Phu Nhân Hào Môn Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Vựa Drama Toàn Kẻ Cặn Bã

Chương 12: Hóa ra lại là một cú lật kèo ngoạn mục



 

"Thu thập toàn bộ bằng chứng ngoại tình của Lý Thực." Tần Hàm lạnh lùng ra lệnh dứt khoát với đầu dây bên kia.

 

Câu nói này cơ bản là đã định nhờ cậy đến pháp luật. Kết cục dành cho hắn chỉ có thể là ra đi tay trắng, bao năm dốc lòng khổ cực phút chốc tan thành mây khói.

 

Lý Thực bàng hoàng hồi tỉnh, cuối cùng không kìm nén được mà gào lên: "Các người không thể làm như vậy! Tần Nghiên, dẫu sao người khơi mào mọi chuyện cũng là cô, bây giờ dựa vào cái gì mà trách tôi! Tôi tuy rằng ở bên Kiều Mộng, nhưng cũng đã cho cô một danh phận, cô còn muốn thế nào nữa!"

 

Tuyên bố trơ trẽn như vậy khiến mọi người trong nhà họ Tần tức đến lộn ruột.

 

"Là tôi cầu xin anh cho tôi danh phận sao?" Tần Nghiên lúc này hận anh ta thấu xương, không thể tin nổi mà chất vấn ngược lại.

 

Lý Thực nghẹn họng: "Là do gia thế nhà các người quá lớn, vô hình trung đã bức ép tôi! Trong tình cảnh đó, nếu tôi không cưới cô, tôi còn có thể tiếp tục lăn lộn trong giới y học được nữa sao?"

 

Tần Nghiên tức đến bật khóc: "Lý Thực, bộ mặt ngụy quân t.ử của anh thật khiến người ta buồn nôn."

 

Lý Thực ngây đơ người. Đây là lần đầu tiên Tần Nghiên mắng c.h.ử.i anh ta nặng nề đến vậy.

 

【Tần Nghiên cuối cùng cũng tỉnh ngộ rồi! Nói đúng lắm, Lý Thực chính là loại hèn hạ ăn cháo đá bát!】

 

Vốn dĩ suýt chút nữa đã mất kiểm soát mà rơi lệ, Tần Nghiên nghe được câu này liền lập tức kiên cường ngẩng cao cằm, căm phẫn trừng mắt nhìn Lý Thực.

 

"Anh chính là kẻ bám váy đàn bà!"

 

Danh xưng kiêng kỵ nhất đời Lý Thực đã bị Tần Nghiên mắng thẳng vào mặt: "Tần Nghiên, cô nói cái gì!"

 

"Tôi nói anh là kẻ ăn bám! Anh mang theo ả nhân tình của mình cùng nhau làm ký sinh trùng hút m.á.u. Hai người đúng là đồ vô liêm sỉ, đồ đê tiện!"

 

"Tần Nghiên, cô là đồ đê tiện thì có, cô mắng ai hả! Rõ ràng là cô cướp mất người đàn ông của tôi, cướp đoạt mọi thứ của tôi! Cô mới là kẻ vô liêm sỉ!"

 

Đại khái đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra, Kiều Mộng ở đầu bên kia video nghe thấy tiếng động, cuối cùng cũng lớn tiếng c.h.ử.i rủa.

 

Tần Nghiên nợ cô ta. Cô ta sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng kinh tởm khi người bạn trai của mình lại nằm ngủ trên cùng một chiếc giường với Tần Nghiên.

 

Họ chỉ vì cãi nhau bốc đồng mà tạm chia tay, vậy mà Tần Nghiên liền bò lên giường Lý Thực. Tất cả những điều đó đã giáng một đòn đả kích nặng nề xuống Kiều Mộng năm xưa.

 

Sau này phát hiện mình mang thai, cô ta nén nhịn sự không cam lòng, định quay đầu tìm Lý Thực thì lại nghe tin anh ta đã bị ép kết hôn.

 

Cô ta từng muốn bỏ đứa bé, nhưng lại không nỡ, cho đến khi...

 

"Vậy mấy năm nay sao cô không đến mà cướp lại đi! Người đàn ông của cô vì quyền thế mà không chịu ly hôn, cô chính là một kẻ thứ ba được bao nuôi, lấy tư cách gì mà gào thét ở đây!" Tần Nghiên dường như đã cởi bỏ được lớp vỏ bọc yếu đuối, sắc sảo phản kích lại toàn bộ.

 

"Đó chẳng phải là do gia đình nhà cô cậy thế h.i.ế.p người, lấy tiền đồ của Lý Thực ra để đe dọa sao? Nếu không tôi cũng sẽ không phải nín nhịn như vậy. Cho dù không cưới tôi, anh ấy cũng sẽ mãi mãi yêu tôi, âm thầm bảo vệ tôi, để cho loại đàn bà như cô phải chịu cảnh phòng không gối chiếc. Đây chính là sự trừng phạt đích đáng dành cho cô."

