Phía Sau Khung Cửa Sổ Sát Vách

Chương 4



 

Thẩm Triệt cũng không bận tâm, đưa hộp quà bổ dưỡng và chiếc túi ra trước mặt cô:

 

“Em xem, đây là mẹ anh bảo mua cho em đấy, nói là để bồi bổ cơ thể.

 

Với lại, mẹ anh nghĩ lại rồi, thấy hôm trước quả thực hơi nóng vội, chuyện thêm tên cũng không phải là hoàn toàn không thể thương lượng…”

 

Lăng Vãn cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói vô cùng phẳng lặng không một chút gợn sóng:

 

“Thẩm Triệt, chúng ta đã chia tay rồi.

 

Mang mấy thứ này đi đi.”

 

Nụ cười trên mặt Thẩm Triệt cứng đờ trong giây lát, nhưng rồi lại gượng gạo nặn ra:

 

“Vãn Vãn, đừng quậy nữa mà.

 

Em xem, anh đã tìm đến tận nơi làm việc của em rồi, nể mặt anh chút đi.

 

Hôm đó là anh không đúng, anh xin lỗi em.

 

Chúng ta cứ làm đám cưới đi, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi, được không?”

 

“Nể mặt?”

 

Lăng Vãn khẽ cười khinh bỉ, “Anh nói chuyện nể mặt với tôi?

 

Lúc anh và mẹ anh làm nhục tôi ở phòng bán hàng, sao không nghĩ đến thể diện của tôi?

 

Lúc anh ở nhà tính kế nuốt trọn tiền hồi môn của tôi, sao không nghĩ đến thể diện của tôi?”

 

Sắc mặt Thẩm Triệt thay đổi:

 

“Vãn Vãn, em đừng nói lời khó nghe thế chứ.

 

Mẹ anh cũng là vì muốn tốt cho cái nhà này thôi.

 

Hơn nữa, 1,2 triệu tệ đó, sớm muộn gì chẳng là của chúng ta?”

 

“Của chúng ta?”

 

Lăng Vãn chăm chú nhìn anh ta, “Thẩm Triệt, anh nghe cho rõ đây.

 

Đó là tiền của bố mẹ tôi, là đồ gia bảo của bà nội tôi quy ra tiền mặt, là hồi môn của tôi, chứ không phải tài sản chung của nhà họ Thẩm các người.

 

Hơn nữa, bây giờ tôi chính thức thông báo cho anh biết, khoản tiền đó tôi đã dùng để mua bất động sản riêng rồi.”

 

Thẩm Triệt ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại:

 

“Em… em tiêu hết số tiền đó rồi?

 

Em mua cái gì rồi?”

 

Lăng Vãn không trả lời, chỉ nhìn anh ta đầy mỉa mai.

 

Lúc này, nhân viên bảo vệ của thư viện bước tới:

 

“Thưa anh, đây là nơi làm việc, xin anh vui lòng không làm ồn, cũng đừng làm phiền nhân viên của chúng tôi làm việc.”

 

Thẩm Triệt bị ánh mắt của bảo vệ nhìn đến mức rợn người, lại thêm phần kiêng dè thái độ hiện tại của Lăng Vãn, đành hậm hực nói:

 

“Vãn Vãn, em đừng hối hận.

 

Anh nói cho em biết, rời khỏi nhà anh, em chẳng là cái thá gì cả!”

 

Nói xong, anh ta đặt đồ xuống, chật vật quay người bỏ đi.

 

Tiểu Ngô đứng bên cạnh xem thấy hả dạ vô cùng, giơ ngón tay cái lên tán thưởng:

 

“Vãn Vãn, làm tốt lắm!

 

Thứ đàn ông bám váy mẹ này, chia tay sớm ngày nào rảnh nợ ngày nấy!”

 

Lăng Vãn mỉm cười, không nói gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cô cúi người nhặt tấm thiệp lên, bên trên viết dòng chữ “Trăm năm hạnh phúc”, cô liền thẳng tay ném vào sọt r/ác.

 

Còn hộp quà bổ dưỡng và chiếc túi xách kia, cô đưa hết cho bảo vệ:

 

“Phiền chú xử lý giúp cháu, hoặc mang đi quyên góp cũng được ạ.”

