Dung Từ mở loa ngoài, cô và bà cụ Dung hàn huyên vài câu với bà cụ Phong rồi mới nói rõ mục đích: “Bà nội, xin lỗi bà, hôm sinh nhật bà, cháu và bà ngoại có thể không đến chúc mừng trực tiếp được ạ.”
Bà cụ Phong thực ra đã đoán được phần nào.
Nghe vậy, bà tuy có chút thất vọng nhưng cũng hiểu cho cô.
Bà cười nói:
“Được rồi, không sao đâu, bà hiểu mà. Nhưng mà, dù thế nào Tiểu Từ cũng không được xa cách với bà đâu nhé? Lúc nào rảnh nhớ gọi điện cho bà già này, có chuyện gì cần bà giúp thì cứ nói, bà giúp được chắc chắn sẽ giúp hết mình, Tiểu Từ không được khách sáo với bà, biết chưa?”
Dung Từ đáp: “Cháu biết rồi ạ, cảm ơn bà nội.”
Họ trò chuyện thêm vài câu nữa rồi cúp máy.
Vì sắp đến tiệc mừng thọ của bà cụ Phong, Tang Thiến cũng đã về nhà cũ từ hôm qua.
Hiện tại Phong Đình Y cũng có mặt.
Tang Thiến vừa nãy mới hỏi chuyện giữa Phong Đình Thâm và Dung Từ.
Nên Phong Đình Y biết, Phong Đình Thâm và Dung Từ hiện vẫn đang trong giai đoạn làm thủ tục ly hôn, chưa chính thức ly hôn.
Dung Từ và bà nội tình cảm tốt như vậy, theo lý thuyết cô và Phong Đình Thâm chưa chính thức ly hôn, bà nội bao năm mới tổ chức sinh nhật một lần, Dung Từ không lý nào lại không về tham dự.
Nhưng mà...
Nhìn bóng lưng bà cụ Phong, Phong Đình Y không nhịn được hỏi: “Anh, tiệc mừng thọ bà nội, chị dâu có về không?”
Phong Cảnh Tâm đã ăn xong, không có ở phòng ăn.
Phong Đình Thâm chậm rãi ăn cơm, nghe vậy đáp: “Lát nữa em có thể hỏi bà nội.”
Phong Đình Y khựng lại.
Nghĩa là anh cũng không biết?
Hay là Dung Từ gọi điện cho bà nội lúc này chính là để nói chuyện này?
Nếu Dung Từ về dự tiệc mừng thọ thì đã chẳng cần gọi điện làm gì cho thừa thãi.
Cho nên...
Phong Đình Y rất quý Dung Từ.
Cậu ta nhìn Phong Đình Thâm, thực sự rất muốn hỏi anh có nhất định phải ly hôn với Dung Từ không.
Nhưng chuyện của Phong Đình Thâm, trong nhà từ bà nội, bố đến mẹ đều không can thiệp được.
Cậu ta cũng không tiện hỏi nhiều.
Khi bà cụ Phong gọi điện xong quay lại, cậu ta quan tâm hỏi: “Bà nội, chị dâu nói gì thế ạ?”
Bà cụ Phong liếc nhìn Phong Đình Thâm đang tao nhã dùng bữa, nghe nhắc đến tên Dung Từ mà mặt vẫn không biến sắc, nói: “Chị dâu cháu xin lỗi bà, bảo mấy hôm nữa không thể đích thân đến chúc mừng sinh nhật bà được.”
Thấy bà cụ Phong nói bóng gió, Phong Đình Thâm vẫn chẳng có phản ứng gì, chỉ lẳng lặng gắp thức ăn cho bà.
Bà cụ Phong bưng bát đi chỗ khác để đũa Phong Đình Thâm lơ lửng giữa không trung.