Vừa mới mở mắt ra, ta cảm thấy tóc mình bị ai đó kéo rất đau, ta vô thức chuẩn bị nghiêm nghị quát lớn nhưng lại bị một giọng nói quen thuộc cắt ngang.
“Thật tốt quá, đời này đến lượt ta làm Hoàng Hậu, đến phiên ta hưởng thụ vinh hoa phú quý…”
Sau khi nghe rõ những lời này, hô hấp của ta trì trệ, cuối cùng ta cũng nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.
Ta nhìn thấy muội muội Tống Khanh Khanh đứng trước mặt ta, trên tay nàng ta đang cầm chiếc trâm bạc của ta với vẻ mặt cực kỳ hưng phấn.
Chỉ trong chốc lát, ta liền xác định chắc chắn rằng mình đã được sống lại, quay trở lại ngày mà ta và Tống Khanh Khanh tuyển tú nhập cung.
Thấy ta ngơ ngác nhìn chiếc trâm bạc, Tống Khanh Khanh vô vàng nhét chiếc trâm vào lòng, sau đó hung tợn trừng ta: “Nhìn cái gì chứ, đây là của ta.”
Ta nhanh ch.óng thu hồi suy nghĩ, lắc đầu mỉm cười một tiếng, chả thèm để ý chút nào: “Nếu muội muội thích thì tỷ đây coi như tặng cho muội là được.”
Tống Khanh Khanh nghe vậy mừng như điên, nhưng nàng ta chẳng nói năng gì, chỉ tỏ ra vẻ mặt xem như ngươi thức thời.
Nhưng sau khi nàng ta quay người đi, ta liền nghe thấy nàng ta nhỏ giọng cười giễu cợt một câu: “Thực là ngu ngốc, phúc phần này nên là của ta mới phải.”
Sau đó, nàng ta nóng lòng đi vào bên trong đội ngũ tuyển tú.
Đời trước, ta cùng Tống Khanh Khanh cũng cùng nhau tham gia cuộc tuyển tú nàng. Nhưng gia thế và dung mạo của hai người bọn ta không có gì nổi bật nên không được chọn.
Tuy nhiên, lúc kết thúc tuyển tú, có một con bươm bướm bay đến và đậu trên chiếc trâm bạc trên đầu ta, thái hậu coi nó là điềm lành nên đã phá lệ mà giữ lại ta.
Còn Tống Khanh Khanh cùng những tú nữ không được chọn khác thì được đưa đi phủ Nội Vụ [1] trở thành cung nữ trong các cung.
Ta luôn biết Tống Khanh Khanh ghen tị với ta, nhưng ta chưa bao giờ nghĩ tới nàng ta lại dám g.i.ế.c ta.
Cảnh tượng trước khi c.h.ế.t lại hiện lên trước mắt, trong cảnh tượng ấy xuất hiện khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn của Tống Khanh Khanh vì ả ta đang dùng d.a.o đ.â.m vào tim ta.
Lòng ta đau nhức, hô hấp cũng trở nên phập phồng.
“Dựa vào cái gì ngươi là phi t.ử còn ta chỉ là một cung nữ? Cái đồ tiện nhân nhà ngươi dựa vào cái gì mà có phúc phận như vậy?”
“Ngươi đáng c.h.ế.t, nếu ngươi c.h.ế.t, ta có thể trở thành nữ nhân của hoàng thượng…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những câu gào thét kia như vẫn đang vang vọng bên tai ta.
Ta nhìn Tống Khanh Khanh đang cực kỳ kích động đeo trâm lên đầu ở đằng xa, nhếch miệng, muội muội này của ta cũng sống lại như ta à nha.
Nàng ta cho là thân phận nữ nhân của hoàng thượng này tốt đến như vậy sao?
Hy vọng sau khi nàng ta biết chân tướng thì đừng có mà hối hận.
Quy trình tuyển tú hôm nay là do thái hậu và Hoàng Hậu chủ trì, ta đi theo các tú nữ đi vào tiền điện. Vừa vào liền nhìn thấy một người phụ nữ mặc phượng bào đang ngồi ngay ngắn ở giữa điện chính là đương kim Hoàng Hậu Liễu Tố Ngọc.
Hai tay ta nắm c.h.ặ.t đến nỗi móng tay cũng khảm sâu vào lòng bàn tay để khắc chế sự thù hận của bản thân.
Người người đều biết, Liễu Tố Ngọc là chủ nhân hậu cung, đích nữ của Liễu đại tướng quân, nàng ta đoan trang cao quý, là hình mẫu cho các nữ nhân trong cung noi theo.
Nhưng không ai biết rặn, Liễu Tố Ngọc chính là một kẻ miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm, tay nàng ta dính m.á.u tươi của rất nhiều người.
Ta vô thức vuốt ve bụng dưới, đứa nhỏ đáng thương đời trước của ta cũng là do ả này hại c.h.ế.t. Ta còn nhớ khi mình vừa mới sinh tiểu hoàng t.ử, còn chưa kịp nhìn bé một lần nào, Liễu Tố Ngọc đã dẫn người phong tỏa viện t.ử.
Sau đó, ả Liễu Tố Ngọc này đã bóp cổ tiểu hoàng t.ử ngay trước mặt ta. Đứa nhỏ đáng thương của ta còn chưa kịp mở mắt thì đã bị bóp c.h.ặ.t đến mức nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé giãy dụa.
Mẹ con ta liền tâm, khát vọng sống của con làm lòng ta đau như d.a.o cứa, ta muốn xông đến liều mạng với Liễu Tố Ngọc lại bị hai ma ma đè c.h.ặ.t xuống giường.
Ta gào thét cầu xin Liễu Tố Ngọc buông tha cho đứa nhỏ của ta nhưng ả ta hoàn toàn không quan tâm đến.
Mãi đến khi hai bàn tay nhỏ của tiểu hoàng t.ử vô lực buông thõng xuống, toàn thân xanh tím qua đời, ả ta mới cười cười nhìn về phía ta. Lúc ấy, ta khóc như muốn ngất đi.
“Muội thực sự là không có phúc phận à nha, sinh được một tiểu hoàng t.ử, thế nhưng lại c.h.ế.t non…hahahahaha.”
Ta hung tợn nhìn kẻ thù đã g.i.ế.c con trước mặt, dùng hết lời lẽ độc ác nhất mà ta có thể nghĩ ra được để c.h.ử.i mắng ả.
Lúc này, Tống Khanh Khanh từ phía sau Liễu Tố Ngọc bước ra. Không đợi ta kịp phản ứng, nàng ta rút d.a.o găm ra, hung tợn đ.â.m thật mạnh vào tim ta.
Trước khi ta c.h.ế.t, nàng ta nói: “Hoàng hậu đã hứa với ta, chỉ cần ta g.i.ế.c được người, nàng sẽ để ta trở thành tài nhân [2] của hoàng thượng.”
“Tỷ tỷ yêu dấu của ta ơi, có muội muội của tỷ làm nhân chứng thì việc mẹ con các người c.h.ế.t vì khó sinh sẽ không ai nghi ngờ. Dùng hai cái mạng tiện của mẹ con các ngươi đối lấy cả đời vinh hoa phú quý cho ta, ngươi cũng nên nhắm mắt…”
Đời trước Tông Khanh Khanh ngu xuẩn, cam nguyện làm đao cho Liễu Tố Ngọc. Tống Khanh Khanh đáng c.h.ế.t, Liễu Tố Ngọc càng đáng c.h.ế.t hơn, chỉ xót thương cho đứa nhỏ vô tội của ta, đến lúc c.h.ế.t ta cũng chưa kịp nhìn bé.