 

Bảo vệ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

 

Mấy ngày kế tiếp, Thẩm Triệt không đến nữa, nhưng Vương Mỹ Phượng bắt đầu tự mình xuất trận.

 

Đầu tiên bà ta gọi điện đến nhà họ Lăng, bố Lăng nghe máy, vừa nghe thấy một câu “Bên thông gia các người làm ăn kiểu gì thế” liền lập tức cúp máy rồi cho số vào danh sách đen.

 

Tiếp đó, Vương Mỹ Phượng lại chạy đến chặn đường Lăng Vãn ở dưới sảnh cơ quan cô.

 

Lần này bà ta thay đổi chiến thuật, nước mắt nước mũi đầm đìa khóc lóc, nói bản thân già lẩm cẩm, cầu xin Lăng Vãn tha thứ, lại còn nói Thẩm Triệt hai ngày nay chán ăn mất ngủ, gầy sọp đi một vòng lớn.

 

Lăng Vãn chỉ im lặng xem bà ta diễn kịch, đợi đến khi bà ta khóc mệt rồi mới nhàn nhạt lên tiếng:

 

“Dì diễn đủ chưa?

 

Thẩm Triệt chán ăn mất ngủ là vì mất đi 1,2 triệu tệ kia, chứ không phải vì cháu.

 

Còn về chuyện tha thứ… có những chuyện không phải cứ nói một câu xin lỗi là có thể lật trang sách được đâu.”

 

Vương Mỹ Phượng thấy dùng biện pháp mềm mỏng không hiệu quả liền lập tức ch/ửi bới om sòm, nào là “đồ sao chổi”, “tướng khắc phu”, “đồ không biết điều”… tất cả những từ ngữ bẩn thỉu nhất đều tuôn ra.

 

Khiến người qua đường xung quanh không khỏi ngoái đầu xì xào bàn tán.

 

Lăng Vãn cũng không thèm đôi co, chỉ rút điện thoại ra bấm số báo cảnh sát.

 

“Alo, đồn cảnh sát phải không ạ?

 

Ở đây có người đang gây rối trật tự công cộng và x.úc p.hạ.m danh dự người khác…”

 

Vương Mỹ Phượng vừa nghe thấy báo cảnh sát thì mặt cắt không còn giọt m/áu, vừa ch/ửi bới lầm bầm vừa co giò chạy mất dạng.

 

Trước khi đi còn không quên buông lời đe dọa:

 

“Lăng Vãn!

 

Cô cứ đợi đấy!

 

Cô dám không gả vào nhà họ Thẩm chúng tôi, sau này cô đừng hòng sống yên ổn!”

 

Lăng Vãn nhìn bóng lưng chạy trốn nhếch nhác của bà ta, lòng không một chút gợn sóng.

 

Cô chỉ đang nghĩ, thủ tục bàn giao nhà mới sắp hoàn tất rồi.

 

Đến lúc đó, cô sẽ tự tay gửi tặng gia đình Thẩm Triệt một món “quà lớn”.

 

Để họ nhìn cho rõ thế nào gọi là “gậy ông đập lưng ông”.

 

Cuối tuần, Lăng Vãn nhận được giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà đất (sổ đỏ).

 

Trên cuốn sổ màu đỏ tươi, ở ô người có quyền sở hữu in rõ ràng hai chữ “Lăng Vãn”.

 

Cô vuốt ve cuốn sổ, lòng ngập tràn cảm giác an tâm, vững chãi.

 

Bố mẹ đi cùng cô để dọn dẹp nhà mới, mua rèm cửa, chọn ga trải giường, không khí vô cùng ấm áp, vui vẻ.

 

Bố Lăng thậm chí còn tự tay đóng một chiếc giá sách đặt trong phòng làm việc.

 

“Vãn Vãn, sau này nơi đây chính là bến đỗ bình yên của con.”

 

Mẹ Lăng vừa trải ga giường vừa nói, “Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, bố mẹ luôn ủng hộ con.”

 

Lăng Vãn sống mũi cay cay, ôm lấy mẹ:

 

“Mẹ, con cảm ơn bố mẹ.”

 

Ngay lúc cả nhà đang bận rộn bài trí nhà mới thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

 

Lăng Vãn ra mở cửa, người đứng ngoài cửa không ngờ lại là Thẩm Triệt.