Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 320: Có giấy xét nghiệm ADN không?



 

Tần Hiên nghe thấy lời lẩm bẩm của Quý Phi, khóe môi khẽ nhếch lên. Đúng là như vậy.

 

Gia đình nhà họ Tần cũng lờ mờ hiểu ra động cơ thực sự của Tần Văn Tường.

 

Tuy nhiên lúc này, Tần Văn Tường quyết định án binh bất động, không muốn "rút dây động rừng". Cô nhanh ch.óng đưa người nhà rời khỏi nơi xui xẻo này.

 

Dù sao thì Dương Phong cũng đã hóa thành tro bụi, anh ta chẳng còn xứng đáng để Tần Văn Tường phải đích thân lo liệu hậu sự nữa.

 

Thiếu vắng Tần Văn Tường, ả tiểu tam và lũ con rơi đành phải tự mình gánh vác. Khi biết tin không thể ẵm trọn toàn bộ tài sản thừa kế, bọn họ vô cùng tức tối, nhưng cũng đành bất lực. Trước mắt, họ đành phải diễn tròn vai, dỗ ngọt hai ông bà già lo liệu tang lễ cho Dương Phong, hòng vớt vát thêm chút đỉnh.

 

Nhân tiện, họ cũng muốn ra mắt họ hàng nhà họ Dương, khẳng định sự tồn tại của mẹ con họ, để sau này khi luật sư đến phân chia tài sản, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

 

Một cặp vợ chồng già hống hách, một ả tiểu tam trèo cao nhờ nhan sắc, có vẻ như chẳng ai mảy may nghĩ đến những vấn đề pháp lý phức tạp phía sau.

 

Thực ra, trong họ hàng nhà họ Dương cũng có người lờ mờ nhận ra vấn đề, nhưng vì thái độ của bọn họ quá quắt, lúc nào cũng đề phòng người khác nhòm ngó tài sản thừa kế, nên chẳng ai buồn lên tiếng nhắc nhở.

 

Và dù có nhắc nhở thì cũng đã muộn.

 

Đám tang diễn ra với khá đông người tham dự.

 

Dương Phong ít nhiều cũng có chút m.á.u mặt trong giới kinh doanh ở thành phố Y, nên bạn bè thương trường đến viếng cũng không ít.

 

Thế nhưng, vừa bước vào, đập vào mắt họ là ả tiểu tam cùng một bầy con rơi, ai nấy đều không khỏi sững sờ. Bọn họ thực sự không ngờ Dương Phong lại "liều lĩnh" đến vậy. Đứa con rơi lớn nhất có khi chỉ kém con gái chính thức vài tuổi.

 

Hơn nữa, ả tiểu tam lại còn nghiễm nhiên đóng vai nữ chủ nhân, đứng ra tiếp đón khách khứa. Điều này khiến những vị khách cảm thấy vô cùng khó chịu, làm thế này chẳng khác nào đẩy họ vào thế đối đầu với nhà họ Tần?

 

Nhưng đã lỡ đến rồi, họ đành nhắm mắt bước vào.

 

Kết quả, vừa bước vào, chưa kịp hỏi han, bố mẹ Dương Phong đã như diễn viên lên đồng, khóc lóc t.h.ả.m thiết, oán trách Tần Văn Tường là người vợ tồi tệ. Rằng những ngày qua cô ta bỏ mặc mọi chuyện, thậm chí không thèm đoài hoài đến tang lễ của chồng, mọi thứ đều do "cô vợ nhỏ" hiền thục, hiếu thảo này lo liệu.

 

Họ còn bêu rếu Dương Vi Vi là đứa con bất hiếu, bố mất cũng chẳng thèm ngó ngàng, chẳng bù cho bốn đứa em, ngày nào cũng túc trực bên linh cữu, khóc lóc t.h.ả.m thương.

 

Nói tóm lại, họ dồn hết sức lực để bôi nhọ mẹ con Tần Văn Tường, đồng thời đ.á.n.h bóng tên tuổi cho ả tiểu tam và bầy con rơi.

 

Nhưng khổ nỗi, có ai quan tâm đâu. Khách khứa là những người làm ăn, việc đồng cảm với ả tiểu tam và con rơi liệu có giúp việc kinh doanh của họ khởi sắc hơn không? Nằm mơ đi, đó là nhà họ Tần đấy, ai dám vuốt râu hùm.