 

Quý Phỉ nghe đến đây thực sự không nhịn được mà thầm cảm thán: 【Xem ra tên Lý Thực này đúng là bậc thầy thao túng tâm lý, cô ả tiểu tam này cũng bị tẩy não ghê gớm thật.】

 

Tần Nghiên cười khẩy: "Tôi đúng là đồ ngu, nhưng Kiều Mộng cô cũng là kẻ xuẩn ngốc. Lý Thực, năm đó cả nhà chúng tôi có ép buộc anh hay không, tự trong lòng anh rõ nhất! Chuyện đã đến nước này, anh còn muốn đóng vai nạn nhân sao? Muốn đứng trên đỉnh cao đạo đức để thao túng tôi à! Rõ ràng anh vì tiền đồ của bản thân mà lựa chọn bấu víu vào nhà họ Tần, tự tay vứt bỏ tình yêu đích thực của mình! Đừng có đem thứ dơ bẩn hắt lên người tôi, tôi không gánh nổi đâu!"

 

Những lời này do chính miệng Tần Nghiên nói ra, tựa như đang dẫm đạp liên hồi lên lòng tự tôn của Lý Thực. Giống như bị đ.â.m trúng vào góc khuất đáng xấu hổ nhất trong thâm tâm, khuôn mặt Lý Thực không kiềm chế được mà trở nên vặn vẹo, dữ tợn.

 

Kiều Mộng lập tức quát: "Cô bớt ngậm m.á.u phun người hãm hại Lý Thực đi."

 

Tần Nghiên đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật nực cười, dứt khoát đáp: "Được thôi, nếu hai người đã nghĩ như vậy, nhà họ Tần chúng tôi liền danh chính ngôn thuận làm ác nhân cho các người xem. Chờ giải quyết xong thủ tục ly hôn, tôi sẽ cho hai người nếm thử thế nào gọi là ép buộc, thế nào là cậy thế h.i.ế.p người!"

 

Lời dọa dẫm này được thốt ra từ chính miệng đại tiểu thư nhà họ Tần, tuyệt đối không phải là chuyện đùa.

 

Lý Thực lập tức hoảng hốt: "Tần Nghiên, sao cô lại biến thành con người như vậy!"

 

"Hừ~ Quả nhiên là bây giờ bắt đầu hoảng sợ rồi sao? Nói cách khác, anh thừa biết trước đây nhà họ Tần căn bản không hề có ý định đối phó với anh!" Trí óc Tần Nghiên cuối cùng cũng thanh tỉnh, tư duy trở nên vô cùng nhạy bén.

 

Lý Thực lần này thực sự không còn lý lẽ nào để ngụy biện nữa.

 

Mẹ Lý nhìn thần thái của Tần Nghiên, rốt cuộc cũng nhận ra đây không còn là cô con dâu luôn quỵ lụy con trai bà ta như trước kia nữa. Bà vội vàng rơi nước mắt, chạy tới muốn níu lấy tay Tần Nghiên.

 

"Nghiên Nghiên, mẹ tuyệt đối sẽ không chấp nhận cô ta. Lý Thực chỉ là phút chốc hồ đồ, con hãy cho nó một cơ hội đi, coi như mẹ cầu xin con! Con nhìn xem Lý Thực bây giờ bị đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhường nào, như vậy là quá đủ rồi."

 

Nhưng bà ta lập tức bị mẹ Tần như gà mẹ bảo vệ con, hất phăng ra ngoài.

 

Mẹ Lý chỉ đành quay sang kéo tay Lý Thực, ép anh ta phải lên tiếng xin lỗi, hứa hẹn: "Con mau nói đi! Mau xin lỗi con bé đi! Con muốn trơ mắt nhìn nhà họ Lý chúng ta bị hủy hoại sao?"

 

Lý Thực bị mẹ ấn ép đến mức suýt quỳ xuống, ánh mắt dần trở nên hoảng loạn. Dường như sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, hắn mới khó nhọc cất lời: "Tôi không ly hôn. Nghiên Nghiên, tôi sai rồi, tôi chỉ là không cam tâm, không phục khí mà thôi. Thực ra, trong lòng tôi vẫn luôn quan tâm đến cô, tôi..."

 

"Lý Thực!" Kiều Mộng nghe được câu này thì tức điên.

 

Chuyện đã đến nước này, còn cần thiết phải duy trì cái vỏ bọc giả tạo đó sao? Chẳng lẽ những gì Tần Nghiên nói là sự thật, chính cô ta mới là kẻ bị Lý Thực lừa gạt?

