày ba mươi Tết, Trần Ngọc không lên triều, hắn sai người tới gọi ta.

Ta vội vã vứt bỏ công việc đang làm, hớt hơ hớt hải chạy về Thanh Ca Uyển.

Vừa bước vào cửa, một bên tay áo vẫn còn xắn cao lên tận khuỷu tay, ta dõng dạc nói.

"Phu quân, gọi ta có chuyện gì?"

Hắn nhìn thấy bộ dạng lếch thếch của ta, ánh mắt rất đỗi lãnh đạm.

"Ngồi xuống, học cầm."

Ta như hòa thượng sờ gáy không hiểu được tình hình.

Nói một câu thực lòng, thuộc hạ dưới quyền Thái hậu nếu nói về sự tài hoa thì phải kể đến Bích Xuân nhi cô nương của Gió Mạnh Lâu.

Năm xưa ta và nàng ấy đều là những đóa hoa khôi của giới ẩn vệ.

Ta vốn dĩ cũng có thể trở thành một thế hệ hoa khôi lừng lẫy, thu nhập ngang hàng với nàng ấy, nhưng tại sao không thành công? Đó là bởi vì ta hát sai nhạc điệu.

Những ai từng nếm trải ma âm của ta đều biết, Phượng Ninh Vãn một khi mở miệng là Gió Mạnh Lâu cũng phải rung chuyển ba hồi.

Cả năm trời sống yên ổn không sao, đến phút cuối cùng Trần Ngọc lại chập mạch bắt ta đ.á.n.h đàn.

Đàn thì đàn, cũng chẳng phải chưa từng luyện qua, chỉ là mỗi lần ta gảy đàn là lại có cửa hàng quan tài tìm đến bàn chuyện hợp tác.

Trần Ngọc chuẩn bị cho ta một cây cầm hàng cao cấp, âm sắc chắc chắn là cực tốt.

Ta nảy sinh vài phần tự tin, lặng lẽ đặt ngón tay xuống, ngay sau đó gảy ra một khúc nhạc như vọng về từ cõi âm.

Sắc mặt Trần Ngọc càng lúc càng lạnh, ánh mắt từ xem xét chuyển sang sắc bén, cuối cùng hắn nhắm mắt lại, lạnh lùng lên tiếng.

"Dừng tay, đừng đụng vào nó nữa."

Ngoài cửa sổ có người hớt hải đi vào.

"Trần tướng gia, từ xa ta đã nghe thấy rồi, nhà ai có tang mà đ.á.n.h nhạc t.h.ả.m thiết thế này?"

Sắc mặt ta cứng đờ, nghĩ thầm Phượng Ninh Vãn ta đời này chưa bao giờ thấy cạn lời đến thế.

Người nọ ôm một món đồ to lớn bước vào.

"Ngài bảo ta chọn cầm tới, âm thanh thanh khiết như tiếng trời đây!"

Ta bỗng nhiên phát hiện, cây đàn ta vừa gảy là món bảo bối của Trần Ngọc, còn cây đàn người kia đang ôm mới là của ta.

Khó trách một người yêu đàn như mạng như hắn lại không liều mạng với ta.

Ta ngượng nghịu đứng lên, run rẩy định lén lút đi ra ngoài.

Trần Ngọc liếc mắt lạnh lùng.

"Ta cho nàng đi rồi sao?"

Ta tức khắc đứng hình tại chỗ, cười làm lành.

"Hay là ta gảy lại một bài nữa nhé?"

Trần Ngọc nhẫn nhịn đến mức gân xanh trên trán nổi lên, hồi lâu sau mới gầm lên với ta.

"Cút đi!"

Cái bụng của Bạch Liên hoa mãi không thấy động tĩnh, kéo dài đến đêm giao thừa khiến ta phát điên.

Trừ tịch cung yến, Trần Ngọc với tư cách Tể phụ phải tham dự, ta là phu nhân cũng phải đi cùng.

Trong cung có gì?

Có Thái hậu lão nhân gia.

Theo quy củ ẩn vệ, nhiệm vụ thất bại ta phải nộp đầu lên, nhưng ta vốn là kẻ thích mặc cả.

Đèn l.ồ.ng đỏ treo cao trước cửa phủ, Trần Ngọc đứng dưới bậc thềm, lạnh nhạt nói.

"Buông ra."

"Không buông."

Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y áo của Bạch Liên, hạ quyết tâm muốn kéo nàng ta cùng vào cung.

Có lẽ Thái hậu nhìn thấy cái bụng tròn trịa kia sẽ quên mất cái đầu tròn trịa của ta.

Bốn vị tiểu thiếp đứng bên trong cửa nhìn ta với bộ dạng khinh bỉ.

Trần Ngọc im lặng hồi lâu mới nói.