 

Họ thầm đoán, chắc mẹ con Tần Văn Tường đã phát hiện ra mớ bòng bong mà Dương Phong giấu giếm bấy lâu, tức giận quá nên mới bỏ đi như vậy.

 

Trong suốt những ngày chuẩn bị tang lễ, Tần Văn Tường không hề ló mặt. Mãi đến hôm nay, cô mới dẫn theo con gái Dương Vi Vi xuất hiện. Tất nhiên, đằng sau cô là cả một dàn vệ sĩ hùng hậu, đề phòng những kẻ vô lại quấy rối.

 

Phía nhà họ Tần đã nắm rõ ngọn ngành sự việc, dĩ nhiên sẽ không có người thân nào hạ mình đến dự tang lễ của loại người như vậy. Vốn tưởng chỉ có Tần Dịch đi cùng chị gái.

 

Nhưng khi thấy một nhóm thanh niên trẻ đi theo sau, chỉ đứng ngoài cửa nhìn vào mà không bước vào viếng, họ hàng nhà họ Dương không khỏi ngơ ngác.

 

Họ chắc mẩm không thể ngờ lại có người đến dự tang lễ để... hóng drama.

 

Và chính sự xuất hiện kỳ quặc này đã khơi dậy trí tò mò của những vị khách khác. Ban đầu không khí tang lễ vốn rất nặng nề, nhưng giờ bỗng chốc biến thành một sân khấu "ăn dưa" thực thụ.

 

【Wow, tiểu tam và con rơi tập hợp đông đủ cả kìa, lại còn công khai thế này sao? Quả nhiên đi theo là một quyết định sáng suốt, sắp có kịch hay để xem rồi!】

 

Ngoài bố mẹ Tần ở lại nhà cũ chăm sóc Tần Hi, những người khác đều có mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cặp song sinh nhà chú Tư dĩ nhiên cũng chủ động đi theo, bản tính hóng hớt của họ đâu có thua kém ai.

 

Còn Tần Giai Khê thì bị mọi người ép buộc đi cùng. Đến giờ cô bé vẫn còn đang ngơ ngác. Lần đầu tiên chứng kiến một vụ xung đột như vậy, ban đầu cô cứ tưởng Đại biểu tỷ sẽ chọn cách "người c.h.ế.t hết chuyện", quên đi tất cả. Không ngờ hôm nay chị ấy lại đến đây với một khí thế áp đảo như vậy.

 

Trong lòng Tần Giai Khê bỗng nhen nhóm một cảm giác nóng hổi, kỳ lạ.

 

Lúc này, trong linh đường đã bắt đầu nhốn nháo.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Lần đầu tiên Tần Văn Tường đối mặt với ả tiểu tam.

 

Ả tiểu tam vẫn cố giữ vẻ mặt đáng thương, yểu điệu, không thèm chào hỏi Tần Văn Tường mà trực tiếp kéo bầy con lại, nói với Dương Vi Vi: "Vi Vi, chào cháu. Lại đây làm quen đi, đây là các em của cháu. Hôm nay là lần đầu gặp mặt, sau này các cháu chỉ có nhau thôi, phải đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau nhé..."

 

Chưa để ả nói dứt câu, Dương Vi Vi – người đã nói chuyện thẳng thắn với mẹ – lạnh lùng cắt ngang: "Bà thím này, bà nói nhảm cái gì thế. Tôi là con một, đào đâu ra em trai em gái hả!"