 

"Cô im miệng cho tôi!" Không đợi Kiều Mộng nói tiếp, Lý Thực đã quay sang gầm lên với cô ta.

 

【Kẻ biết co biết duỗi, thức thời đến mức khiến người ta buồn nôn.】 Quý Phỉ không nhịn được mà c.h.ử.i thầm một câu.

 

Tần Hàm cũng hừ lạnh một tiếng, đ.á.n.h vỡ mộng tưởng của hắn: "Bằng chứng ngoại tình đã rõ rành rành, Lý Thực, anh không có quyền lựa chọn đâu. Cho nên cũng đừng diễn kịch nữa."

 

Lý Thực vội vã đưa mắt cầu cứu Tần Nghiên, nhưng thứ đáp lại chỉ là một ánh nhìn đầy chán ghét.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khoảnh khắc Tần Nghiên quay đầu quay đi không thèm nhìn hắn nữa, Lý Thực liền ý thức được rằng rắc rối lần này đã hoàn toàn không thể cứu vãn.

 

Mà Kiều Mộng, vì tiếng gầm vừa rồi của Lý Thực, cuối cùng cũng bắt đầu phát điên: "Lý Thực, anh đừng quên, đứa trẻ..."

 

Lý Thực đột nhiên như bị điện giật, kinh hãi rống lên: "Tôi bảo cô câm miệng! Đứa trẻ trong bụng cô không muốn giữ nữa sao, cô muốn c.h.ế.t à?"

 

Đứa trẻ? Kiều Mộng m.a.n.g t.h.a.i rồi sao? Thông tin này trực tiếp giáng một đòn tởm lợm tột cùng xuống những người nhà họ Tần.

 

Ngay cả Lý T.ử Kiều dường như cũng mới biết chuyện này, khuôn mặt ngây dại.

 

Có lẽ vì ngữ khí của hắn quá mức hung hãn, Kiều Mộng sợ hãi im bặt.

 

Biểu cảm trên mặt Lý Thực cũng biến đổi liên tục, cuối cùng như cam chịu số phận. Hắn mang theo cơ thể đầy vết thương đứng dậy, một tay kéo người mẹ đang khóc lóc ỉ ôi, tay kia túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Lý T.ử Kiều.

 

"Chuyện này là tôi có lỗi với Nghiên Nghiên, tôi đồng ý ly hôn. Các người muốn báo thù tôi thế nào cũng được, chỉ hy vọng đừng liên lụy đến người vô tội."

 

Thái độ lần này lại như biến thành một con người khác, dứt khoát, quả quyết xoay người bỏ đi, không một chút dây dưa.

 

【Chạy nhanh như vậy, là sợ mọi người lại xông vào tẩn cho một trận sao?】 Quý Phỉ không khỏi hồ nghi trong lòng.

 

Quý Phỉ luôn có cảm giác Lý Thực lật mặt quá nhanh. Cô cứ ngỡ cái thứ vô liêm sỉ này sẽ còn c.h.ế.t đi sống lại mà quỵ lụy bám riết thêm một phen cơ.

 

Người nhà họ Tần cũng không nghĩ nhiều, giờ phút này họ chỉ hận không thể để cho người nhà họ Lý biến mất ngay lập tức, một giây cũng không muốn phải hít chung bầu không khí với chúng.

 

Ba người nhà họ Lý bước chân xiêu vẹo rời đi, chỉ có Lý T.ử Kiều lén lút ngoái đầu nhìn lại mọi người một cái.

 

Và Tần Nghiên, người đang chìm trong bi thống trong vòng tay mẹ Tần, không hiểu vì sao đột nhiên ngước mắt lên. Bốn mắt chạm nhau với Lý T.ử Kiều, một khoảnh khắc ấy, nội tâm cô bỗng nhói lên một nhịp.

 

Dường như chú ý đến hành động của Lý T.ử Kiều, Lý Thực đang nắm c.h.ặ.t t.a.y thằng bé đột ngột kéo mạnh một cái.

 

Lý T.ử Kiều bị giật mạnh đến loạng choạng, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với ánh mắt hung ác hằn học của Lý Thực.

 

Thằng bé sợ tới mức tim thắt lại.

 

Lý Thực thu hồi ánh mắt oán độc, âm thầm nghiến răng. Khi quay lưng về phía gia đình họ Tần, khóe miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.

 

Dám sỉ nhục tao như vậy sao? Tần Nghiên, nhà họ Tần, các người sẽ phải hối hận!

 

Trên khuôn mặt Lý Thực xẹt qua một tia hưng phấn đầy vặn vẹo.

