Dung Từ xuống xe, đóng cửa lại rồi im lặng bước tới, lấy lại chiếc ô trên tay anh.
Phong Đình Thâm cúi đầu nhìn chân cô: “Chân không sao chứ?”
Hơi đau nhưng vẫn đi được.
Nhưng Dung Từ không nói ra.
Cô lười suy nghĩ xem tại sao hôm nay anh lại chủ động đỡ cô, bế cô.
Cô chỉ lạnh nhạt nói: “Chuyện ly hôn anh giải quyết xong hãy liên lạc với tôi.”
Ý là nếu không phải chuyện ly hôn thì chúng ta không cần thiết phải liên lạc nữa.
Nói xong, cô che ô, lướt qua anh rời đi.
Phong Đình Thâm nhìn theo bóng lưng cô cũng không ngăn cản, cứ thế để cô đi.
Xe của họ đỗ cách nhau không xa.
Thấy cô lên xe an toàn, Phong Đình Thâm mới quay người lên xe.
Một lúc sau, xe anh rời khỏi bãi đỗ xe.
Sau khi Phong Đình Thâm rời đi, xe của Nhậm Kích Phong cũng bám theo sau.
Buổi tọa đàm hôm nay, cả trong lúc họp và lúc ăn cơm đều có phóng viên tác nghiệp.
Dung Từ đến bệnh viện, về đến nhà đã hơn tám giờ tối, vừa ăn cơm thì tin tức liên quan đến buổi tọa đàm đã được phát sóng.
Trong bản tin, cả cô và Phong Đình Thâm đều lọt vào ống kính.
Cùng lúc đó.
Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh cũng đang xem tin tức.
Thấy Dung Từ lại đại diện cho Trường Mặc tham dự hoạt động quan trọng của chính phủ như vậy, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh đều cau mày.
Chẳng phải bảo tình cảm giữa Dung Từ và tên họ Úc kia có vấn đề rồi sao?
Sao Dung Từ vẫn có thể thay mặt Úc Mặc Huân tham dự hoạt động quan trọng thế này?
Lâm Vu biết, nếu hiện tại Dung Từ vẫn có thể đại diện Úc Mặc Huân tham dự hoạt động quan trọng như vậy thì hồ sơ xin việc của cô ta có lẽ đã nộp uổng công rồi.
Nhậm Kích Phong đang định nói tiếp thì thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân ra đón.
Hôm qua Dung Từ xuống xe của Phong Đình Thâm rất nhanh.
Sau đó cô và Phong Đình Thâm nói gì, anh ta không rõ lắm.
Nhưng phải công nhận, dù là trong tiệc rượu cuối năm ngoái hay những chuyện xảy ra hôm qua, giữa cô và Phong Đình Thâm, dường như Phong Đình Thâm mới là người chủ động.
Dung Từ ngược lại có vẻ lạnh nhạt với Phong Đình Thâm.
Nhận ra điều này, anh ta thấy hơi khó hiểu.
Dung Từ nhan sắc rất nổi bật, đàn ông khác thích Dung Từ anh ta có thể hiểu được nhưng Phong Đình Thâm không phải người bình thường.
Ngoài nhan sắc ra, Dung Từ và Lâm Vu hoàn toàn không thể so sánh được.
Anh ta không hiểu tại sao Phong Đình Thâm đã có Lâm Vu rồi mà vẫn để mắt đến Dung Từ.
Dung Từ nhận ra ánh mắt lạnh lùng pha chút chán ghét của Nhậm Kích Phong.
Cô lạnh lùng hỏi: “Tổng giám đốc Nhậm có chuyện muốn nói với tôi sao?”
“Cô Dung nghĩ nhiều rồi.” Nhậm Kích Phong lạnh nhạt đáp: “tôi tưởng giữa chúng ta chẳng có chuyện gì để nói chứ.”
Tin tức về buổi tọa đàm hôm qua Úc Mặc Huân và Hạ Trường Bách đều đã xem.
Đương nhiên biết Dung Từ và Nhậm Kích Phong hôm qua có gặp nhau.
Nghe đến đây, Úc Mặc Huân đoán họ đã xảy ra chuyện không vui trong buổi tọa đàm hôm qua.
Anh cười nhưng ánh mắt không có ý cười nhìn Nhậm Kích Phong: “Ồ? Có chuyện gì xảy ra sao?”
Dung Từ không muốn lãng phí thời gian, không đợi Nhậm Kích Phong mở miệng đã nói trước: “Không có gì.”
Rồi quay sang Hạ Trường Bách: “Tổng giám đốc Hạ, mời bên này.”
Hạ Trường Bách gật đầu, liếc nhìn Nhậm Kích Phong rồi theo Dung Từ vào phòng họp.
Dung Từ và Úc Mặc Huân tuy không nói rõ nhưng Úc Mặc Huân biết chuyện không vui giữa họ chắc chắn có liên quan đến Lâm Vu.
Nhưng Dung Từ không nói thì anh cũng không hỏi, chỉ lạnh nhạt nói với Nhậm Kích Phong: “Tổng giám đốc Nhậm, mời vào trong.”
Sau đêm giao thừa, đây là lần đầu tiên Hạ Trường Bách gặp Dung Từ.
Vừa nãy nhìn thấy cô, ánh mắt anh ta gần như dán chặt vào cô.
Chỉ là do chuyện không vui giữa Dung Từ và Nhậm Kích Phong nên cả ba người họ đều không để ý.
Vào phòng họp, Hạ Trường Bách thu hồi tầm mắt, ngồi xuống nói: “Buổi tọa đàm hôm qua tôi vốn cũng định tham dự nhưng kẹt chút việc gấp phải đi công tác hai ngày, không kịp về nên đành cử người khác đi thay.”
Khách hàng nói chuyện phiếm vài câu trước khi vào việc chính cũng là chuyện bình thường.
Dung Từ hoàn toàn không nghĩ nhiều.
Cô nói: “Ra là vậy.”
Nhận thấy Dung Từ hoàn toàn không nhận ra tâm tư của mình, Hạ Trường Bách cụp mắt, chuyển chủ đề sang công việc.