 

【Phụt! Lúc đầu còn lo Dương Vi Vi gặp lại bọn người này sẽ bị sốc, không ngờ cô bé đã được mẹ 'truyền công lực', trở thành bản sao hoàn hảo của Tần Văn Tường rồi. Quả nhiên, sự phản bội của đàn ông là động lực giúp phụ nữ tiến hóa. Kể cả với con gái cũng hiệu quả không kém. Tội nghiệp Vi Vi bé nhỏ, ở cái tuổi này đã phải gánh chịu những áp lực không đáng có. Thật muốn đem tro cốt của cái tên khốn Dương Phong kia rải đi cho rảnh nợ.】

 

Vì tiếng "bà thím", trong linh đường vang lên vài tiếng cười cố nén. Ả tiểu tam tức giận đến xanh mặt, nhưng lại không thể phát tác, đành phải làm bộ khó xử nói với Tần Văn Tường: "Chị Tần, tất cả là lỗi của tôi. Nhưng lũ trẻ vô tội, chúng là những người ruột thịt thân thiết nhất trên đời này. Chị nên giải thích rõ ràng với Vi Vi chứ. Trước đây anh Phong luôn mong muốn các con có thể yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Dù sao thì trong người chúng cũng cùng chung một dòng m.á.u..."

 

Lời chưa dứt, một cái tát trời giáng đã ập đến.

 

Âm thanh chát chúa vang vọng khắp linh đường, ả tiểu tam ngã nhào xuống đất. Đám người xung quanh kinh hãi, bầy con rơi cũng bắt đầu gào khóc ầm ĩ.

 

Đứa con trai lớn nhất định lao vào đ.á.n.h Tần Văn Tường, nhưng đã bị Dương Vi Vi – người vốn đã sẵn sàng chiến đấu – vung tay tát cho một cú nảy đom đóm mắt.

 

Khi chúng định giở trò chí phèo, dàn vệ sĩ lập tức bước lên dàn hàng ngang thị uy. Chẳng ai dám manh động, chỉ còn biết khóc lóc và c.h.ử.i rủa.

 

"Hừ! Đã làm tiểu tam thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị ăn tát chứ? Khóc lóc cái nỗi gì?" Tần Văn Tường nhìn ả tiểu tam đang nằm dưới đất, cười khẩy: "Còn nữa, ai cho phép cô gọi tôi là chị? Đầu óc bị úng nước à? Khát khao làm lẽ thời phong kiến đến thế cơ à?"

 

【Không không không, với cái thân phận đó, cô ta giỏi lắm cũng chỉ là 'phòng nhì' thôi, không đủ tư cách làm lẽ đâu.】

 

Gia đình họ Tần muốn bật cười nhưng vẫn cố gắng duy trì phong thái của những người "ăn dưa" chuyên nghiệp, giữ im lặng quan sát.

 

"Tần Văn Tường, cô còn định làm loạn ở đây sao? Có muốn con trai tôi được yên nghỉ không?" Bà Dương lập tức gào lên kích động.

 

"Tôi dựa vào đâu mà mong anh ta yên nghỉ, anh ta có xứng không?" Tần Văn Tường độp lại thẳng thừng.

 

Ông Dương liền quay sang Dương Vi Vi: "Vi Vi à, cháu đừng nghe mẹ cháu xúi giục. Bọn chúng thực sự là em của cháu đấy, cháu phải nhận mặt chúng đi chứ."

 

Ánh mắt Dương Vi Vi nhìn ông bà nội giờ đây đã tràn ngập sự căm hận. Trước đây, cô bé từng nghe luật sư của tập đoàn nói rằng, con hợp pháp có nghĩa vụ cấp dưỡng cho con ngoài giá thú của cha mẹ nếu họ mất đi khả năng lao động.

 

Nghĩ đến việc ông bà nội lợi dụng cơ hội này để thốt ra những lời đó, cô bé cảm thấy buồn nôn tột độ.

 

"Cháu đã nói rồi, cháu không có em. Ông bà bảo chúng nó là em cháu? Bằng chứng đâu?" Dương Vi Vi đáp trả dứt khoát.

 

Câu nói này khiến những kẻ "mù luật" có mặt tại đó phải sững người. Bằng chứng gì cơ? Có gì mà phải bằng chứng?

 

Ngay lúc này, vị luật sư phụ trách chia tài sản đã đến.

 

Tần Văn Tường cười khẩy: "Tôi, Vi Vi, và bố mẹ anh ta là những người có quyền hợp pháp tham gia phân chia tài sản. Nhưng những người khác muốn tham gia thì phải trưng ra bằng chứng... Ồ, quên mất, bằng chứng không phải là chuyện cứ nói mồm là xong. Các người nói bọn chúng là em của Vi Vi, tức là con của Dương Phong, vậy... có giấy xét nghiệm ADN không?"