"Hoàng thượng sẽ không vì nàng mang thêm một người mà cho gấp đôi tiền mừng tuổi đâu. À ta quên mất, phu nhân tuổi tác cũng lớn rồi, hình như không cần tiền mừng tuổi nữa."

Đồ nam nhân thối, hắn vẫn còn đang thù hằn chuyện ta đụng vào cây đàn của hắn.

Bạch Liên rụt rè lên tiếng rằng hai người đừng vì nàng mà cãi nhau, nàng không đi đâu.

"Được."

"Không được!"

Trần Ngọc và ta đồng thời lên tiếng, người nói được là hắn, người phản đối là ta.

Bốn nữ nhân kia trợn mắt nhìn lên trời, rồi rầm một tiếng, cửa lớn Trần phủ đóng lại, bọn họ vui vẻ đi ăn cơm tất niên.

Ba người chúng ta bị nhốt bên ngoài, nhìn nhau ngơ ngác.

Cuối cùng Trần Ngọc đành phải nhượng bộ.

Dọc đường đi, Trần Ngọc nhắm mắt tựa vào thành xe, không nói một lời, khí áp xung quanh trầm thấp đến mức nếu ta nói thêm một câu hắn sẽ ném ta ra ngoài.

Cũng đúng thôi, nữ nhân trong phủ nổi loạn, lại còn kéo theo ái thiếp sắp lâm bồn của hắn đi xóc nảy vào cung, sao hắn có thể không giận.

Trong cung đèn đuốc sáng trưng, yến tiệc vô cùng long trọng.

Ta ngồi bên cạnh Trần Ngọc, Bạch Liên nép ở phía sau.

Tiệc chưa bắt đầu, ta đã nhận thấy một ánh mắt sắc bén dừng trên người mình.

Nhìn lại thì sợ đến mức dựng cả tóc gáy, đó là công chúa Phất Âm, con gái ruột của Thái hậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe nói nam nhân trong phủ nàng ta có thể vây quanh hoàng thành một vòng. Không lẽ nàng ta nhắm trúng Trần Ngọc?

Phất Âm là người có lòng ghen ghét rất trọng.

Người nàng ta nhìn trúng thì không được cưới vợ nạp thiếp, hạng vào cửa sớm như ta chắc chắn sẽ có ngày ch·ết bất đắc kỳ t.ử.

Ta càng nghĩ càng sợ, rụt rè trốn sau lưng Trần Ngọc.

Công chúa à, đợi ta hoàn thành nhiệm vụ rút lui, nhất định sẽ dâng tận giường cho ngài.

Nhớ tới Bạch Liên, ta giật mình sợ nàng ta cũng không thoát khỏi độc thủ của công chúa, vừa quay đầu lại đã thấy một mỹ nhân tuyệt thế.

Bạch Liên đang làm gì?

Nàng ta liếc mắt đưa tình, lắng nghe Tô đại nhân khóc lóc chuyện thê t.ử ở nhà hung dữ, rồi thút thít an ủi rằng người tốt như đại nhân sao thê t.ử lại không biết trân trọng, nếu là nàng ta thì nhất định không làm vậy.

Ta nhìn cái đầu của Trần Ngọc mà lòng đầy phức tạp.

Hắn nhận ra ánh mắt của ta, nhướng mày hỏi.

"Làm sao vậy?"

"Cái mũ ngọc này của chàng trông không cát lợi cho lắm."

Cũng may tâm trí Phất Âm không đặt trên người Bạch Liên, nàng ta nhìn ta vài cái rồi quay đi trò chuyện với người khác.

Ta không ngờ cung yến không chỉ để ăn mà còn phải biểu diễn tài nghệ.

Nhìn các tiểu thư thế gia khoe sắc, ta uống rượu đến mức hưng phấn, ghé vào tai Trần Ngọc nói say khướt.

"Tướng gia à, xem ta đ.á.n.h hạ giang sơn cho chàng đây."

Trần Ngọc một tay che miệng ta lại, kéo ta vào lòng như ấn một con vịt, nhỏ giọng cảnh cáo.

"Ta không muốn nạp thiếp, nàng yên lặng chút đi."

Trên người hắn có mùi hương tùng mộc thanh khiết, thật khó tin một người như vậy lại ngủ với tận năm nữ nhân.

Cảm giác nguy cơ lại tới, ta tỉnh táo lại thì nghe thấy giọng nói cao ngạo của Phất Âm vang lên, nàng ta muốn ta biểu diễn tài nghệ, nếu tầm thường sẽ bị phạt.

Ta sợ đến mức tỉnh cả rượu, nhìn Thái hậu cầu cứu nhưng bà lại đang mải mê ăn bánh sơn tra.

Chỉ có Trần Ngọc bình thản nói một câu.

"Không được đ.á.n.h đàn."

Hóa ra Trần Ngọc dạy ta đàn là có ý này, hắn đoán được hôm nay sẽ có kiếp nạn.

