“Trước kia là thế, bây giờ thì không, Thanh Vân, hừ hừ...”, Thạch Cảm Đương hừ hừ cười nói: “Đợi đến khi ta gặp lại hắn thì khi ấy hắn chỉ là sư huynh của ta thôi!”
Lời vừa nói xong, Thạch Cảm Đương cảnh giác nhìn về phía Cốc Tân Nguyệt.
“Nhận ra... nhận ra rồi... Nguyệt cô nương, bao nhiêu năm không gặp mà cô còn ra tay nặng như thế, bảo sao sư tôn không thèm cưới cô...”
Thạch Cảm Đương lộ ra vẻ mặt đau khổ nói.
Bốp!
Cuối cùng, một tiếng bụp vang lên, Cốc Tân Nguyệt trực tiếp đập một quyền xuống, Thạch Cảm Đương liền biến mất không thấy đâu nữa.
Cửu U Đại Đế trước đây nhận một đồ đệ là tôn giả Thanh Vân, tôn giả Thanh Vân có ba đệ tử kiệt xuất là Minh Uyên, Thiên Thanh Thạch và Kiếm Âm Sơn nổi tiếng bên ngoài.
Thời điểm đó lão Vệ đi theo Tần Ninh, làm một lão nô bộc trung thành tuyệt đối.
Khi ấy Cốc Tân Nguyệt đi theo Tần Ninh không dặm phấn tô son nhưng vẫn xinh đẹp động lòng người.
Lúc trước Cốc Tân Nguyệt đã có một khoảng thời gian làm thị nữ bên cạnh Tần Ninh, khi ấy ba người Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên và Kiếm Âm Sơn vẫn còn chưa gia nhập môn hạ Thanh Vân.
Cốc Tân Nguyệt đương nhiên chỉ cần liếc một cái là nhận ra dáng vẻ thiếu niên của Thạch Cảm Đương.
“Đợi khi thực lực của ngươi vượt qua ta thì lại đùa với ta tiếp nhé, bây giờ dám cợt nhả với ta, ta liền biến ngươi thành đồng loại của con tôm bề bề ở Đại Vũ Lục Châu luôn!”
Phủi tay, Cốc Tân Nguyệt đứng dậy, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào Tần Ninh đứng ở trên đầu rồng băng.