Lời đề nghị của Tạ phu nhân khiến tất cả mọi người bất ngờ, và cũng đầy nể phục. Bà đã trao cho Sầm Đinh sự tôn trọng tuyệt đối.
Sầm Đinh cũng khẽ xúc động. Vừa rồi cô còn đang băn khoăn, bởi sau khi trải qua chuyện này, trong lòng cô thực sự nảy sinh sự kháng cự. Chưa kể cô lờ mờ đoán được tình cảm Kinh Diễm dành cho mình...
Nhưng giờ đây, nhờ một câu nói của Tạ phu nhân, Sầm Đinh cảm thấy như được tái sinh. Mọi gông cùm trói buộc trên vai cô bỗng chốc được tháo gỡ.
Tạ phu nhân mỉm cười: "Cháu chọn cái nào? Hay là dì cho cháu thêm thời gian suy nghĩ nhé?"
Dù sao người là do bà chọn, lại phải chịu ấm ức vì con trai bà, bà nhất định phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Với cách giải quyết của Tạ phu nhân, cả nhà họ Kinh và nhà họ Sầm đều không phản đối. Tuy nhiên, họ vẫn thiên về mối quan hệ thông gia hơn, bởi sự gắn kết đó sẽ bền c.h.ặ.t và đáng tin cậy hơn. Vì thế, người nhà họ Sầm liên tục ra hiệu cho Sầm Đinh.
Đám đông hóng hớt cũng cho rằng Sầm Đinh coi như trong cái rủi có cái may.
Nhóm bạn nhỏ của Tần Hiên bắt đầu xì xào bàn tán, tò mò không biết Sầm Đinh sẽ đưa ra lựa chọn nào.
Mắt Quý Phi sáng lên: "Hay chúng ta cá cược đi? Anh chọn một cái, em chọn một cái. Ai đoán trúng sẽ được quyền yêu cầu người kia làm một việc."
【Hehe, mình đã nắm thóp suy nghĩ của Sầm Đinh rồi. Cô ấy sẽ chọn làm con gái nuôi. Mình cầm chắc phần thắng! Để xem mình nên sai Tần Hiên làm gì đây, hehe...】
Tiếng cười thầm trong đầu Quý Phi dần trở nên "biến thái".
Tần Hiên tuy không biết Quý Phi định bắt mình làm gì, nhưng tai anh đã đỏ lựng lên vì ngượng.
"Được... được thôi. Vậy anh chọn phương án đầu tiên, liên hôn." Tần Hiên nói.
Quý Phi mừng rỡ ra mặt: "Thế em nhường anh nhé. Em chọn phương án hai, làm con gái nuôi!"
Nhìn điệu bộ hớn hở như vớ được món hời lớn của Quý Phi, khóe môi Tần Hiên cũng bất giác cong lên.
Nhóm bạn ngồi cùng bàn nghe thấy cuộc cá cược của họ cũng rôm rả hùa theo.
"Không biết Kinh Diễm sẽ nghĩ gì nhỉ." La Phỉ tỏ vẻ lo lắng cho người anh em.
"Cậu ấy thích..." Quách Nhã Lan vừa định nhắc lại "thuyết âm mưu" Kinh Diễm thích đàn ông thì bị La Phỉ vội vàng huých nhẹ ngăn lại.
【Đùa thì đùa, nhưng lôi xu hướng tính d.ụ.c của bạn bè ra làm trò đùa thì không hay đâu.】 Quý Phi nghe vậy, cố gắng nhịn cười.
【Yêu thầm đến mức cả đám bạn thân chẳng ai hay biết, lại còn bị hiểu lầm về giới tính. Kinh Diễm cũng nhọ thật. Nếu mọi người biết tâm tư của anh ấy, khéo bây giờ đã rần rần tìm cách đẩy thuyền cho hai người họ rồi.】
Đang mải suy nghĩ, Sầm Đinh đã lên tiếng. Cô vốn không phải là người hay do dự. Trước đây không có quyền lựa chọn, nay đã được trao cơ hội... Vậy thì...
"Dì ơi, con..."
"Sầm Đinh." Đột nhiên, Kinh Diễm không kìm được mà lên tiếng.
Trước kia, anh không dám tranh giành vì e ngại ân tình của thím Hai. Giờ đây, hôn ước đã bị chính Kinh Vũ tự tay phá nát. Nếu lúc này anh còn lùi bước, thì anh thực sự quá hèn nhát. Mười năm rung động, anh muốn đấu tranh vì bản thân mình một lần.
Đây là cơ hội gần nhất để anh được nắm lấy tay người con gái anh thầm thương trộm nhớ suốt mười năm qua.
Kinh Diễm vừa định mở lời, Sầm Đinh đã nói: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi."
Giọng nói lạnh lùng, dứt khoát của cô khiến Kinh Diễm khựng lại. Ánh mắt chạm nhau, dù anh chưa kịp nói thành lời, nhưng dường như đã nhận được câu trả lời.
Sầm Đinh đã thấu hiểu tâm ý của anh.
Nhưng cô đã đưa ra lựa chọn của riêng mình.
Và anh không có quyền can thiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kinh Diễm chìm vào im lặng. Trông anh lúc này còn suy sụp, thất thần hơn cả khi bị gài bẫy hãm hại.
Cuộc đối thoại ngắn ngủi ấy không khiến ai nảy sinh liên tưởng mơ hồ nào. Họ chỉ tò mò Sầm Đinh sẽ chọn gì.
Tạ phu nhân cũng rất ngạc nhiên trước quyết định ch.óng vánh của Sầm Đinh.
"Con muốn làm con gái nuôi của dì." Sầm Đinh trả lời thẳng thắn.