Hắn bảo sẽ làm thơ cho ta đọc, nhưng ta biết Phất Âm không dễ lừa, nếu biết là hắn làm thay chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ta.

Hay là khiêu vũ vậy. Ngày xưa Vương công công từng dạy ta vũ đạo, ông ấy nói điệu nhảy này có thể câu hồn đoạt phách.

Ngoài khiêu vũ ta chỉ biết hạ độc và ám sát, chẳng lẽ lại tự s·át cho nàng ta xem.

Ta thấp thỏm hỏi Trần Ngọc có thể tấu nhạc cho ta không, hắn đồng ý gảy bài Đào Yêu.

Khi tiếng đàn vang lên, cơ thể ta như có ý thức riêng, tay áo lay động, dáng vẻ thướt tha.

Trần Ngọc đàn quá hay, tạo nên một sự hòa hợp từ sâu trong linh hồn.

Đang lúc ta đắm chìm trong những ánh mắt ngưỡng mộ thì tưng một tiếng, Trần Ngọc đàn sai nhạc điệu một cách cố ý.

Ta dừng lại nhìn, sắc mặt hắn bình tĩnh nhưng ta cảm thấy hắn đang không vui.

Hắn đứng dậy cáo lỗi với công chúa rằng mình uống say nên tay không vững.

Phất Âm mỉm cười sắc lạnh nói rằng nàng ta thấy tâm hắn không vững thì đúng hơn.

Trần Ngọc nói điệu nhảy của ta tầm thường sợ làm bẩn mắt công chúa nên không cần nhảy tiếp.

Hắn hạ thấp ta một hồi nhưng ta lại thấy nhẹ nhõm.

Thái hậu lên tiếng bảo ta mệt rồi, gọi ta vào thiên điện ngồi.

Vừa vào tới nơi, ta đã ôm lấy đùi bà khóc lóc xin tha mạng, bảo rằng sản phụ đang ở bên ngoài, sớm muộn gì cũng sinh con.

Thái hậu đá ta một cái, mắng ta vô dụng, bảo rằng Trần Ngọc đang tuổi tráng niên mà ta cả năm trời không làm ăn được gì.

Ta ngơ ngác hỏi lại có phải ý bà là muốn ta tự sinh không.

Thái hậu rống lên rằng không thì để đóa bạch liên hoa ngoài kia sinh sao, bà chọn ta vì ta đẹp, có thể sinh ra đứa trẻ xinh đẹp nhất, năm sau bà nhất định phải thấy đứa trẻ chui ra từ bụng ta.

Ta rốt cuộc đã hiểu, bà già này không chỉ cuồng trẻ con mà còn là kẻ cuồng nhan sắc hạng nặng.

Ta phân trần rằng Trần Ngọc hình như không được, sắc mặt Thái hậu cứng đờ.

Bà mắng ta phải tự tìm nguyên nhân ở bản thân mình, nữ nhân không được nói không được.

Đêm đó sau khi bị tẩy não, ta như người mất hồn đi ra khỏi thiên điện.

Trong tai cứ văng vẳng câu nói đó.

Ta ngửa mặt nhìn trăng, thực ra tự mình ra trận cũng không khó chấp nhận lắm, vì Trần Ngọc trông rất đẹp trai.

Đang mải suy nghĩ thì ta đ.â.m sầm vào một người.

Cú đ.â.m khiến ta lùi lại vài bước, một cánh tay vòng qua eo kéo ta vào lòng.

Mùi hương tùng mộc lẫn chút mùi rượu phả vào tai ta.

"Đừng lên tiếng."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Là Trần Ngọc. Hắn không ở bữa tiệc mà chạy ra góc này làm gì?

Sau lùm cây, tiếng Phất Âm gầm lên tức tối vì để sổng mất miếng mồi ngon.

Ta kinh ngạc, hóa ra công chúa định dùng biện pháp mạnh.

Tiếng bước chân đi xa dần, ta vẫn bị Trần Ngọc ôm trong lòng.

Môi hắn đè lên vành tai ta vuốt ve, hơi thở nóng bỏng thổi vào lọn tóc khiến ta rùng mình.

Bốn bề yên tĩnh, ta định đẩy hắn ra thì tay hắn đột nhiên trượt xuống dưới lớp áo mỏng, ngón tay thô ráp lướt qua da thịt khiến ta cứng đờ như khúc gỗ, mặt đỏ tía tai.

Bàn tay to lớn của hắn áp xuống hõm eo ta, một cảm giác tê dại truyền khắp cơ thể.

Ta không nhịn được khẽ rên lên một tiếng, rồi nghe thấy tiếng hắn cười trầm thấp.

"Ninh Vãn, hóa ra eo của nàng lại nhỏ đến thế này."

Oanh một tiếng, lý trí trong đầu ta nổ tung như những đóa pháo hoa rực rỡ nhất.