Không khí trong phòng cô ấy rất nặng, không phải âm khí của quỷ, mà là loại khí ngột ngạt thường chỉ xuất hiện ở những nơi… có người cố tình trốn tránh ánh sáng.
“Cô nhìn thấy gì?” tôi hỏi.
“Không thấy rõ.”
Cô ta run run.
“Nhưng mỗi đêm tôi đều nghe tiếng thở. Rất gần. Rất rõ.”
Tôi khẽ cau mày.
Nếu là quỷ, sẽ không thở.
Thứ thở được… chỉ có người sống.
“Cô có khóa cửa không?”
“Có.”
“Cửa sổ cũng khóa.”
Tôi nhìn màn hình.
Căn phòng không lớn, chỉ có một giường đơn, một tủ quần áo, một bàn học nhỏ.
Không có chỗ nào để trốn ngoài gầm giường.
“Cô đừng cúi xuống nhìn,” tôi nói.
“Đừng nhìn thẳng vào gầm giường.”
“Vì sao?” cô ta hỏi.
“Vì nếu đó là người,” tôi đáp,
“thì khi ánh mắt hai người chạm nhau…
kẻ sợ hãi nhất sẽ không phải là cô.”
Cô ta cứng đờ.
“Vậy tôi phải làm sao?”
Tôi hỏi:
“Cô sống một mình bao lâu rồi?”
“Hai tháng.”
“Trong hai tháng đó, có ai từng có chìa khóa phòng cô không?”
Cô ta nghĩ một lúc.
“Chủ nhà… và người môi giới.”
“Người môi giới tên gì?”
“Trương… Trương Vinh.”
Tôi nhắm mắt, tính toán nhanh trong đầu.
“Cô có từng thấy ông ta nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ không?”
Cô ta im lặng vài giây, rồi khẽ gật đầu.
“Có… mỗi lần đưa tiền thuê, ông ta đều nhìn tôi rất lâu.”
Tôi mở mắt.
“Cô nghe kỹ,” tôi nói chậm rãi.
“Thứ dưới gầm giường… không phải ma.”
“Là người.”
Cư dân mạng bắt đầu hoảng loạn.
“Người?!”
“Có kẻ trốn dưới gầm giường thật à?!”
“Nghe như phim kinh dị!”
“Không phải phim,” tôi đáp.
“Là hiện thực.”
Tôi hạ giọng:
“Cô đứng dậy. Rất nhẹ.”
“Đừng gây tiếng động.”
“Cầm điện thoại, mở camera sau.”
Cô ta làm theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Camera rung nhẹ, hướng về phía gầm giường.
Tối.
Rất tối.
Nhưng tôi thấy… một chuyển động nhỏ.
Rất nhẹ.
Giống như có ai đó vừa khẽ rút chân lại.
“Có người thật!”
Cô ta thì thào.
“Bình tĩnh,” tôi nói.
“Cô mở cửa phòng, đi ra ngoài.”
“Nhưng nếu hắn lao ra thì sao?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Hắn không dám.”
“Vì kẻ trốn dưới gầm giường…”
“đã sợ ánh sáng hơn cả cô.”
Cô ta chậm rãi bước về phía cửa.
Từng bước.
Từng bước.
Khi tay cô chạm vào tay nắm cửa, tôi nói nhanh:
“Mở!”
Cửa bật ra.
Ánh sáng hành lang tràn vào phòng.
Một tiếng động mạnh vang lên.
Từ gầm giường, một bóng người lao ra, chạy thẳng về phía cửa sổ.
Cư dân mạng gào lên.
Tôi quát:
“Đừng đuổi theo!”
Cô ta đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Tiếng kính vỡ vang lên.
Bóng người biến mất.
Căn phòng trở lại yên tĩnh.
Tôi thở ra một hơi dài.
“Cô an toàn rồi,” tôi nói.
“Báo cảnh sát ngay.”
“Vậy… vậy hắn là ai?” cô ta run rẩy hỏi.
“Là người môi giới.”
“Hắn đã lén làm chìa khóa, trốn dưới gầm giường cô nhiều đêm.”
“Chờ cô ngủ.”
Cô ta bật khóc.
Cư dân mạng c.h.ế.t lặng.
Tôi nhìn thẳng camera.
“Các người thấy chưa,” tôi nói chậm rãi,
“có những lúc…”
“người sống…”
“còn kinh khủng hơn cả ma quỷ.”
Tôi tắt livestream.
Trong bóng tối, tôi tựa lưng vào ghế.
Ngoài kia, thế giới vẫn bình thường như chưa từng có gì xảy ra.
Nhưng tôi biết —
đêm nay, sẽ có rất nhiều người…
không dám cúi xuống nhìn dưới gầm giường nữa.
Tôi không ngủ được suốt đêm hôm đó.
Không phải vì sợ.
Mà vì tôi không ngừng nghĩ đến ánh mắt của người môi giới khi hắn lao ra khỏi căn phòng trọ.
Không điên cuồng.
Không hoảng loạn.
Mà là… trống rỗng.
Một loại trống rỗng chỉ xuất hiện ở những kẻ đã quen sống trong bóng tối quá lâu, đến mức coi bóng tối là nhà.
Sáng hôm sau, Lâm Trình gọi cho tôi.
“Cô đoán đúng,” anh ta nói.
“Chúng tôi tìm thấy chìa khóa dự phòng trong túi hắn.”
Tôi khẽ gật đầu, dù biết anh không nhìn thấy.
“Chỉ một chiếc?”
“Không,” Lâm Trình ngừng một nhịp.
“Hơn mười chiếc.”
Hơn mười chiếc.
Tôi khép mắt lại.
Như vậy có nghĩa là… hắn không chỉ trốn trong một căn phòng.
“Chúng tôi kiểm tra lịch sử thuê nhà,” Lâm Trình tiếp tục.
“Hắn từng làm môi giới cho ít nhất hai mươi căn trọ trong vòng ba năm.”
“Và trong số đó,” tôi nói tiếp,
“có những người từng báo mất đồ, từng chuyển đi đột ngột, từng có biểu hiện bất ổn tâm lý.”
Lâm Trình không trả lời ngay.
Một lát sau, anh nói:
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Có ba người từng nhập viện vì rối loạn lo âu nặng. Một người bỏ học. Một người… đã tự sát.”