 

Nhìn kẻ thủ ác sắp rời khỏi sân khấu, Quý Phỉ không nhịn được mà châm chọc: 【Nếu không phải ức h.i.ế.p người quá đáng, thì cũng sẽ không tự chuốc lấy quả báo. Chỉ có thể nói là luật nhân quả tuần hoàn.】

 

Tần Hàm liếc nhìn Quý Phỉ một cái, nơi đáy mắt lướt qua một tia phức tạp.

 

【Tuy nhiên, thật đáng tiếc cho đứa trẻ này, chắc mẩm về nhà sẽ bị ăn đòn một trận nhừ t.ử, lương tâm bỗng thấy đau nhói. Cặp đôi tệ bạc này sao có thể sinh ra một đứa trẻ ngoan ngoãn thế chứ, đúng là cha mẹ bùn lầy sinh con cành vàng. Nhưng nghĩ lại cũng thấy kỳ lạ, tại sao bọn chúng lại để con đẻ của mình nhận kẻ thù làm mẹ? Vì muốn báo thù chăng? Thế mà chúng thực sự nỡ lòng nào làm vậy sao? Bọn chúng rốt cuộc đang toan tính điều gì...】

 

Tần Hàm nghe Quý Phỉ lẩm bẩm trong lòng, lại cảm thấy cô không cần phải nghĩ ngợi nhiều.

 

Còn có thể vì sao nữa? Đương nhiên là để đứa trẻ này có tư cách danh chính ngôn thuận kế thừa cổ phần của nhà họ Tần và thâu tóm toàn bộ tài sản của nhà họ Lý.

 

Nếu đến một lúc nào đó, Tần Nghiên thực sự không thể sinh con, thì cô chỉ có thể nhận con nuôi. Mà nếu không phải con ruột của mình, chắc chắn Lý Thực sẽ không bao giờ đồng ý.

 

Cộng thêm việc Kiều Mộng lại đang m.a.n.g t.h.a.i một đứa nữa, hy sinh một đứa ra làm quân cờ cũng là điều hợp tình hợp lý.

 

Dù sao thì tuổi tác của đứa bé này cũng đã đủ lớn để nhận thức được cha mẹ ruột của mình là ai. Xét cho cùng, trong cái nhà đó, chỉ duy nhất Tần Nghiên mới là người ngoài.

 

Một thế cục hiểm ác như vậy, chỉ mới nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta ớn lạnh sống lưng. May mắn thay là có Quý Phỉ.

 

Tần Hàm đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên cảm thấy Quý Phỉ ở bên cạnh v.út đi như một mũi tên rời cung. Cô lao thẳng về phía ba người nhà họ Lý đang sắp bước ra khỏi đại môn.

 

【Á á á á á á á!】

 

Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang lên trong lòng cô khiến mọi người nhà họ Tần giật thót, suýt chút nữa thì đứng không vững.

 

Chỉ thấy Quý Phỉ xông đến kéo bật cánh tay Lý T.ử Kiều lại, sau đó tung một cước giáng mạnh vào lưng Lý Thực, hành động chẳng khác nào đang cướp người.

 

Lý T.ử Kiều bị giật ngược về phía sau, nếu không nhờ Tần Hàm đứng ngay đó kịp thời đỡ lấy, chắc chắn thằng bé đã ngã nhào.

 

Còn Lý Thực thì thê t.h.ả.m vô cùng. Bị đạp mạnh bất ngờ từ phía sau, đại não hắn còn đang mải tính toán kế hoạch sắp xếp cho Lý T.ử Kiều sau này nên hoàn toàn không kịp phản ứng. Hắn kéo theo cả bà mẹ cùng ngã dúi dụi xuống sàn.

 

Mũi và mặt hôn thân mật với nền đá cẩm thạch, một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp cả trang viên.

 

Thế nhưng chẳng một ai thèm bận tâm đến họ. Mọi người nhà họ Tần đều đang dỏng tai nghe tiếng gầm thét trong nội tâm của Quý Phỉ.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

【Hệ thống, mày bị điên à, cho tao hóng drama, lại còn bẻ lái gắt thế này sao? Suýt nữa thì xảy ra chuyện tày đình rồi!】

 

【Chẳng lẽ lại trách tao không hỏi cho kỹ? Tra rõ ràng là Lý Thực muốn Tần Nghiên nhận nuôi con ruột của hắn, tao đương nhiên chỉ có thể nghĩ đến việc đó là đứa con hoang của hắn và tình nhân thôi chứ!】

 

【Cái thằng khốn nạn này dám tráo đổi hai đứa trẻ do hai người sinh ra cùng một thời điểm! Chín năm sau lại để Tần Nghiên nhận nuôi chính con đẻ của mình, phải điên cuồng đến mức nào mới có thể làm ra cái trò bệnh hoạn buồn nôn thế này cơ chứ!】

 

【Tao thực sự không ngờ... Lý T.ử Kiều thực ra lại chính là con đẻ của Tần Nghiên á!!!!!!!】