Lời vừa dứt, không ít tiếng thở dài tiếc nuối vang lên.
Họ thực sự đinh ninh rằng Sầm Đinh sẽ chọn liên hôn với Kinh Diễm. Suy cho cùng, cả hai đã quen biết nhau từ lâu, nhân phẩm, tài năng đều xuất chúng. Khó mà tìm được một đối tượng liên hôn nào hoàn hảo hơn thế.
Nhà họ Sầm là những người nuối tiếc nhất, nhưng họ cũng không đành ép buộc cô con gái vừa phải chịu nhiều tổn thương.
Nhóm bạn của Tần Hiên thì không cảm thấy tiếc nuối cho lắm, bởi họ vẫn tin rằng giữa hai người không hề tồn tại tình yêu.
Quý Phi toe toét cười nhìn Tần Hiên.
Tần Hiên mỉm cười đáp lại: "Em thắng rồi. Em muốn anh làm gì?"
Quý Phi ranh mãnh: "Để em từ từ suy nghĩ đã."
"Được."
Về phía gia đình họ Kinh, việc nhận con nuôi chắc chắn không thể làm qua loa. Họ sẽ chọn một ngày lành tháng tốt khác để tổ chức nghi lễ.
Xử lý xong chuyện của Sầm Đinh, Tạ phu nhân quay sang nhìn ba kẻ đầu sỏ gây ra vụ lùm xùm.
"Kinh Vũ, con biết lỗi chưa?"
Thấy kẻ thù của mình đều được sắp xếp ổn thỏa, Kinh Vũ tức tối nhảy dựng lên: "Biết lỗi? Mẹ coi Kinh Diễm như con đẻ, nhận Sầm Đinh làm con nuôi, vậy là mẹ không cần con nữa chứ gì? Tạ Lập Phượng! Mẹ giỏi lắm! Mẹ không thèm đoái hoài đến những uất ức của con, mẹ khinh thường con. Con cũng chẳng thèm cần mẹ nữa. Hôm nay con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mẹ! Mẹ đi mà làm mẹ của chúng nó đi!"
Bố của Kinh Vũ sợ hãi hét lên: "Sao con dám ăn nói hỗn hào với mẹ như thế! Con làm sai rồi, mau xin lỗi mẹ đi!"
"Con đang uy h.i.ế.p mẹ đấy à?" Tạ phu nhân một lần nữa bị những lời lẽ của đứa con nghịch t.ử làm cho tổn thương, nhưng bà đã học được cách giấu kín cảm xúc.
Vẻ mặt hung tợn của Kinh Vũ như muốn thách thức giới hạn chịu đựng của mẹ mình. Lần này hắn quyết chơi tới bến, xem ai mới là người phải nhượng bộ.
"Nếu con đã quyết định, mẹ không phản đối." Tạ phu nhân tất nhiên sẽ không dễ dàng khuất phục. Từ khoảnh khắc nhận ra Kinh Vũ đã đi quá giới hạn, bà hiểu rằng mình phải dùng đến biện pháp mạnh.
Cho đến tận lúc này, bà vẫn muốn cứu vớt đứa con lầm lạc này. Cắt đứt quan hệ, cắt đứt viện trợ kinh tế, có lẽ khi phải nếm mùi gian khổ, hắn mới thực sự trưởng thành. Để uốn nắn con trai, bà sẵn sàng tàn nhẫn.
"Mẹ... mẹ..." Kinh Vũ không ngờ Tạ phu nhân lại đồng ý thật. Hắn tức đến mức mắt nổ đom đóm, suýt nữa thì đứng không vững.
"Bà cũng nhẫn tâm quá rồi đấy. Sao bà có thể đối xử với anh Vũ như vậy?" Vạn Như lại chõ mồm vào: "Bà có thật sự là mẹ ruột của anh ấy không thế?"
Câu nói của Vạn Như khiến những người đang hóng chuyện suýt chút nữa thì phì cười.
Tất cả đều có chung một suy nghĩ.
【Đúng là tiêu chuẩn kép! Hai mẹ con cô đối xử với Kinh Diễm còn tàn nhẫn hơn gấp vạn lần kìa. Chẳng biết ai đã dạy dỗ ra loại con gái lệch lạc thế này nữa. À quên, là mẹ cô ta, bà ta cũng kỳ khôi chẳng kém.】
Vạn Như không hề để ý rằng, câu nói của mình đã khiến Vạn phu nhân như bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng. Bà ta vội vã muốn kéo Vạn Như lại.
Nhưng Tạ phu nhân đã chuyển sự chú ý sang Vạn Như. Ánh mắt lạnh lẽo, uy nghiêm của một người làm chủ gia đình khiến Vạn Như bất giác rùng mình.
"Cô không phải người nhà họ Kinh, lấy tư cách gì xen vào chuyện nhà tôi? Cô nên nhớ, những việc mẹ con cô đã làm, chúng tôi hoàn toàn có thể báo cảnh sát giải quyết đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vạn Như cứng họng, định cầu cứu mẹ mình thì phát hiện bà ta đang kéo mình theo chiều ngược lại.
"Mẹ!" Vạn Như sốt sắng quay sang nhìn.
Cô ta bắt gặp khuôn mặt đầy bi phẫn của Vạn phu nhân. Bà ta dường như muốn đ.á.n.h cô, muốn mắng cô, nhưng sự phẫn uất bùng lên đến đỉnh điểm lại xen lẫn nỗi hối hận và sợ hãi tột cùng. Những đường gân trên trán hằn lên rõ rệt, đôi mắt vằn vện tia m.á.u đỏ au, trông bà ta như một con thú bị dồn đến bờ vực sụp đổ.